a
 
0
0

Các hồn ma của Mao

Các hồn ma của Mao

Phần I : Trung quốc -
Đất nước của sự đói kém

  1. Trung quốc và nạn đói
  1. Những người khốn
    khổ vì nạn đói -
    Hãy vùng lên !
  1. Nạn đói Soviet
  1. Cuộc Tập thể hoá đầu tiên : 1949 - 1958
  1. Khoa học sai trái -
    Lời hứa giả tạo
  1. Mao không biết nạn
    đói đang xảy ra

Phần II : Nạn đói lớn

  1. Một cái nhìn tổng
    quát về nạn đói
  1. Tỉnh Henan : một sự
    nói dối đầy thảm họa
  1. Hãy bàn về Fengyang
  1. Ở các tỉnh khác
  1. Bức thơ của Đức
    Ban Thiền Lạt Ma
  1. Trong các trại cưỡng bách lao động
  1. Phân tích về sự đói
  1. Lịch sử của việc
    " Ăn thịt người "
  1. Đời sống ở các
    thành phố

Phần III : Một cuộc
dối trá qui mô

  1. Lưu Thiếu Kỳ : Người cứu nguy các nông dân
  1. Cuộc thất bại của
    Mao và các hậu quả
  1. Có bao nhiêu
    người đã chết ?
  1. Làm cách nào bình
    luận tại một nơi ?
  1. Một thất bại
 

a

Mật thư tội ác của
chủ nghiã cộng sản

Phần I : Tàn sát -
Khủng bố - Đàn áp

  1. Nghịch biện và sự
    hiểu lầm cuộc cách mạng tháng Mười
  1. Lực lượng võ trang của chuyên chính vô sản
  1. Khủng bố đỏ
  1. Cuộc chiến bẩn thiủ
  1. Các diễn biến từ Tambov đến nạn đói lớn
  1. Từ cuộc hưu chiến
    đến đoạn quanh lớn
  1. Giải tán quy chế điền chủ và cưỡng bách canh tác tập thể
  1. Nạn đói lớn
  1. Các phần tử xa lạ
    với xã hội và các
    chu kỳ đàn áp
  1. Cuộc khủng bố vĩ
    đại trong những
    năm 1936 - 1938
  1. Đế quốc ngục tù
  1. Mặt trái của cuộc
    chiến thắng
  1. Cao điểm của các khủng hoảng trong các hợp tác xã nông nghiệp
  1. Cuộc âm mưu
    cuối cùng
  1. Giã từ chủ
    nghiã Staline
  1. Kết thúc phần
    nhà Nước chống
    lại nhân dân

Phần II : Cách mạng Thế giới - Nội chiến và khủng bố

  1. Komintern được phát động và các hành
    động của cơ quan này
  1. Bóng đen của cơ
    quan NKVD trên
    lãnh thổ Espagne
  1. Cộng sản và khủng bố
 

a

a

Tết Mậu Thân 1968

a

Đại lộ "Kinh hoàng"
Quảng Trị 1972

a

Tội đồ Hồ Chí Minh

a

Thuyền nhân -
Boat People

a

Cộng sản Quốc Tế

a

Từ thực dân đến cộng sản - Một kinh nghiệm lịch sử của Việt Nam

  1. Giới thiệu tác giả và tác phẩm - Lời giới thiệu của giáo sư P. J. Honey - Lời tựa của tác giả - Sứ mạng lịch sử của dân tộc Việt Nam
  1. Việt Nam trong lịch sử hiện đại - “Bác Hồ”, vị cứu tinh của dân tộc
  1. Cộng sản xuất hiện - Có công mài sắt, có ngày nên kim
  1. Bần cùng hoá toàn dân - "Đấu chính trị" - Danh sách Việt gian
  1. Công tác tư tưởng - Kiểm thảo - Chỉnh huấn
  1. Năm bài học
  1. Đại cương về cải cách ruộng đất - Chiến dịch giảm tô
  1. Cải cách ruộng đất đích thực
  1. Sửa sai - Chống đối chế độ
  1. Con đường thẳng tới cộng sản chủ nghĩa
 

a

a

 

Sáng tác của ký giả Jasper Becker - Dịch giả: Ngọc Nhân

Phần II : Nạn đói lớn

Chương 9: Hãy bàn về Fengyang

 

"Hãy bàn về FenYang. Ngày xưa, đời sống ở đây rất thoải mái. Nhưng, từ ngày hoàng đế Zhu đã sinh ra tại đây, nạn đói đã xảy ra liên tục trong 9 trên 10 năm. Các nhà phú hộ đã phải bán các con ngựa. Các người nghèo đã phải bán các đứa con. Tôi, tôi không có con để bán, tôi đã đi lang thang khắp các nơi với chiếc trống hoa."

- Dân ca Trung hoa -

Người hành khất đầu tiên và sau đã trở thành một vị hoàng đế của nước Trung Hoa, vị hoàng đế này đã làm đám táng huy hoàng để an táng người mẹ. Người mẹ của vị hoàng đế này đã chết vì Đói. Bà này đã chết tại đầu của một thôn xóm nhỏ tại Fengyang, một thành phố nghèo giống như các thành phố khác, ở trong vùng thôn dã của thành Anhui.

Người con trai của bà này tên Zhu Yuanzhang trở thành vị hoàng đế, ông này đã trở về tỉnh Anhui để xây dựng một ngôi mộ hùng vĩ cho người mẹ và toàn thể ngôi mộ này đã rộng lên đến 20 kilô mét vuông. Sáu trăm năm sau, ngôi mộ này vẫn còn tồn tại, nhưng triều đại của vị hoàng đế này đã suy tàn: các người nông dân đã đến ngôi mộ này để tháo gỡ các viên gạch để đem về làm nhà của họ, các lối đi có các tượng đá, các tượng đá này được coi là thần giữ cửa, các lối đi này đều phủ đầy cỏ. Trong các hồ nước trang trí cho ngôi mộ này, đang có các bầy vịt đang lội nước. Trên khu đồi có ngôi mộ thì nay là một khu rừng hoang dã. Vị hoàng đế Zhu là một nhân vật "khó quên được" của lịch sử Trung Hoa. Sau khi cha và mẹ của vị hoàng đế này đã từ trần, khởi đầu ông này đã phải đi ăn xin để sống, sau đã đi tu. Ông này đã gia nhập vào một "hội kín" của các người "thiện cảm" và đã trở thành người lãnh đạo một đạo quân chiến thắng triều đại "Nguyên Mông" và sáng lập nhà Minh là triều đại duy nhất hoàn toàn Trung Hoa của thiên niên cuối cùng.

Mao đã kính nể hoàng đế Zhu và coi ông này là một gương mẫu và là người tiến bộ. Và cũng từng giống như vị hoàng đế này, Mao cũng từng là một người nông dân và cũng là người lãnh đạo một "hội kín", Mao cũng đã lãnh đạo một đạo quân đã chiến đấu và thắng các người ngoại quốc và đã thống nhất nước Trung Hoa. Mao đã thán phục hoàng đế Zhu về các thành quả khi làm hoàng đế. Để ngăn trừ nạn đói xảy ra, hoàng đế Zhu đã thực thi một cuộc cải cách điền địa, đã thực hành một chương trình trồng cây, cho đào các con kinh để dẫn thủy nhập điền và quan hệ hơn hết là đã cho xây dựng các "kho lẫm" để dự trữ lương thực; vị hoàng đế này đã nói: "Shen wa dong, guan ji liang" (hãy đào các hầm sâu, và tồn cất các thóc lúa). Các người nông dân đã đưa đi về các vùng kém mở mang hay các vùng chưa khai phá, truất hữu các ruộng đất của các người đại địa chủ vắng mặt ở các địa điền của họ, và luôn cả các người quân nhân đang tại ngủ cũng phải sản xuất các cốc loại. Và cũng như bài dân ca được trình bày ở phần trên do các thiếu nhi ở Fengyang đã hát lên đã chứng minh thì nhân dân ở đây đã thù ghét vị hoàng đế Zhu. Vị hoàng đế này đã biến thành một bạo chúa và sự hoang tưởng của vị hoàng đế này đã biến đổi nước Trung Hoa thành một "Nhà Nước cảnh sát" rộng lớn. Vào mỗi buổi sáng, trước khi đi vào triều, các vị quan lại đã có lời cáo biệt thân nhân trong gia đình vì họ đã rất lấy làm lo âu về các việc thanh trừng đẫm máu có thể thình lình xảy ra, vì các vị quan này có thể sẽ không còn được trở về nhà nữa.

  Để tôn vinh hoàng đế Zhu, hạt Fengyang đã có một quy chế đặc biệt sau năm 1949 và trở thành một công xã gương mẫu. Cũng giống như hạt Xinyang ở tỉnh Henan gần đó, hạt Fengyang là một vùng trù phú có con sông Huai chảy qua và cũng là vùng thường xảy ra các vụ lụt nước và hạn hán. Trong thời xảy ra cuộc chiến tranh Nhật Bản và Trung Hoa, nước này đã bị chiến tranh tàn phá và sau đến là cuộc nội chiến Quốc Cộng, đã xảy ra các cuộc giao tranh giữa hai quân đội giành nhau các địa điểm chiến lược để kiểm soát đường xe hỏa nối liền Bắc Kinh (Pékin) và Nankinh (Nanking) vì đường hỏa xa này chạy ngang qua Fengyang. Trong khi xảy ra các cuộc giao tranh của hai quân đội, các binh sĩ đã chôn sống các người nông dân, tàn sát các gia đình của những người được coi là thù địch với họ và ăn thịt các người tù binh của họ.

Năm 1949, các người cộng sản đã thắng trận và đem lại hòa bình cho hạt Fengyang và hạt này đã là nơi đầu tiên được thi hành chính sách tập thể hóa nền nông nghiệp và cũng tại nơi này đã được thiết lập một Trung Tâm Cơ Giới phục vụ cho nông nghiệp do các chuyên viên có vấn Sô Viết phụ trách. Dân số của hạt này là 335.000 người và đã tự phụ là đạt được năng xuất cao về canh nông và là điều đáng được chú ý. Sau ngày Mao đã qua đời, hạt này vẫn tiếp tục được coi là hạt gương mẫu, nhưng lần lại là việc tái phân chia ruộng đất của các công xã. Cũng đã có nhiều việc nghiên cứu để học tập về việc tái phân chia ruộng đất. Một trong việc nghiên cứu này là việc biên tập các tài liệu của Đảng ở các cấp của hạt, các tài liệu này đã được "lén lút" đưa ra khỏi Trung Hoa vào dịp xảy ra các cuộc biểu tình cho Dân Chủ xảy ra vào năm 1898. Các tài liệu này được đặt tên là "Ba chục năm ở thôn quê" và dày hơn 600 trang, tài liệu này chỉ được lưu hành trong giới các cán bộ cao cấp của Đảng và được coi là đã mô tả hình ảnh đáng sợ của nạn đói đã xảy ra. Những việc gì đã xảy ra tại Fengyang được coi là có ý nghĩa vì nó phản ảnh lại vai trò của tỉnh Anhui trong các biến cố đã xảy ra trong các năm 1958 - 1962. Vào thời gian cao đỉnh khi nạn đói đang xảy ra, tỉnh Anhui đã tạm bỏ qua một bên nền canh nông tập thể. Vào lúc đầu tiên, Mao đã chấp thuận việc tạm bỏ qua này, nhưng về sau đã trở nên nghi ngờ và cho đó là một âm mưu, Mao đã đột ngột sa thải viên Tỉnh Ủy. Nếu Mao đã không làm việc này thì lịch sử của Trung Hoa có thể đổi thay.

Người chịu trách nhiệm về nạn đói kinh khủng cùng với các việc cải cách được thực thi tại tỉnh Anhui, người này là một người cựu nông dân có "bụng phệ" và tánh tình khiêu khích, người này tên Zeng Xichen. Ông này là con người bạo hành và trong cuộc Vạn Lý Trường Chinh, ông này là một người cận vệ của Mao và đã tỏ ra bạo dạn. Ông này đã tỏ ra trung thành hèn hạ đối với Mao và được Mao rất tin cậy vì cả Mao và ông này đều là gốc gác ở tỉnh Henan.

Ông Zeng đã gia nhập vào đảng cộng sản từ các ngày đầu khi Đảng này được thành lập; ông Zeng đã được thụ huấn ở Học Viện quân Sự Whampoa vào trước ngày gặp gỡ Mao vào năm 1923. Ông Zeng đã giữ chức sĩ quan tình báo trong quân lực Hồng Quân và ở trong cương vị này, ông đã được thăng cấp và trong các năm thuộc thập niên 40, ông là người chỉ huy Đệ Tứ Lộ Quân phía Bắc tỉnh Anhui. Sau ngày các người cộng sản đã thắng trận, ông này đã trở thành đệ nhất bí thư của tỉnh rộng lớn này và là tỉnh chuyên về nông nghiệp, vào năm 1953 đã có 33,5 triệu người dân. Vào khi Mao, đã rầm rộ đưa nước Trung Hoa vào tập thể hóa nền canh nông, ông Zeng đã ra lệnh cho tỉnh Anhui tham gia mù quáng vào việc này. Và đến khi Mao phát động chính sách Bước Nhảy Vọt lớn, ông Zeng đã không ngừng nỗ lực để tỏ ra sự tận tâm của ông và đến khi Mao đến tỉnh Anhui để tham quan vào năm 1958, ông Zeng đã huy động sự hiện diện của toàn dân tỉnh Anhui để đến chào mừng Mao. Vào khi Mao kêu gọi dân Trung Hoa hãy sản xuất ra sắt và thép, ông Zeng đã chứng minh rằng có thể sản xuất ra sắt và thép mà không cần đến các "lò cao nấu quặng sắt" và với việc thiết dựng các lò nấu sắt nhỏ, các lò này được thiết lập ở nơi các chiếc sân nhỏ. Và vào khoảng thời gian ngắn, người ta đã đem nấu chảy các chiếc nồi và chảo để nấu ăn ở tất cả "các chiếc lò con" này. Ông Zeng đã viết nhiều bài viết ca tụng kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn, và các bài viết này đã được đăng trên tờ báo Lá Cờ Đỏ. Vào khi xảy ra Đại Hội Đảng ở Lushan, Mao đã cảm thấy đã bị phản bội, ông Zeng đã lên diễn đàn để bào chữa cho Mao để chống lại các lời tố cáo của Peng DeHuai (Bành Đức Hoài) và của các người khác. Và vào năm 1960, Mao đã chỉ định ông Zeng vào chức vụ Tỉnh Ủy của hai tỉnh Anhui và Shandong.

Kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn được khởi phát động từ tỉnh Anhui, và cũng như đã xảy ra ở khắp mọi nơi đã có xảy ra việc đòi hỏi thực hiện được các sự thành công phi thường. Trong năm này tại Fengyang, trên một cách đồng nhỏ bé đã xảy ra việc công bố là đã sản xuất ra được 150 tấn lá thuốc hút, một kỷ lục của quốc gia, cánh đồng nhỏ chỉ có diện tích 200 thước vuông. Đã có các sự ép buộc trên mọi từng lớp sản xuất ở tại Fengyang do các chỉ thị của ông Zeng. Các vị bí thư của Đảng ở địa phương đã tỏ ra kín miệng trong nhiều tuần lễ cho đến lúc họ cam kết để thực hiện việc cung cấp cho số "cô ta" (tiêu chuẩn) về thóc lúa cùng với các mục tiêu khác. Và các vị bí thư này đã bắt các người thuộc hạ phải thực hành các việc  ép buộc mà họ đã phải chịu từ cấp trên của họ. Và cứ liên tục như vậy từ cấp trên xuống cấp dưới, từ cấp tỉnh xuống cấp hạt, từ công xã xuống cấp toán sản xuất cho xuống đến cấp thấp nhất và sau cùng đến người nông dân tầm thường. Và đến khi người nông dân này từ chối vì không thể nào gia tăng gấp hai, gấp ba hay gấp bốn việc thâu hoạch mùa gặt hái của mình, người trưởng toán sản xuất liền ra tay đánh đập người nông dân khốn nạn này cho đến lúc người nông dân này không còn chịu nỗi nữa và phải nói là xin chịu lệnh này. Không một người nào tin vào việc đạt được các mục tiêu này, và chả có người nào nghĩ là có thể đạt được các mục tiêu này nhưng các người cán bộ đã viết ra trong các bản phúc trình cho cấp trên là có thể đạt được các mục tiêu này. Các việc nói láo này đã từ dưới lên cho đến thượng tầng, từ người nông dân lên trưởng toán sản xuất rồi lên đến vị lãnh đạo công xã rồi đến vị bí thư của xã, bí thư của hạt rồi đến bí thư của vùng rồi lên đến vị tỉnh ủy là ông Zeng Xishen và ông này chuyển lên cho Mao. Và qua mỗi chặng của mỗi cấp, các "lời báo cáo láo" này lại gia tăng thêm đến một độ huyền hoặc. Ở toàn tỉnh Anhui năng xuất một thước vuông chỉ đạt được tối đa là 2 kilô thóc lúa và theo các bản báo cáo láo thì con số này đã lên đến con số là một tạ cân.

Khởi đầu, tỉnh Anhui đã là một tỉnh nghèo và lại còn nghèo hơn vì việc tập thể hóa, nhưng tỉnh này, theo lời ông Zeng, là một tỉnh trù phú dư thừa thóc gạo và đã bắt đầu cung cấp một số lương thực cho các phần khác của nước Trung Hoa và xuất cảng ra nước ngoài, chỉ riêng trong năm 1959, tỉnh này đã xuất tỉnh 200.000 tấn thóc lúa dù là toàn mùa gặt đã kém hơn 4 triệu tấn. Mùa gặt năm 1958 được coi là khả quan hơn cả và mùa gặt năm 1959 thì số thâu hoạch đã kém hơn mùa gặt năm 1958. Số quy định mà Nhà Nước đã buộc tỉnh Anhui phải cung cấp là 2,5 triệu tấn thóc lúa cho năm 1959, tức là 40% của số mùa màng.

Tại Fengyang, mùa gặt năm trước đã được coi là thâu hoạch kém. Vào năm 1958, hạt này đã thâu hoạch được 89.000 tấn thóc, nhưng bản báo cáo đã khuếch đại lên là đã thâu hoạch được 178.500 tấn thóc để che giấu đi việc sút giảm quan trọng về năng xuất. Cũng còn có dư lại một số thóc lúa này nhưng số này đang hư thối ở ngoài đồng vì thiếu nhân công để gặt lúa vì số nhân công này đang bận sản xuất ra sắt và thép hay là đi xây dựng các đập chận nước. Sau khi các người nông dân đã ước lượng là số lúa họ cần giữ lại để ăn cho đến mùa gặt sang năm và một số hạt lúa phải giữ lại để làm giống cho mùa năm sau, số thóc lúa còn lại để cung cấp cho Nhà Nước chỉ còn có 5.800 tấn. Theo con số của bản phúc trình thì căn cứ trên con số này, số thuế phải đóng cho Nhà Nước là 35.000 tấn thóc lúa. Chỉ còn có cách là cưỡng đoạt từ các người nông dân một số là 29.000 tấn thóc lúa và việc cưỡng đoạt này phải dùng đến cường lực. Vào năm 1959, các nhà lãnh đạo của địa phương đã mất đi sự tiếp xúc với thực tế. Hạt này đã khẳng định thâu hoạch được 199.000 tấn, con số này hơi kém số thâu hoạch của năm 1958, của bản phúc trình, trong lúc ấy con số cuối cùng đã từ 89.000 tấn hạ xuống còn 54.000 tấn, trong số này về phần Nhà Nước đã đòi hỏi phải cung cấp 29.464 tấn.

Trong các năm 1958 và 1959, các người công chức của hạt Fengyang đã báo cáo dối trá về việc sản xuất ra thóc lúa, mà đã báo cáo dối trá về diện tích đã được gieo hạt, về các khoản diện tích ruộng vừa mới được khai thác, về số các con kênh đào dẩn "nước tiêu tưới" đã được thực hiện và báo cáo trên tất cả mọi việc. Họ đã báo cáo là đã nuôi được 166.000 con lợn nhưng trên thực tế chỉ nuôi được có 43.000 con. Đã có một toán công nhân sản xuất đã khẳng định là đã gieo được 2,5 mẫu cây cải dầu nhưng thực ra thì chả có gieo được gì cả. Người trưởng toán này đã nhận thấy là lời báo cáo này đã quá khiêm nhượng và người trưởng toán này đã báo cáo lên cấp trên là đã gieo hột trên diện tích 5 mẫu ruộng. Đồng thời gian này, các xã thuộc địa hạt này đã khoe khoang về các sự phong phú mới mà họ vừa đạt được, các người cán bộ đã kích động gia tăng việc tịch biên tài sản của các người nông dân. Các của cải riêng của người nông dân đã bị bỏ phế - từ các khoản đất tư canh cho đến các gia súc dùng để kéo cày cho đến các chiếc xe chở hàng, từ các chiếc cối để xay lúa cho đến các ngôi nhà, không còn có người để bảo quản.Tại Fengyang, các người cán bộ đã trưng thâu 11.000 ngôi nhà và để có nguyên vật liệu để cung cấp cho các "tiểu lò cao" sản xuất ra sắt thép, các người cán bộ đã trưng thu các chiếc xe đạp, các chiếc kéo, các con dao, các soong nồi để nấu ăn và luôn các hàng rào bằng sắt. Vào khi mà Đảng cần dùng thêm các chiếc xe để chở hàng được sử dụng vào các dự án, các người cán bộ đã tháo gỡ các gỗ của nóc nhà để có được số cây gỗ cần thiết. Các người nông dân đã phải chịu cảnh không có nhà để cư trú, các người nông dân đã đành phải sinh sống đến 10 người trong một gian phòng. Cho đến các túp lều tranh vách đất mà họ còn để lại thì các túp lều này không còn có cửa sổ và cửa đi bằng gỗ và các bàn ghế thì đã được dùng để làm củi đốt cho các "tiểu lò cao." Ở các ngôi làng mà có các nông dân cuồng tin, các người vợ của các người nông dân này đã không được phép sống chung với người chồng và phải ra sống riêng biệt.

Trong thời gian sôi động để thành lập các "Công Xã Nhân Dân" xảy ra vào năm 1958, các người nông dân đã cuồng nhiệt ăn uống theo khả năng của họ và đã đem bán tất cả gia súc. Họ đã đốn bỏ tất cả các cây cối, đào lên tất cả rau đậu và họ thực sự làm tất cả mọi việc mà họ có thể làm được hầu để có được những gì tối thiểu và tự mình làm để tự tịch thâu. Vào khi mà các công xã bắt đầu hoạt động, tất cả các sự chỉ đạo các công việc của đời sống hàng ngày đều đổi thay. Từ các quyết định nhỏ nhất, từ các cuộc dàn xếp tối thiểu để chi phối việc giao thiệp của dân làng với nhau, tất cả đều phải chấp nhận sự chỉ đạo của cơ quan lãnh đạo của công xã, cơ quan này kiểm soát khoảng 5.000 gia đình.

Vào cuối tháng 9 năm 1958, các công xã đã đạt đến cao điểm hoạt động cùng với việc bắt buộc "ăn cơm" hàng ngày tại các nhà ăn công cộng của công xã. Vào đầu năm 1959, vào dịp Tết Nguyên Đán, những người nông dân thuộc hạt Fengyang và cũng như ở tất cả mọi nơi trong tỉnh Anhui, họ đã bắt đầu phải bị các cơn Đói hành hạ. Khi các nguồn lương thực đã bắt đầu sa sút, các việc đánh nhau để giành các phần cơm đã xảy ra ở tại các nhà ăn tập thể. Nguồn cung cấp duy nhất cho bữa ăn là các bát cháo loãng. Các người dân công xã, các người khốn khổ nhất chỉ nhận được các phần cháo loãng nổi lềnh bềnh trên nồi nấu cháo, còn về các người may mắn hơn thì được các phần cháo ở phía dưới của nồi cháo, phần cháo này có phần dinh dưỡng cao. Những người nông dân yếu đuối thì chả có được phần cháo nào cả, đành phải chịu Đói. Vào đầu năm 1959, trong khi xảy ra các việc tuyệt vọng giành nhau các phần ăn thì Đảng lại phát động tại tỉnh Anhui một chiến dịch "chống oa trữ" và chiến dịch này cũng tàn bạo như ở tỉnh Henan. Vào mùa Thu năm 1959, khi đã ăn hết lương thực của mùa gặt hái của năm này, một số lớn các người nông dân đã gục ngã chết vì Đói. Một khái niệm về đời sống ở tỉnh Anhui vào mùa Đông 1959-1960, do một người phụ nữ đã sống sót cho chúng ta biết; và vào ngày hôm nay thì người phụ nữ này đã là một lão mẫu, vào thời đó người lão mẫu này đã sinh sống trên cách đồng của sông Huai thuộc hạt Fengyang:

"Vào năm đầu tiên (1958-1959) người ta đã phân phát cho chúng tôi các điểm chấm công về công tác lao động và công xã đã phân phối lương thực cho mỗi gia đình. Chúng tôi tồn trữ số lương thực này ở tại nhà riêng của mỗi gia đình. Nhưng vào năm thứ hai (1959-1960), ở nhà của chúng tôi chả còn có tí lương thực nào cả, tất cả các số lương thực đều được ăn hết. Tuy vậy, các người cán bộ của công xã, họ đã đi đến lục soát ở mỗi gian nhà để tìm kiếm các lương thực. Trên mỗi đường phố và ở các gian nhà, các người cán bộ đã lấy đi tất cả các thứ gì mà họ tìm thấy, luôn cả các chiếc chăn đắp lạnh của chúng tôi cùng với vài bao "củ cải khô" và luôn cả số bông vải mà chúng tôi dự trữ để làm ra vải may quần áo. Gia đình của chúng tôi còn tồn trữ được một chum nhỏ lương thực và chúng tôi đã giấu chiếc chum này ở sau chiếc cửa đi vào nhà ở. Chiếc chum này đựng đầy khoai lang phơi khô và được xay thành bột. Khi các người cán bộ đến để lục soát thì người dì thứ 2 đã ngồi lên trên chiếc chum này và đang làm như ngồi vá quần áo, các người cán bộ đã không trông thấy người dì này. Số khoai lang khô này đã cứu sống chúng tôi và nhờ số khoai lang khô này, gia đình chúng tôi đã không có người nào chết vì Đói. Không hề có được việc nấu chín số khoai lang khô này và khi nào cảm thấy đói thì việc đơn giản là hãy nuốt một ít (nắm) khoai khô này. Các người cán bộ thường nhật hay đến nhà. Vào một lần, họ đã khám xét liên tục trong chín ngày liền. Về sau, chúng tôi đã chôn giấu chiếc chum này, nhưng các người cán bộ đã dùng các chiếc đũa bằng sắt để chọc xuống đất để lùng tìm xem có gì được chôn giấu. Và sau đó chúng tôi đã đem chiếc chum này đi chôn giấu ở một nơi khác. Và liên tục như vậy, chúng tôi đã sống còn cho đến tháng Hai.

Nhà ăn tập thể của công xã chả có cung cấp gì gọi là cái ăn, chỉ có các loại cỏ và các vỏ hạt đậu phọng và vỏ các củ khoai lang. Vì vậy chúng tôi đã gặp nhiều vấn đề về tiêu hóa. Có người đã táo bón rất lâu và người khác thì bị chứng tiêu chảy, đến nỗi không còn đi ra ngoài được. Và thêm nữa, các người cán bộ vẫn tiếp tục đi đến từng nhà để lục soát, để kiểm soát việc giữ sạch sẽ ở trong nhà và khi nào họ bắt được một nhà nào dơ bẩn, họ đã cho treo ở trước nhà này một lá cờ đen. Ngôi nhà nào sạch sẽ, họ cho treo một lá cờ trắng. Việc làm của tôi (lời lão mẫu này) là cố gắng quét dọn sạch sẽ vì vào thời điểm này, tôi cố gắng mới đi được. Tay và chân của tôi đều sưng phù lên và tôi tự cảm thấy là tôi có thể chết ngay vào bất cứ lúc nào. Thay vì phải đi ra đồng để tìm kiếm các loại rau cỏ, tôi đã phải bò lết và tôi đã tự "co rúm lại" để dành chút sức lực còn sót lại. Đã có vài người phụ nữ cao niên đã cố gắng lượm lặt các loại cỏ ở ven sông hay ở các bờ áo, nhưng muốn làm được việc này thì đôi chân phải lội xuống nước vì vậy chân của họ đã nhiễm trùng làm độc. Tất cả các cây cối ở trong làng đều bị đốn chặt. Các thân cây còn sót lại đều bị lột vỏ. Chính tôi đã lột vỏ một "cây minh quyết" (thuộc họ đậu) và tôi đã nấu chín vỏ của cây này như là nấu cháo bằng gạo. Cháo nấu với cây này có mùi gỗ và đã trở thành "bầy nhầy."

Trong khoảng thời gian này, các người dân làng khi mới trông thấy thì có vẻ là có sức khỏe tốt và béo mập vì da của họ đã sưng phồng lên. Khi họ đứng xếp hàng để lãnh phần cháo của họ thì đã có người té ngã xuống đất và không còn có thể tự đứng dậy được nữa. Cũng có người phải chống gậy để tự di chuyển.

Một trong các người em gái của tôi đã ở tại một gian nhà đã bị trưng dụng để làm nhà an tập thể, và nhờ vậy mà toàn gia đình của người em gái đã được an toàn. Một người em gái khác của tôi đã quá yếu, không còn đủ sức để đi ra giếng để lấy nước uống. Và đến ngày nào đó, cô em này đã ngã xuống vì đôi chân của cô đã quá suy yếu để cho phép cô đứng được, vào lúc đó là trời mưa và đất đã trở nên trơn trợt. Đôi chân của cô này đã nhiễm độc và đầy các vết lở loét sưng lên vì đầy mủ. Cô này đã dùng một con dao để chọc cho mủ chảy ra. Một cô em gái của tôi vừa được 10 tuổi và cô này còn có sức để đi lại được, và cô em gái này đã đi đến nhà của người chị, nơi làm nhà ăn tập thể để ăn xin thức ăn. Cô chị đã cho cô em này vài chiếc bánh làm bằng bột và cô này đã quấn các chiếc bánh này vào thân mình để che dấu và cô này đã lén lút đem các chiếc bánh này về cho người chị.

Một người nữ thân nhân khác đã cùng chung sống với người mẹ chồng và đã không có gì để ăn. Người nữ thân nhân này đã đi ăn cắp các hạt để ăn và phải đi rất xa mới có được các hạt này. Trên thực tế, bà mẹ chồng có giấu được lương thực ở dưới chiếc "kang" (một loại giường bằng đất ở phía dưới có đốt lửa để sưởi ấm vào mùa Đông) nhưng bà mẹ chồng đã không nói ra việc cất giấu này. Người con dâu này chỉ sống còn được là nhờ vào người em rể đã xót thương cô này và đã cho cô này biết được việc cất giấu lương thực này, và nhờ đó người con dâu này đã lén trộm thức ăn và đã có được gì để ăn.

Ở trong gia đình tôi đã không có một người nào đã chết vì Đói. Vào tháng Hai năm 1960, đôi chân của người ông nội đã sưng phù lên. Ông này đã rụng hết tóc và thân thể thì đầy các vết lở loét và ông đã quá suy yếu hầu có thể há mồm ra được. Một người bạn của ông tôi đã đến viếng thăm và đã giúp ông tôi làm mở ra các chỗ sưng phù trên thân thể và nhờ vào việc này, ông tôi đã cảm thấy đỡ được một phần đau nhức. Chúng tôi vẫn còn có được ba con dê cái nhỏ và đã được một người dì đã lén lút giết đi hai con để cứu giúp ông tôi. Nhưng khốn khổ thay, các người cán bộ đã biết được việc này và đã tịch thu hết số thịt dê này.

Đã có hơn một nửa dân làng đã chết vì Đói, nhất là đã chết vào khoảng giữa Tết Nguyên Đán (1960) và các tháng Tư và tháng Năm. Ở một gia đình là hàng xóm với tôi, gia đình này đã có 3 người con trai và một cô con gái đã chết vì Đói. Gia đình của một người em trai của tôi, gia đình này đã có hai đứa con đã chết vì Đói. Cũng đã có một gia đình gồm có 16 người, tất cả đều đã chết vì Đói. Cũng đã từng có nhiều gia đình đã chết tất cả vì Đói, không hề có một người nào còn sống sót được. Người trưởng toán lao động sản xuất, ông này đã có một người con dâu và người cháu nội cũng đã chết vì Đói. Ông này đã nấu chín đứa cháu nội và đã ăn thịt này, sau cùng, ông này cũng đã chết vì Đói. Khi người giáo viên dạy học ở trong làng, người này đã cảm thấy là sắp chết, ông này đã nói với người vợ: "Giữ lại đứa con của chúng ta có ích lợi gì ? Nếu chúng ta ăn thịt đứa con này, chung ta sẽ sống sót và về sau chúng ta sẽ sinh một đứa con khác." Người vợ từ chối việc này và người chồng đã phải chết.

Khi đã có nhiều người chết, không còn ai để đi chôn các thi thể. Các xác chết này đã không thay đổi màu sắc, không sình thối lên vì trong thân thể không còn máu và cũng không còn thịt nữa. Sau khi một người trong gia đình đã chết, các người còn sống không hề khai báo với người trưởng toán sản xuất để có hưởng lấy được phần ăn của người đã chết. Trong một gia đình có 3 người con đã chết, người cha đã giấu đi các xác này hầu để có được các phần ăn của các đứa con đã chết. Trong toàn dân làng chỉ còn có bảy hay tám gia đình là không có người chết vì Đói, nhưng trong số các gia đình này đã có nhiều người đã chạy trốn khỏi làng.   

Về sau, sau ngày thu hoạch được mùa, tình hình đã trở nên khả quan hơn, nhưng chúng tôi vẫn còn phải bắt buộc đến ăn cơm ở các nhà ăn tập thể trong suốt năm 1960. Mùa gặt hái đã được coi là tốt, nhưng đã có ít người phải nuôi ăn. Vào vụ gặt hái mùa Thu đã được coi là thâu hoạch tốt và về sau, chúng tôi đã được phép nấu ăn tại nhà riêng. Chúng tôi đã không còn được các dụng cụ để nấu ăn và chúng tôi đã phải mượn các chiếc nồi để nấu ăn ở nơi các người hàng xóm. Ở vài ngôi nhà mà chúng tôi đến để viếng thăm thì thấy vắng người vì mọi người đã đều chạy trốn đi nơi khác."

Các lời tường thuật lại của người lão mẫu này, dù là khác thường, nhưng chả có gì là đặc biệt cả. Các văn khố của hạt Fengyang đã cho chúng tôi biết được là đã xảy ra ở một vài ngôi làng, các dân làng đã chết sạch. Tại xã Xiao Si Be, tại đây sự nhiệt tâm tập thể hóa đã đi đến cực độ, đã có 21 làng mà toàn dân làng đã chết sạch cả. Tại các nơi này, các người dân làng đã đi đến việc "ăn thịt người" nhưng với việc này đã xảy ra đã không giúp dân làng còn sống sót được vì các xác chết đã không còn có được nhiều thịt hầu để ăn. Và cuối cùng, khi không còn có được thịt người để ăn, tất cả mọi người đều chết vì Đói. Theo các bản báo cáo chính thức, người ta đã biết được đã có xảy ra 63 trường hợp ăn thịt người đã xảy ra tại hạt Fengyang.

Trong bài viết Ba Mươi Năm tại nông thôn, bài viết này đã thuật lại các ví dụ và đây là một:

"Anh Chen Zhang Ying và người vợ, đều thuộc vào đội sản xuất WuYi, thuộc công xã DaMiao, anh này đã bóp cổ chết người con trai 8 tuổi, đã nấu chín và ăn thịt đứa con trai này. Anh Wang LanYing, thuộc đội sản xuất Banying ở công xã Wudian không những đã đem 2 thi thể về nhà để ăn thịt mà lại còn đem bán lấy tiền là 2 jin (gần 1 kilô) và nói đây là thịt lợn.

Chúng tôi không được biết tường tận về việc ăn thịt người đã phát triển đến cao độ nào. Chính sách chính thức về việc này là che bớt đi các việc đã thình lình xảy ra, dù là đã bắt giam các người vi phạm. Ông Zhao YuShu là bí thư Đảng ở Fengyang, ông này không muốn coi nơi việc ăn thịt người và mô tả đó là việc "phá hoại" về chính trị. Văn phòng An Ninh Công Cộng đã nhận được các Mật Lệnh hãy bắt giam tất cả những người đã can dự vào các hành động ăn thịt người. Trong số 63 người đã bị bắt giam, đã có 33 người đã chết ở trong khám đường. Tại một hạt khác ở Anhui, đã có một người đối thoại với chúng tôi và người này đã từng hồi nhớ lại một hành động thông thường được gọi là "Yi Zi er Shi" - có nghĩa là "đổi trẻ em" có cái gì để ăn - và là phổ thông.

Việc xấu xa nhất vào khi xảy ra nạn đói làm chết người, là việc sau đây: các người cha mẹ thường quyết định là để các người bố mẹ có tuổi cao cùng với các người trẻ phải chịu chết trước. Họ nghĩ rằng họ không thể để cho họ tự chết trước các người con, nhưng người mẹ đã nói với người con gái: "Con sẽ lên Trời để gặp bà ngoại hay bà nội." Và người mẹ này đã không cho đứa trẻ này phần ăn của nó và chỉ cho nó uống nước thôi. Và sau đến, người ta đã trao đổi thi thể của đứa con gái này để lấy thi thể đứa con gái của người hàng xóm. Giữa năm hay bảy người phụ nữ, họ đã thỏa thuận với nhau về việc trao đổi các đứa con. Người ta đã nấu chín các thi thể này hầu có được một loại cháo (súp). Trong các năm thuộc thập niên 30, khi xảy ra các nạn đói, người ta đã học tập về việc nấu chín các thi thể. Việc này đã được chấp nhận, và được coi là một văn hóa khi xảy ra các nạn đói làm chết người. Người ta thường hay nói: "Khi bụng đang đói, cần gì phải giữ thể diện." Người ta đã tố cáo một người phụ nữ và người này đã bị Văn Phòng An Ninh Công Cộng bắt giam. Vài năm về sau, khi người phụ nữ này đã mãn hạn giam cầm ở trại lao động và người này đã trở về làng, chả có người nào nói đến người phụ nữ này nữa.

Vào lúc khởi đầu, các người dân làng đã cố gắng đưa đi chôn các người đã chết này đã có được các chiếc quan tài (hòm), nhưng đến khi không còn có gỗ để làm hòm, những người sống sót chỉ còn có tấm vải để liệm các tử thi. Và cuối cùng, cũng không còn có cả áo quần để vận cho các tử thi, vì vậy mà khi màn đêm xuống, các người thân nhân của người đã chết phải thay phiên nhau canh giữ xác chết này cho đến khi tan rã ra, đủ để làm nản lòng những người khác đến ăn thịt các xác chết này. Đã từng xảy ra ở một vài hạt ở Fengyang, các người công chức đã làm ra các điều lệ liên quan đến các xác chết hầu để cố gắng che giấu về tính rộng lớn của cuộc chết đói ghê gớm này. Một thí dụ của các điều lệ này đã được phúc trình trong một bản báo cáo ở Fengyang:

1. Cấm việc chôn cất tử thi ở các chiếc hố quá cạn. Tất cả tử thi phải chôn sâu ít nhất là 1,5 mét hầu để có thể gieo trồng về sau.
2. Không được an táng các tử thi ở gần các trục lộ đường xá.
3. Cấm không được khóc cùng với than vãn.
4. Cấm không được vận các tang phục.

Ở trong toán sản xuất Zhang Wan thuộc công xã Huan Guan, các điều lệ còn thắt ngặc hơn. Người ta cấm các người nông dân không được vận quần áo màu trắng là màu tang tóc và bắt buộc phải vận quần áo màu đỏ. Tại Trung Hoa, màu đỏ là màu của các ngày lễ hội. Một người cán bộ khác thuộc toán sản xuất Wan Shan đã bắt buộc các người nông dân phải trả một thuế là 2 jin rượu để đem đi chôn một người thân đã chết. Người cán bộ này đã thâu hồi quần áo của người đã chết và đem các quần áo này về nhà riêng của mình. Ở một vài nơi đã không còn có người sống để chôn các người chết, và các thi thể này đã nằm tại nơi mà đã gục chết. Một người mà tôi đã gặp, đã hồi nhớ lại lúc còn thơ ấu, người này đã cùng với các trẻ em khác, nô đùa với các thi thể. Người ngày cũng đã hồi nhớ lại cảnh một người nông dân đã trở nên điên cuồng, người nông dân này đã đi lang thang nhiều ngày, ở trong tình trạng hôn mê, ở nơi cổ có đeo 4 hoặc 5 cái đầu người. Ở các nơi khác, các xác chết được phủ lên với một lớp đất mỏng, nhưng cái xác chết này đã khô cứng đi và đã "cong trĩu xuống" và thường là đôi chân với cái đầu người thường lòi ra khỏi mặt đất. người này đã nói với tôi: trong nhiều năm về sau, các bộ xương của người chết đã trồi lên trong mùa nắng. Những người chết trước tiên là các người khỏe mạnh và là các người hoạt động nhất ở trong làng, là các người làm việc nhiều hơn mọi người. Họ đã để lại các đứa con và cha mẹ già. Vào cuối năm 1961, hạt Fengyang đã có 2.398 trẻ em mồ côi, trong số này đã có 247 em đã được chính quyền nuôi dưỡng. Đã có nhiều trẻ em đã bị cha mẹ bỏ rơi vì đã quá tuyệt vọng không thể nuôi dưỡng các trẻ em này. Các đứa trẻ em khác đã được đưa đến thị xã Hefei là thủ phủ của tỉnh để các trẻ em này được cha mẹ trao đổi để lấy lương thực. Và cũng có nhiều trẻ em đã đơn giản chết ngoài đường phố. Có một người đã kể lại cho chúng tôi là người này đã hồi nhớ lại lúc còn ấu thơ đã đi gần các thi thể của các trẻ em khác, thi thể của các trẻ em này được phủ đầy các "chấy rận" nằm ở các ngã tư chính của thành phố HeFei.

Ông Yao Yushu, bí thư của Đảng ở Fengyang đã cố gắng ngăn cản các người cha mẹ đừng bỏ rơi các đứa con, và cũng cấm luôn các người cán bộ của Đảng không được cứu trợ các em này. Bản phúc trình về Fengyang đã thuật lại việc của một người cán bộ:

"Đã có nhiều đứa trẻ em đã bị cha mẹ bỏ rơi và ông Zhao Yushu đã cấm đoán tất cả mọi người cưu mang các trẻ em này. Ông Zhao nói là vì có người cưu mang các trẻ em này thì sẽ có nhiều người khác sẽ bỏ rơi các đứa con. Ông Zhao đã nói tận mắt trông thấy một người địa chủ bỏ rơi đứa con của người này và nói như vậy là dư luận đã coi người nào làm việc này là một phần tử xấu của giai cấp của họ; nếu một người cán bộ mà cứu một trẻ em bị bỏ rơi, thì người cán bộ này sẽ là một phần tử xấu của giai cấp của mình."

Chính quyền thường không ngó ngàng gì đến các đứa trẻ mồ côi ở ngoài đường phố. Trong mùa Đông năm 1962, khi chính quyền thực thi một chính sách mới, người ta đã tập họp các đứa trẻ em này, và đã đếm được 3.304 đứa trẻ em. Phần lớn các đứa trẻ em này chưa được 10 tuổi. Số các em gái thuộc thế hệ này đã là số hụt rất cao ở trong tỉnh Anhui. Ở một trong các ngôi làng mà tôi đã đến tham quan, đã có gần 40 người trai tráng đã không tìm được một người vợ vì trong số các người phụ nữ còn sống sót chỉ có 2 hay 3 người thuộc thế hệ này. Ngày hôm nay, các người phụ nữ này đã ngoài tuổi 40 tức là họ còn ở tuổi thơ ấu khi xảy ra nạn đói.

Ông Din Shu đã thuật lại trong tác phẩm của ông với tựa Ren Huo, quân đội nhân dân giải phóng, về sau đã quyết định không trưng binh các tân binh đã từng là các đứa trẻ mồ côi. Các người này được coi là thành phần về chính trị không được tin cậy vì lo sợ là các thành phần này sẽ nghĩ đến việc báo thù về các tai ương đã đến với gia đình của họ. Tác giả cũng đã thuật lại việc ông đã gặp gỡ một người ở trong một trường nuôi dạy trẻ em ở tỉnh Anhui, trong thời gian xảy ra nạn đói. Tại trường này có đủ lương thực để nuôi các trẻ em trong lúc ấy phụ huynh của các trẻ em này đang phải chịu đói và đã có vài phụ huynh đã đi đến trường này. Người này đã hồi nhớ lại cảnh đã trông thấy phụ huynh đi đến cổng trường hầu để xin các người con các thức ăn, nhưng nhà trường đã ngăn cấm không cho vào.

Đã có một số người đã chấp nhận việc hy sinh mạng sống của mình để tố cáo các việc đã xảy ra. Viên bí thư của công xã Yinjian thuộc hạt Fengyang, người này tên Zhang Shao Bao đã vào năm 1959, viết một bức thơ gởi cho Mao. Không dám tiết lộ tên của mình, ông này đã ký tên bức thơ này là "Shi Qui Ming" có nghĩa là "đi tìm ánh sáng":

"Gởi Trung Ương Đảng và vị Chủ Tịch
Tôi viết bức thơ này mà không mong đợi một lợi lộc nào cho bản thân của tôi. Tất cả những gì mà tôi mong là quyền lợi của Đảng và của nhân dân. Tôi đã tự quyết định phúc trình về cái chết của một khối lớn dân chúng đã xảy ra tại hạt Fengyang vào mùa Đông và mùa Xuân năm nay. Theo sự hiểu biết của tôi thì tại 4 ngôi làng thuộc 3 công xã đã xảy ra một phân số chướng nghịch. Ở một ngôi làng phân số người chết là 5%, ở ngôi làng thứ nhì phân số người chết là 11%, ở ngôi làng thứ ba phân số người chết là 15% và ở ngôi làng thứ tư phân số người chết là 20%. Ở vài ngôi làng khác mỗi ngày đã có 5 hay 6 người chết. Nhiều ngôi làng khác đã hoàn toàn ngỏ trống vì các người dân đã chết hay là họ đã chạy trốn đi nơi khác. Chính mắt tôi đã trông thấy các người cán bộ đã tập trung lại từ 300 đến 400 trẻ em mồ côi. Trong con số trẻ em được tập họp thì đã có 100 em chết.

Những người nào đã viết loại thơ này cho vị bí thư của Đảng tại hạt đều đã bị bắt giam và bị tố cáo là phao ra các tin đồn xấu cho Đảng. Ông Wang Shanshen là vị y sĩ giám đốc bệnh viện GaoSheng thuộc công xã XuDian, vị y sĩ này đã bị bắt giam vì tội đã nói ra sự thật cho vị bí thư Đảng ở hạt này là ông Zhao Yushu. Ông Zhao đã hỏi vị y sĩ này là có thể làm được việc gì cho một số lớn bệnh nhân ở bệnh viện này. Vị y sĩ Wang đã trả lời cho vị bí thư là các người bệnh nhân đzã không chết vì bệnh tật mà đã chết vì đói. Đã có vào một thời điểm nào đó, một phần ba người dân cư ngụ trong hạt Fengyang - 100.000 người - đã được coi là mắc bệnh, một phần lớn các người này đã mắc phải chứng phù thủng và kém dinh dưởng.

Các sự phản đối đã xảy ra không đơn giản ở cấp bực của hạt này. Vào năm 1959, ông Zhang Kai Fan là người phụ tá cho viên tỉnh ủy của tỉnh Anhui, ông này đã phúc trình việc khi ông trở về tỉnh sinh quán ở hạt WuWei. Tỉnh này tọa tại phía bắc sông Yang Tsé ở về vùng cực Nam của tỉnh Anhui là một vùng trù phú của Trung Hoa. Ông Zhang đã chấp thuận một quyết định của nhà chức trách địa phương về việc bãi bỏ các nhà ăn tập thể, và sau đến kỳ đại hội Đảng tại Lushan, ông Zhang đã trình cho Mao các bức thơ cùng với các bản thỉnh nguyện mà ông Zhang đã nhận được. Mao đã buộc tội ông Zhang là "cơ hội hữu khuynh" và đã cách chức ông này. Có các người khác cũng đã bị thanh trừng chống hữu khuynh, vì các người này đã biện hộ cho một chính sách ôn hòa hơn, trong số người này có ông Li Shi Nong là một người phụ tá ông tỉnh ủy, và ông Wei Xingye là người phụ tá cho vị ủy viên phụ trách tuyên huấn ở tỉnh Anhui.

Trường hợp của anh Zhang Kai Fan là đáng chú ý, vì ở tại WuWei, các người công chức địa phương đã tự ý bãi bỏ các nhà ăn tập thể vào đầu năm 1959. Kết quả là vị tỉnh ủy Anhui, là ông Zeng Xisheng đã ra lệnh bắt giam một số người công chức và buộc tội các người này thuộc bọn "cơ hội hữu khuynh." Một năm sau, các lời than phiền đã thấu đến tai của vị thủ tướng, ông Zhou Enlai ở Bắc Kinh. Trong sách "Lịch Sử Đảng" ông Zhou đã viết thơ cho ông Zeng, vào tháng 3 năm 1960, yêu cầu ông này hãy mở một cuộc điều tra để kiểm lại về các tin đồn là đã xảy ra việc đói kém đã khiến một số đông dân đã chết vì đói tại Wu Wei. Vào năm 1961, một bản phúc trình về tình hình ở WuWei đã được ông Liu Shao Qi và Deng Xiao Ping, hai ông này đã đòi ông Zeng phải mau từ chức. Sau năm 1979, khi ông Deng Xiao Ping đã thi hành một chính sách ngược lại với chính sách của Mao, ông Zhang Kai Fan là những người cán bộ đầu tiên được phục hồi lại chức vụ.

Đối với nhiều người công chức ở cấp bậc thấp hơn, sự việc xét lại các phán quyết đã đến trễ hơn. Vào tháng 7 năm 1959, sau đại hội Đảng họp tại Lushan và việc phát động chiến dịch chống lại các người "cơ hội hữu khuynh", ông Zeng đã thiết lập một danh sách các nạn nhân. Bất cứ người nào đã nói ra, dù là ít lời, về các lời phê bình không tốt thì các người này sẽ bị coi là đối tượng xấu. Vào mùa Thu năm 1959, đã có nhiều chục ngàn người dân ở tỉnh Anhui đã bị xếp vào loại các người hữu khuynh. Tại Fengyang, ông Zhao Cong Hua là vị thẩm phán cũng bị bắt giam vì ông này đã chống lại chính sách Công Xã Nhân Dân. Theo các tài liệu của Đảng, ông Zhao đã tuyên bố là việc thành lập các công xã là quá sớm và người ta cần phải thử nghiệm công thức này trước khi cho phổ biến ở khắp nước Trung Hoa. Ông này cũng chống lại việc tập thể hóa và khuyến cáo là tái phân chia ruộng đất và bãi bỏ hệ thống các nhà ăn tập thể cùng với việc thiết lập các "lò cao" loại nhỏ ở nông thôn.

Ở một vài nơi, với nhãn hiệu "cơ hội hữu khuynh" là tương đương với bản án tử hình. Bất cứ người nào bị gán cho nhãn hiệu này sẽ phải bị hứng chịu sự khai trừ và cô lập cho toàn gia đình cùng với các loại khác và sẽ bị tập thể hóa dưới danh hiệu thuộc "năm phần tử xấu": các người địa chủ, các người phản cách mạng, các đảng viên Quốc Dân Đảng và các người phú nông. Các người này đều bị ghi tên vào các hàng cuối để được nhận các phân phối về lương thực. Trong lúc các người nông dân đang chết vì Đói, người nào bị gán cho danh hiệu này chắc chắn là sẽ chết. Cả chục ngàn người thuộc về các loại này đã phải chạy trốn khỏi các ngôi làng mà họ từng sinh sống, nhiều ngàn người đã mưu toan đi theo các đường xe hỏa để tìm đường đi về Bắc Kinh, hay là từ đó đi về vùng Bắc hay vùng Đông Nam đi về ShangHai. Chỉ có một số ít người là lên được các xe hỏa vì việc kiểm soát đã trở nên gắt gao hơn.

Theo một nguồn tin trong số các nguồn tin mà chúng tôi có được, các người chạy trốn này đã được đưa vào giam vào một nơi gọi là "nơi đón tiếp" tại trạm xe (nhà ga) Bang Pu, là một trạm xe hỏa lớn ở tỉnh Anhui. Người ta đã giam các người này mà không ngó ngàng gì đến, không có lương thực để ăn, và mỗi người người ta đem ra các xác chết và chôn chung ở một chiếc hầm lớn. Những người nào đã lên được các toa xe hỏa để đi về hướng Đông Nam họ đều bị bắt giữ lại trước khi xe hỏa đi đến được Thượng Hải. Các nhà chức trách đã thiết lập các trại giam ở các vùng cận với các thành phố và tại nơi này những người nào chịu đi lao động thì sẽ được cấp phát lương thực. Không một người nào được phép đi ăn mày ở trong các thành phố. Tại Wuwei ở bên bờ phía Bắc của sông Yang Tsé đã xảy ra một vụ mưu toan chạy trốn phi thường. Nhiều nguồn tin cho biết đã có nhiều ngàn người nông dân đang bị cơn đói hành hạ, họ đã đến từ tất cả mọi nơi, họ đã tập họp để đi về Nam Kinh, ở về phía bên kia của sông Yang Tsé, với hy vọng là tìm được gì để ăn; để ngăn cản làm sóng các người nông dân khốn nạn này để họ đừng qua sông, Đảng đã dùng quân đội và đã ra lệnh nổ súng vào các người nông dân và đã giết chết nhiều người.

Các người nông dân cũng ước mơ đi đến các vùng có đất trù phú và kém mở mang cùng thưa dân ở Mãn Châu và ở Nội Mông. Đã có một số ít người đã đi đến được ở Harbin ở trong tỉnh Hei Long Jian, tọa xa 1.500 kilô mét về hướng Bắc. Một vị y sĩ ở Harbin, đã hồi nhớ lại là vị trưởng trạm xe hỏa, vào mỗi buổi sáng đã cho đưa ra khoảng 12 tử thi, nhiều khi còn nhiều hơn, các tử thi này đã chết vì Đói và đã chết vào lúc ban đêm. Tại Fengyang, các nhà chức trách đã làm tất cả những gì mà họ có thể làm được để ngăn cản các người những đang tìm cách chạy trốn đi. Bản phúc trình về Fengyang đã báo cáo là các đội dân quân đã công tác có hiệu lực và chỉ có khoảng 4% hay 4% dân số đã chạy thoát được hầu để tránh khỏi phải chết đói. Ngay từ tháng 12 năm 1958, Đảng đã ra lệnh thiết lập trên các trục lộ giao thông các nút chặn để chận giữ lại các người chạy trốn. Trong số các người chạy trốn này đã có vài người đã quay trở về và họ đã bị trừng phạt, nhưng phần lớn đã không trở về. Trái ngược lại những gì đã xảy ra ở tỉnh Henan, có nhiều người nông dân ở tỉnh Anhui đã có một truyền thống đi "giang hồ." Trong các tháng giá lạnh, các người nông dân đã có thói quen đi "ăn xin" hay đi làm phu khuân vác và họ cho thuê cánh tay của họ. Vì vậy, ở một vài nơi trong tỉnh Anhui, viên bí thư của địa phương đã cho tổ chức các vụ đi ăn xin tập thể và cấp phát cho những người muốn gia nhập các tổ chức này các chứng chỉ để đi ăn xin và cho các người này một ít lương thực. Các giấy chứng chỉ này cũng được dùng làm giấy thông hành để mua vé đi tàu hỏa. Nếu không có thể được, các người nông dân cũng có thể đi trên các đường lộ. Các chuyến đi này thật là nguy hiểm, vì dù sao đi nữa, các người nông dân thuộc các ngôi làng khác đã không ngần ngại gì để bắt giữ các nông dân đi giang hồ này và bắt buộc các người này phải lao động cho họ mà không hề trả thù lao, hay là cướp lấy các người phụ nữ là vợ của các người này.

Về một mặt khác, việc chạy trốn có thể nói ra sự khác biệt giữa sự sống còn và sự chết chóc. Ông Ding Shu đã viết trong sách Ren Huo thuật lại chuyện một người nông dân táo bạo, người này sinh sống ở tỉnh Anhui, người này đã "luồn lách" ở trong văn phòng của vị bí thư Đảng tại địa phương để ăn cắp một tờ giấy có đóng dấu của địa phương và tờ giấy này chưa có ghi chép gì. Người nông dân này liền tạo ra một giấy thông hành và đã khéo thu xếp để đi về một vùng núi non cô lập ở tỉnh Jiangxi và tại đây, anh này đã trồng tỉa và khai thác một mảnh đất hoang và nhờ vậy đã sống sót được trong nạn đói. Vài năm về sau, anh này đã trở về ngôi làng cũ và đã biết được là hai người em trai của anh ở lại làng đã đều chết vì Đói.

Chắc chắn, hình dáng ghê tởm về nạn đói đã xảy ta tại tỉnh Anhui là vào thời điểm các kho chứa thóc gạo là lương thực của Nhà Nước đều chứa và tồn trữ đầy tràn. Sự kiện này đã được ông Zhou Yueli, cựu trưởng bí thư của tỉnh Anhui xác nhận. Các vị công chức khác và ông Zeng Xisheng cũng xác nhận việc này. Cũng như tại tỉnh Henan, nạn đói đã xảy ra là do sự sai lầm của con người, và nguyên do chính là do sự thu thuế nông sản quá cao của Nhà Nước. Các người cán bộ Đảng đã tuân theo lệnh của chính phủ và các người này đã tự chiếm đoạt từ gấp đôi đến gấp ba lần về thuế trên thóc gạo vì phải đáp ứng với con số quá cao của các bản phúc trình về sản xuất thu được ở các mùa gặt hái mà họ đã tưởng tượng ra mà trên thực tế không hề có được. Tiếp theo các thóc gạo đều "nằm ì" ở trong các nhà kho chứa của Nhà Nước và được canh giữ cẩn mật. Người ta chỉ xuất cảng một số rất ít số thóc lúa này, nhưng một phần lớn số xuất cảng này không đi xa được vì nước Trung Hoa thiếu các phương tiện để vận, thiếu đường lộ và xe để vận chuyển một số lớn các thóc gạo và lương thực được tồn trữ. Người ta chỉ tồn kho "khẩn cấp" một số lượng rất ít về lương thực, được quân đội canh gác cẩn mật, theo như sự răn dạy của vị hoàng đế Zhu: "Hãy chôn sâu thóc gạo ở các hầm được đào sâu ở dưới đất." Nhưng rồi các thóc gạo sẽ hư nát đi. Mao đã làm theo lời răn dạy này và đã thêm vào ý kiến riêng của ông: "Hãy đào các hầm sâu để tồn trữ nhiều thóc gạo và hãy chống lại chủ nghĩa bá quyền." Mệnh lệnh cuối cùng này của Mao muốn nói đến sự đe dọa xâm lăng có thể thấy được của quân đội Quốc Dân Đảng từ đảo Đài Loan đến, do người Mỹ hỗ trợ, hay là một cuộc tấn công của Liên Sô vào lãnh thổ Trung Hoa.

Tại tỉnh Anhui và các nơi khác ở Trung Hoa, làm cách nào mà Đảng có thể giữ được kỷ luật trong khi xảy ra nạn đói ? Các người công chức ở cấp dưới vẫn tiếp tục tuân theo các lệnh từ cấp trên ? Và tại sao các người nông dân không nổi loạn ?

Sự sợ hãi và sự khủng bố đã giải thích cho cách xử thế của họ. Một người cán bộ bình luận về các lệnh của cấp trên có thể bị giết chết. Chiến dịch chống hữu khuynh đã giải thích rộng lớn về hiện trạng này, và đồng thời cho họ biết là việc chống đối lại không những sẽ đe dọa tính mạng của họ mà luôn cả toàn gia đình, luôn cả cha mẹ và các người bạn của họ. Về một mặt khác, một người công chức lo làm tròn bổn phận của mình mà không phản đối thì người này và toàn gia đình sẽ có được cái ăn hàng ngày vì họ được Nhà Nước cấp phát. Ở trong nhiều ngôi làng, các người sống sót được sau nạn đói là vị bí thư Đảng và gia đình thân cận. Tôi đã hỏi các người nông dân là chỉ có hai hay ba trường hợp là người bí thư Đảng ở làng và gia đình là đã chết vì Đói: khi con người đã quá lương thiện hay là biết lo sợ không dám "ăn cắp" các thóc gạo.

Việc khủng bố đã trở nên dễ dàng vì Đảng đã biến một phần lớn các thành phần của xã hội thành các người nô lệ. Suốt trong thời gian thực thi kế hoạch cải cách điền địa, các người địa chủ và các gia đình của họ đã đồng bị đối xử là các người "tiện dân" (tầng lớp bị ruồng bỏ). Và lần này, các người bị kết án vì giai cấp của ông và cha của họ, cùng với các người đang thụ hình vì các lỗi lầm về chính trị. Họ có thể bị "đầy đọa" dưới mọi hình thức tàn ác và vô nhân, và bị trừng phạt. Nếu một phần của xã hội đã phải chịu đối xử như vậy, thì chỉ có thêm một bước nữa là để vào một xó (góc) các người nông dân không có khả năng cưỡng lại các sự đòi hỏi của việc thu thuế về lúa gạo. Việc vi phạm cưỡng lại sẽ đặt họ vào quy chế các tội ác về chính trị. Và đến lượt họ bị quy vào loại kẻ thù của xã hội và họ sẽ bị đối xử không "nương tay." Anh Zhao ChuanJu, người phụ tá cho người trưởng ban của đội sản xuất đã được kể đến ở các tài liệu của hạt Fengyang, anh này đã nhận định: Khối dân chúng là các người nô lệ, khối người này không hề biết nghe, họ chỉ tuân lệnh khi nào bị đánh đập, nếu không bị nguyền rủa hay không muốn cắt giảm phần lương thực của họ." Chính anh Zhao Chuanju đã tự tay đánh chết 30 người nông dân.

Nạn đói càng trở nên trầm trọng, các người nông dân không còn được một hy vọng nào khác, và các người cán bộ đã nhận thức được họ chỉ có thể giữ được trật tự bằng cách gia tăng sự khủng bố. Theo các văn bản về thống kê của hạt Fengyang, đã có 12,5% dân số ở nông thôn - 28.026 người, đều đã bị trừng phạt bằng cách này hay cách khác. Bản phúc trình này đã đưa ra danh sách của các sự trừng phạt: có nhiều người đã bị chôn sống; nhiều người khác đã bị thắt cổ chết; đã có nhiều người đã bị xẻo mũi; khoảng một nửa số người này đã bị "cúp" phần lương thực; 441 người đã chết vì bị tra tấn; 383 người đã bị tàn tật suốt đời; 2.000 người đã bị tù giam, trong số này đã có 382 người đã chết trong nhà tù. Việc tra tấn đã được sử dụng để bắt buộc các người nông dân phải khai ra nơi họ chôn giấu lương thực của họ dự trữ, và để trừng phạt họ vì đã ăn cắp lương thực.

Bản phúc trình của hạt Fenyang đã đưa ra các thí dụ:

Vào mùa Xuân năm 1960, các anh Li Zhongui và Zhang Yonzia là các người thơ ký và trưởng toán sản xuất tên Qiaoshan, hai người này đã khởi đầu ra lệnh "chôn sống" bốn đứa trẻ em, cho đến lúc các người cha mẹ của các em phải cầu khẩn và van lạy hai người này để van xin lòng thương xót thì 2 người này mới cho 4 đứa trẻ em này ra khỏi chiếc hố để chôn các em. Các trẻ em này đã bị chôn ngang đến thắt lưng thì mới được đưa ra khỏi chiếc hố. Việc chôn các em này đã làm chấn thương tâm thần của các em này đến suốt đời vì cuộc thí nghiệm này.

Anh Su Heren là trưởng toán sản xuất tên LiWu đã chôn sống một thành viên của công xã của anh, người này tên Wu Kai Lan vì cô này đã khóc và van xin anh hãy ban cho cô một ít gạo để nấu cháo hầu để có cái ăn.
Viên cán bộ tên Hua Guang Cui đã từ chối không cho cô Chang một ít "số mì" khi cô này đến van xin hầu để đem về cho mẹ ăn vì người mẹ này đang đau ốm. Người cán bộ này đã nói dù có làm gì đi nữa thì người mẹ này cũng sẽ chết. Và người cán bộ này đã ra lệnh cho cô Chang hãy đem chôn sống người mẹ này trước thời gian mà các người đoàn viên khác sẽ trở về nhà khi hết giờ lao động. Anh Hua đã nói là nếu cô Chang không làm ngay việc này thì anh sẽ bắt buộc phải chôn người mẹ ngay ở trong gian nhà mà cô Chang đang ở, vào lúc mà người mẹ này tắt thở. Cô Chang đã không có được sự lựa chọn nào khác và đã phải buộc lòng đem chôn sống người mẹ.

Anh Deng Xue Yuan đã bị bắt giam vì tội đã giết một con lợn. Người ta đã bắt buộc anh phải tham gia lao động vào việc xây dựng một chiếc đập chận nước, vào thời gian ban ngày, và vào ban đêm, người ta đã xích tay anh và và giam anh ở trong một xà lim. Vì bị tra tấn, anh đã chết trong xà lim.

Anh Wang Yun Cong, trưởng toán sản xuất ở Feng Xing thuộc công xã Zong Pu, đã ra lệnh bắt giam anh Li Yijian và tố cáo anh này là người đã ăn trộm. Anh Wang đã dùng một thanh sắt nướng đỏ và đút vào miệng của anh Li Yijian.
Anh Hua Fu Tian là trưởng toán sản xuất Zhao Yao thuộc công xã Ying Giang, đã bắt được một người ăn trộm và đã chặt đứt bốn ngón tay của  người này.

Anh Zhang Dian Hong là trưởng toán sản xuất Huang Wan đã chợt thình lình tên Wang Xiao Jiao, một người nông dân đang ăn trộm các hột gạo. Anh Zhang đã dùng dây sắt xỏ vào lỗ tai của anh Wang rồi treo anh này lên để đánh đập.

Anh Huang Kaijin đã bắt nhiều đứa trẻ em và đã dùng giây kẽm xỏ vào lỗ tai của các em này, sau tập hợp các trẻ em này lại và "nói đùa" là gọi điện thoại cho các em này.

Anh Zhong Ke Cheng là bí thư của toán sản xuất Xing Huo, anh này đã cưỡng hiếp một phụ nữ tên Xiao Qing. Anh này đã đe dọa sẽ tố cáo người phụ nữ này khi đã bắt được cô này đang trộm gạo.

Anh Sun Yu Cheng, trưởng toán sản xuất Zhe Tang thuộc công xã Ban Qiao, đã bắt gặp một phụ nữ đang ăn trộm. Anh này đã dùng khẩu súng ngắn của mình và đút vào hậu môn của người phụ nữ này.

Anh Zhang Yu Lan, phó trưởng toán sản xuất Xin Hua, đã ra lệnh cho một người phụ nữ cao niên và 2 người cháu nội phải cho ông 70 jin  (30 kilô) rau củ cỏ trong mỗi ngày. Anh này đã nói là nếu hàng ngày không có được số này thì sẽ không có được các thức ăn. Sau cùng người đàn bà này và 2 đứa cháu đều chết vì Đói.

Ở tại mỗi hạt ở tỉnh Anhui đã có hàng chục ngàn người đã bị đánh đập và "bỏ tù" bởi các bản án của các tòa án bất hợp pháp. Trong mùa Đông 1959-1960, dù là các người cán bộ đã tịch thâu tất cả các số thóc gạo, việc bạo hành không vì vậy mà chấm dứt. Các người cán bộ đã dùng các chiếc gậy và các chiếc roi để bắt buộc các người nông dân đã quá yếu đuối vì thiếu ăn và quá gầy còm, buộc các người này phải ra đồng ruộng để gieo hạt cho mùa sắp đến và đồng thời cũng ngăn cản các người nông dân đừng ăn các hạt giống này khi họ có bổn phận là phải gieo các hạt này xuống đất. Và đồng thời có thể là nếu Đảng đã không ngừng phát động kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn, không có một khả năng ước lượng cho giá phải trả về sự "chết chóc" của các người dân. Anh Zhao Yushu là trưởng hạt Feng-yang là người đã nói ra: "Dù nếu có 99% đã chết đi, chúng tôi sẽ luôn luôn nêu cao lá cờ Đỏ."

Các hồi sau của các sự xảy ra cũng là các việc không tin được. Toàn bộ của bộ máy khủng bố đột nhiên ngừng hoạt động và các người tác giả khủng bố đã được đưa ra xét xử. Vào tháng Giêng năm 1961, tại tỉnh Anhui đã phát động một chế độ "sửa sai" trên một bình diện lớn và các người nông dân đã được yêu cầu tố cáo những người đã khủng bố họ. Một tài liệu của Đảng đã tường thuật lại một vụ xử án:

"Đối với các người dân đã tham gia vào một vụ xử án các người cán bộ của hạt Fengyang, bầu không khí của cuộc xử án này rất là căng thẳng và long trọng. Trên 90% các người diễn giả tham gia vụ xử án này đều là các người thân nhân của các người đã chết. Tất cả các người này đều đến tham dự cuộc xử án này, họ đều đến với chủ đích nói lên các việc sai lầm và họ đều than khóc gay gắt và đáng thương hại. Gần như các đồng chí hiện diện trong buổi xử án này đều cảm động đến ra nước mắt. Đã có người thuật lại các việc của họ từ ban sáng dài cho đến 7 giờ tối, cho đến lúc họ không còn nước mắt để khóc."

Cuộc xử án này đã xác lập một số đúng các người cán bộ đã "vi phạm các sai lầm." Ở tại hai công xã xấu hơn cả tên Xiao Xi He và Wudian đã có riêng cho mỗi nơi 29,1% và 22,2% các người công chức đã bị coi là phạm tội. Toàn hạt này, con số đã lên đến 34% tức 1.920 người cán bộ. Việc sửa sai này đã được áp dụng theo lược đồ "cổ điển" của hoại thanh trừng nội bộ: đảng cộng sản phán xử là 70% các người cán bộ là thành phần "tốt", 25% là các người có căn bản tốt nhưng đã vi phạm các sai lầm. Chỉ còn lại 5% là thuộc loại "dê để tế thần" đó là các "phần tử xấu" đã phá hoại chính sách của Đảng. Chỉ có một số ít các người này, tất cả là các người công chức cấp thấp đã bị kết án là các người phạm tội ác. Viên bí thư của hạt, tên Zhao Yu Shu chỉ còn phải làm sự "tự phê bình."

 Hai người đảng viên quan trọng của Đảng tại hạt đã bị coi là thủ phạm vì đã vi phạm các sai lầm, nhưng không bị đuổi ra khỏi Đảng hay là bị trừng phạt. Trong số 91 người lãnh đạo các Công Xã Nhân Dân thuộc hạt Fengyang, chỉ có một người bị đuổi ra khỏi Đảng và một người khác bị đưa ra trước tòa án dân sự. Trên số 787 người cán bộ lãnh đạo các toán sản xuất, 50 người đã bị bắt giam nhưng chỉ có 9 người là bị xử án tù giam. Trên bình diện các đội sản xuất, chỉ có 17 người bị án tù giam, trong số 3.318 cán bộ đội sản xuất. Các tài liệu chỉ ghi lại một trường hợp duy nhất của "cô ta" (quota) 5% đã bị vượt qua, đó là ở công xã WuDian, là công xã đầu tiên đã thử nghiệm chính sách tập thể hóa tại hạt này vào năm 1955 và đã trở thành công xã gương mẫu cho toàn tỉnh Anhui. Tại đây, đã có 26% dân số đã chết trong nạn đói và các người cán bộ đã giết chết các người nông dân vì việc đơn giản là các người nông dân đã ăn trộm các "củ khoai lang": 13% các người cán bộ đã bị trừng phạt và 95 người đã bị hành quyết.

Các mục tiêu của chế độ "sửa sai" là trả lại cho các người nông dân những gì thuộc về họ mà người ta đã dùng vũ lực để cưỡng đoạt. Và đây cũng là một sự thất bại khác. Các công xã này không hề có được "tiền mặt" hay tài sản lưu động nào khác để đền bù lại các sự thiệt thòi của mỗi cá nhân, và Nhà Nước cũng không hề đưa được một sự tài trợ nào khác. Công xã Wu Dian đã trả lại cho các người nông dân một phần tư (1/4) về những gì mà họ đã bị tước đoạt, công xã cần phải bồi hoàn cho mỗi gia đình số tiền là 1.000 Yuan (nhân dân tệ) một số tiền đáng kể so với số tiền lương hàng tháng là 50 Yuan của mỗi người công nhân ở các thành phố. Các vụ tranh chấp đã xảy ra vào khi người ta tái phân phối lại các nông cụ cùng với các vật dụng dùng để nấu ăn do công xã là sở hữu chủ. Các người nông dân đã nổi giận và bất mãn khi công xã trả lại cho họ các nông cụ hư hỏng và nêu lên việc là các người nông dân phải sử dụng số tiền riêng của họ để sửa chữa lại các nông cụ. Đã có nhiều người nông dân đã bị tố cáo là đã "nói dối" vì đã gian lận để có được hơn các con số mà họ có quyền được nhận lại. Và lại có thêm vấn đề các gia đình đã bỏ chạy trốn hay là các gia đình đã chết hết. Vậy ai là người sẽ hưởng được các sự đền bù ? Trong vài trường hợp, các người cán bộ đã rao bán tài sản của các người đã chạy trốn và sử dụng các số tiền này vào việc "an táng" hay vào các việc khẩn cấp khác, nhưng về sau, các người cán bộ này đã phải "đương đầu" với các người sở hữu chủ thật sự khi các người này trở về làng và các người này đòi trả lại tài sản của họ  hay là một sự bồi thường.

Đồng thời với việc phát động chế độ "sửa sai" vào năm 1961, tỉnh Anhui đã ngừng thi hành kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước - đó là việc xã hội hóa các điền địa. Về sau, Mao đã chua chát nhận định, tỉnh này đã trở lại chủ nghĩa tư bản. Lý do vị bí thư Đảng của tỉnh này, ông Zeng Xi Sheng đã tự chuyển từ "tả khuynh" qua vị trí "hữu khuynh" là một việc không rõ ràng. Có thể là ông này đã cảm thấy là "ngọn gió" đang đổi hướng, ông này đã hành động cho lợi ích cá nhân. Nhưng cũng có thể là tự cảm thấy chán ghét đối với các việc mà ông đã làm.

Trong một phần lớn của năm 1960, ông Zeng đã công tác tại tỉnh Shandong nằm về phía Bắc, và tại đây, ông Zeng đã thực thi và áp dụng một cách tàn bạo chính sách của Mao cũng như ông đã làm tại tỉnh Anhui. Vào tháng 8 năm 1960, ông Zeng đã cùng với các vị lãnh đạo cao cấp của Đảng là các ông Deng Xiao Ping, Liu Shao Qi và Peng Zheng đi tham quan ở tỉnh này. Và cũng trong dịp này, ông Zeng đã lần đầu tiên đề nghị hãy trả đất lại cho các người nông dân đồng thời hủy bỏ mưu toan lớn của Mao. Nếu như theo lời của bác sĩ Li Zhi Sui, bác sĩ riêng của Mao, thì Mao đã từ chối không nhìn nhận sự thất bại của mình và Mao đã quá sa sút về tinh thần và đã nằm lì ở trên chiếc giường của ông. Ông Zeng với muôn ngàn sự đề phòng bắt đầu thử nghiệm một chính sách mà về sau được biết đến với tên "Ze Ren Rian" tức là khế ước cho thuê đất để cày cấy, khế ước này cho phép người nông dân tự kiểm soát được một phần năng xuất của phần đất đang công tác và đồng thời giảm bớt việc nạp thuế ngũ cốc.

Chính sách mới của ông Zeng đã gây ra sự "rạn nứt" ở trong Đảng và gây ra sự phân hóa thành hai phe. Một phe thì ủng hộ chính sách Ze Ren Tian và chủ trương trở lại việc canh tác tư. Một phe khác, tập hợp chung quanh Mao đã từ chối mọi sự dàn xếp và tiếp tục thi hành việc tập thể hóa nền canh nông và chính sách Công Xã Nhân Dân.

Trong mùa Đông 1960-1961, sự căng thẳng của hai phe đã gia tăng vào khi các toán thanh tra đã đưa ra bản phúc trình; bản phúc trình này đã nêu ra các bằng chứng không thể phản bác được về các sự thiệt hại nặng nề do nạn đói gây ra. Các biến cố đã diễn ra sẽ được mô tả ở phần sau của quyển sách này, nhưng lại do sự trớ thêu của lịch sử, không phải là do sự làm chết một số quá đông các người nông dân mà ông Zeng Xi Sheng đã làm mất ngôi vị của ông, nhưng ông này cũng mất luôn mạng sống, nhưng ông là người khởi xướng và là nguồn gốc của chính sách cải cách và chính sách này đã cứu vãn được xã hội. Năm 1962, ông Zeng đã bị cách chức và được thuyên chuyển công tác ở Shanghai với một chức vụ hạ cấp trước khi ông được đưa đi công tác ở Văn Phòng Sự Vụ tại Tây Nam Trung Hoa, tại tỉnh Chengdu (Sichuan) với ông Peng Dehuai. Vào năm 1967, các người Vệ Binh Đỏ đã từ thành phố Hefei được gởi đi tìm bắt ông Zeng. Ông bị tố cáo là người đã gây ra việc làm chết nhiều triệu người. Người ta đã lôi ông Zeng ra khỏi nhà của ông và bị đánh cho đến chết. Theo nguồn tin chính thức thì ông Zeng đã chết vì bệnh tim. Vào khi hỏa thiêu thi thể của ông Zeng tại "lò thiêu xác"' Babaoshan ở Bắc Kinh, được dành riêng cho các người công thần của cuộc cách mạng, Mao đã tuyên dương công trạng của ông Zeng.

Tại tỉnh Anhui, người ta đã quên đi ông Zeng Xi Sheng cùng với các người nạn nhân của ông, luôn cả ở các văn kiện chính thức. Không hề có một bức ảnh nào của ông Zeng được công bố từ nhiều năm qua. Các người bô lão nguyền rủa tên ông Zeng. Các người bô lão này đã nói là trong lúc nạn đói đang xảy ra ác liệt thì ông zeng đã tổ chức các tiệc lớn và dạ vũ, đồng thời cũng cưỡng hiếp các phụ nữ phải ngủ với ông. Chỉ có một thiểu số người đã chấp nhận việc làm của ông Zeng và coi ông này là một bạo quân tầm thường đã đưa ra các việc cải cách vào năm 1961, việc cải cách này đã cứu sống rất nhiều người nông dân.

Tại tỉnh Anhui đã có bao nhiêu người đã chết vì nạn đói ? Ngày hôm nay, các người công chức đã xác nhận là đã có 2 triệu người đã chết vì Đói và đồng thời cũng có một số tương đương đã chạy trốn. Vào năm 1989, niên giám thống kê của tỉnh Anhui đã đưa ra con số 2,37 triệu người đã chết trong nạn đói này, dân số của tỉnh này là 33 triệu người.

Ông Chen Yi Zi, vào năm 1989, là một đảng viên cao cấp đã bỏ Đảng, ông này nói số người chết vì Đói đã lên đến 8 triệu người, một phần tư (1/4) dân số của tỉnh. Ông Chen đã căn cứ vào cuộc điều tra của năm 1979 và ông là người chỉ đạo cuộc điều tra này vào khi ông đã được tham khảo các văn kiện chính thức của nội bộ Đảng. Con số 8 triệu này là quá lớn có thể chuẩn y được. Trong mùa Đông năm 1959-1960, tại Fengyang người ta đã kê khai 51.000 người đã chết vì Đói và người ta đã ước lượng là đã có 83.000 đã chết vì Đói. Dân số của hạt Fengyang là 335.000 người, một phần tư (1/4) đã chết. Cũng có thể là số người đã chết cao hơn. Ông Ding Shu đã ước lượng là tại Fengyang đã có 90.000 người đã chết vì Đói, trong khi ông Chen Yi Zi đã ước lượng trên 3 người dân thì đã có một người đã chết vì Đói. Trong các cuộc đàm thoại với chúng tôi với nhiều thành phần ở Fengyang và ở trong tỉnh Anhui, chúng tôi kết luận là tỷ số về các người ở Fengyang, tỷ số người đã chết vì Đói không có gì là đặc biệt.

Đọc tiếp Phần II - Chương 10 : Ở các tỉnh khác

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Truyện Lịch sử

Tủ sách "Vàng"

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

© 2005 HuyenThoai.Org – Wednesday, 2 February, 2011 22:36