a
 
0
0

Các hồn ma của Mao

Các hồn ma của Mao

Phần I : Trung quốc -
Đất nước của sự đói kém

  1. Trung quốc và nạn đói
  1. Những người khốn
    khổ vì nạn đói -
    Hãy vùng lên !
  1. Nạn đói Soviet
  1. Cuộc Tập thể hoá đầu tiên : 1949 - 1958
  1. Khoa học sai trái -
    Lời hứa giả tạo
  1. Mao không biết nạn
    đói đang xảy ra

Phần II : Nạn đói lớn

  1. Một cái nhìn tổng
    quát về nạn đói
  1. Tỉnh Henan : một sự
    nói dối đầy thảm họa
  1. Hãy bàn về Fengyang
  1. Ở các tỉnh khác
  1. Bức thơ của Đức
    Ban Thiền Lạt Ma
  1. Trong các trại cưỡng bách lao động
  1. Phân tích về sự đói
  1. Lịch sử của việc
    " Ăn thịt người "
  1. Đời sống ở các
    thành phố

Phần III : Một cuộc
dối trá qui mô

  1. Lưu Thiếu Kỳ : Người cứu nguy các nông dân
  1. Cuộc thất bại của
    Mao và các hậu quả
  1. Có bao nhiêu
    người đã chết ?
  1. Làm cách nào bình
    luận tại một nơi ?
  1. Một thất bại
 

a

Mật thư tội ác của
chủ nghiã cộng sản

Phần I : Tàn sát -
Khủng bố - Đàn áp

  1. Nghịch biện và sự
    hiểu lầm cuộc cách mạng tháng Mười
  1. Lực lượng võ trang của chuyên chính vô sản
  1. Khủng bố đỏ
  1. Cuộc chiến bẩn thiủ
  1. Các diễn biến từ Tambov đến nạn đói lớn
  1. Từ cuộc hưu chiến
    đến đoạn quanh lớn
  1. Giải tán quy chế điền chủ và cưỡng bách canh tác tập thể
  1. Nạn đói lớn
  1. Các phần tử xa lạ
    với xã hội và các
    chu kỳ đàn áp
  1. Cuộc khủng bố vĩ
    đại trong những
    năm 1936 - 1938
  1. Đế quốc ngục tù
  1. Mặt trái của cuộc
    chiến thắng
  1. Cao điểm của các khủng hoảng trong các hợp tác xã nông nghiệp
  1. Cuộc âm mưu
    cuối cùng
  1. Giã từ chủ
    nghiã Staline
  1. Kết thúc phần
    nhà Nước chống
    lại nhân dân

Phần II : Cách mạng Thế giới - Nội chiến và khủng bố

  1. Komintern được phát động và các hành
    động của cơ quan này
  1. Bóng đen của cơ
    quan NKVD trên
    lãnh thổ Espagne
  1. Cộng sản và khủng bố
 

a

a

Tết Mậu Thân 1968

a

Đại lộ "Kinh hoàng"
Quảng Trị 1972

a

Tội đồ Hồ Chí Minh

a

Thuyền nhân -
Boat People

a

Cộng sản Quốc Tế

a

Từ thực dân đến cộng sản - Một kinh nghiệm lịch sử của Việt Nam

  1. Giới thiệu tác giả và tác phẩm - Lời giới thiệu của giáo sư P. J. Honey - Lời tựa của tác giả - Sứ mạng lịch sử của dân tộc Việt Nam
  1. Việt Nam trong lịch sử hiện đại - “Bác Hồ”, vị cứu tinh của dân tộc
  1. Cộng sản xuất hiện - Có công mài sắt, có ngày nên kim
  1. Bần cùng hoá toàn dân - "Đấu chính trị" - Danh sách Việt gian
  1. Công tác tư tưởng - Kiểm thảo - Chỉnh huấn
  1. Năm bài học
  1. Đại cương về cải cách ruộng đất - Chiến dịch giảm tô
  1. Cải cách ruộng đất đích thực
  1. Sửa sai - Chống đối chế độ
  1. Con đường thẳng tới cộng sản chủ nghĩa
 

a

a

 

Sáng tác của ký giả Jasper Becker - Dịch giả: Ngọc Nhân

Phần II : Nạn đói lớn

Chương 8: Tỉnh Henan -
Một sự nói dối đầy thảm họa

 

"Đây là một cuộc tàn sát do kẻ thù của chúng ta đã tạo ra."

- bản phúc trình của Đảng ủy quận Xinyang -

Giữa năm 1958-1961, tại trung tâm của Trung Hoa, tỉnh Henan là nơi yên tỉnh và là tỉnh nông nghiệp, những việc gì đã xảy ra đã thật là kinh khủng và các việc này cũng đã giống như các việc kinh khủng lớn đã xảy ra vào thế kỷ thứ 20.

Sau ngày Mao đã tạ thế, đảng cộng sản đã cho phép công bố các bản viết đã được "gạn lọc" về các biến cố đã xảy ra tại tỉnh Henan. Và đã trong một thời gian ngắn đã khuyến khích việc công bố các tài liệu này hầu để làm mất tín nhiệm của những người cuồng tín thân Mao vì các người này đã chống lại các sự cải cách về điền địa của ông Deng Xiao Ping. Ông Du Yi đã viết một vở hát lớn tựa là Huang Huo hay là Cuộc Nói Dối đầy thảm họa, cho một ban ca vũ ở địa phương này và được trình diễn vào năm 1979. Cũng cùng vào thời gian này, nhà văn Zhang Yigong đã cho xuất bản một thiên tiểu thuyết tựa: Vụ tên phạm trọng tội Li Tongzhong, thuật lại việc một tên cán bộ ở nông thôn đã bí mật ăn cắp lương thực dự trữ ở một kho chứa lương thực của Nhà Nước và đã phân phối cho dân chúng số lương thực này trong khi nạn đói đang xảy ra, tên cán bộ này đã bị phát giác việc ăn cắp này và đã bị trừng phạt.

Nhưng đến năm 1982, các sách in liên quan đến các việc này đã bị Nhà Nước dần dần thu hồi và không còn được bày bán nữa, và lịch sử đầy đủ về "việc ngẫu nhiên xảy ra tại Xinyang" được coi là một uyển ngữ dùng để nói về các biến cố đã xảy ra tại tỉnh Henan, và chỉ có các người trong giới cán bộ lãnh đạo được biết và tường, ngoài ra dân chúng không hề được biết đến. Những điều được kế tiếp bàn đến ở các phần viết kế tiếp sẽ là các việc cố gắng mô tả các việc ghê tởm đã xảy ra tại một tỉnh ở xa xôi không  có một sự kiện nào lại có thể tạo ra một số phận buồn thảm như vậy.

Quận Xinyang tọa trên một cánh đồng có con sông Huai chảy qua. Vào thời điểm này, hạt này có được 17 hạt gồm có một dân số là 1/5 (một phần năm) của 50 triệu dân của tỉnh Henan. Vào tháng Tư năm 1958, quận Xinyang đã đạt được sự vinh hạnh là đã thành lập được Công Xã Nhân Dân đầu tiên của Trung Hoa tại quận Chayashan, thuộc địa hạt Suiping. Để được xứng đáng với vinh dự này, các người lãnh đạo của Đảng đã tận tụy cuồng tin vào Mao, với các kế hoạch đầy mộng ảo, và để hỗ trợ cho các kế hoạch này, các người lãnh đạo Đảng đã thiết lập một chế độ khủng bố và đã gây ra việc đánh đập nhiều chục ngàn người cùng với việc tra tấn cho đến chết. Một bản phúc trình của Đảng cộng sản, vào năm 1961, đã được công bố, bản phúc trình này không những đã đơn giản nhận định là các hành động giết một khối đông người mà còn gọi là một cuộc "diệt chủng."

Cuộc khủng bố to lớn này đã khởi đầu vào mùa Thu năm 1959, sau cuộc đại hội Đảng tại Lushan, ủy ban Đảng của quận đã tuyên chiến chống lại các người nông dân. Những người nào đã không cung cấp đủ số lượng "cô ta" (quota) đã được chỉ định trước về số lượng sản xuất thì sẽ bị gán cho là "tiểu Peng DeHuai" (Bành Đức Hoài là danh tướng của Hồng Quân đã bị thất sủng) và người này sẽ bị đối xử tàn tệ. Mặc dầu đã có quyết định của viên tỉnh ùy là ông Wu Zhifu, được hạ thấp con số của mục tiêu đã được ấn định về số lượng lương thực phải cung cấp cho năm nay vì ty khí tượng đã thông báo trước về một cuộc hạn hán sẽ xảy ra, các người lãnh đạo đầy nhiệt thành của quân Xinyang đã quyết định chứng tỏ là các điều kiện về thời tiết sẽ không làm thay đổi các mục tiêu về việc cung cấp lương thực. Các người lãnh đạo Đảng đã ước tính là dù có hạn hán xảy ra, mùa gặt hái của năm 1959 cũng sẽ tốt so với năm 1958, và vì vậy các người công chức - cán bộ phải thi đua có được thêm các sáng kiến để đạt được kết quả tốt.  Khi mùa Hè đã qua, viên đệ nhất bí thư của quân Xinyang, tên Lu XianWen đã tuyên bố là dù có hạn hán việc thâu đạt của mùa gặt hái năm 1959 tại vùng này cũng đã đạt 3,92 triệu tấn, là con số gấp đôi của việc thâu đạt được. Việc đóng thuế bằng hiện vật cho Nhà Nước là ba mươi phần trăm - 30% trên số thâu hoạch được của mùa. Con số thâu hoạch thực sự là 1,96 triệu tấn, nhưng theo con số mà tên Lu Xian Wen đã tuyên bố thì so với con số thâu hoạch được đã gia tăng lên đến 90% - chín mươi phần trăm. Một ví dụ, tại hạt tên Guangshan của quận này, các người cán bộ đã báo cáo là mùa gặt hái đã thâu đạt được 239,200 tấn lương thực nhưng trên thực tế chỉ thâu đạt được 88,292 tấn; các người cán bộ đã ấn định là phần phải đóng thuế cho Nhà Nước là 75 tấn lương thực. Nhưng các người cán bộ chỉ truy thâu được có 62 tấn lương thực, tức là tổng số hoàn toàn của mùa gặt hái, các người cán bộ đã phát động một chiến dịch "chống oa trữ."

Tên Lu Xian Wen đã tuyên bố là kẻ nào đã tự cho phép, dù là đề nghị là mùa gặt hái năm 1959 là thâu hoạch kém hơn mùa năm 1958, người này sẽ là "kẻ thù của nhân dân" là một người phạm trọng tội đấu tranh chống lại chủ nghĩa "Ba Lá Hồng Kỷ." Tên này tiếp tục nói và khẳng đạnh là các người nông dân đã cất dấu "thóc lúa" rất nhiều, Đảng đã phải đương đầu với một tranh chấp về ý thức hệ, một cuộc tranh chấp về hay khuynh hướng khác nhau. Vào đầu mùa Thu, trong một buổi họp, Lu Xian Wen đã nói: "Không phải là đã thiếu các thức ăn. Chúng ta có đủ lương thực nhưng 90% dân chúng đã có vấn đề về ý thức hệ."

Lu Xian Wen đã tập họp các người phụ tá và tuyên bố là một cuộc đấu tranh giai cấp đã được đã được phát động và các người nông dân là các kẻ thù. Cuộc đấu tranh chống lại các người nông dân phải được hướng dẫn, Lu đã xác định, và sẽ không dung tha và phải thực hành triệt để hơn việc đấu tranh chống lại quân đội Nhật Bản xâm lăng. Khi các viên bí thư của các hạt đi họp và trở về sau cuộc họp ở thành phố Xinyang, các viên bí thư này đã truyền lại cho các người cán bộ thuộc cấp dưới bức thông điệp của Lu Xian Wen. Viên bí thư của hạt GuXian đã giải thích cho các cán bộ, là trong giai đoạn sắp đến phải coi các người nông dân là các thành phần "chống lại Đảng" là các những chống lại chủ nghĩa xã hội. Viên bí thư đã đọc "dằn từ âm tiết" là các người nông dân là các kẻ thù và phải tuyên chiến với họ.

Đối với một số lớn các người cán bộ là cấp dưới, họ xuất thân từ nông thôn, việc này là một việc bất ngờ đầy ngạc nhiên có tầm vóc lớn, nhưng việc ly khai quả là không thể có được. Không một người nào có thể nói là ở thế trung lập trong cuộc chiến này. Ở trong hại Guangshan, vĩ đệ nhất bí thư của Đảng tên Mao Longshan, trong một buổi họp đã phê bình dữ dội người phụ tá của mình là ông Zhang Fuzhong, và trong lúc nóng giận đã đánh ông này đến "lột da đầu" và gây nên thương tích trầm trọng đã khiến ông Zhang phải chết ngay.

Các buổi phê bình cùng loại đã diễn ra ở toàn quận Xinyang mà không có một người đảng viên nào có thể từ chối không tham gia các buổi họp, tất cả mọi người đều phải tham gia vào các việc "đánh người bằng gậy" cùng với các sự ngược đãi các người bị tố cáo là "cất giấu" lương thực. Cho đến các người đảng viên lỗi lạc, họ cũng được cảnh cáo là nếu không tham dự các buổi kiểm thảo phê bình này, họ có thể bị đuổi ra khỏi Đảng. Để tăng cường cho cuộc khủng bố này, phòng An Ninh Công Cộng đã bắt đầu bắt giam các người công chức cùng với các người nông dân và tố cáo thuộc thành phần "cơ hội hữu khuynh." Đã có khoảng 10.000 người đã bị bắt giam, và đã có một số nhiều người đã chết vì đã bị hành hạ quá nhiều, hay đơn giản hơn là đã chết vì Đói.

Khắp mọi nơi ở Xinyang, các người công chức ở địa phương đã bắt đầu tổ chức các buổi tập họp số đông khối dân chúng, nhiều khi đã che đậy hoặc là trá hình là các buổi giải trí để thị oai hay là đe dọa các người nông dân. Đã có một buổi tập hợp lối 10.000 người, nói là mời đến xem một buổi trình diễn của đoàn múa hát "Opéra" và vào lúc đoàn trình diễn xong thì viên bí thư Đảng của hạt là Lian Deshu đã bước lên sân khấu và đã ra tay đánh bốn người nông dân vì tội đã oa trữ các lương thực. Vào nhiều dịp khác, các người công chức cũng đã có tổ chức việc khám phá ra các nơi "chôn giấu" giả tạo về lương thực, vào lúc các người nông dân đang khổ sở vì Đói thì các người công chức này đã đem lương thực lại nhà của các người nông dân và hô hoán lên là các người nông dân đã chôn giấu lương thực. Tại một xã nọ tên Li Gongshan, các người công chức đã lấy lương thực từ một kho dự trữ của Nhà Nước, bí mật đem đi chôn dấu, rồi họ tập họp các người nông dân để chứng kiến việc phát giác một nơi bí mật chôn giấu lương thực bất hợp pháp. Ở các nơi trong quận, các người công chức đã đến khám xét từng ngôi nhà và đã lục soát kỹ lưỡng và đào bới khắp mọi nơi trong các ngôi nhà hầu để khám phá được các nơi dự trữ lương thực của các người nông dân và khẳng định là đã cất dấu, vi phạm chính sách thu mua của Nhà Nước.

Trong một buổi "mít tinh" ở cấp bậc tỉnh bộ của Đảng, mỗi một người nông dân hiện diện phải bắt buộc đóng góp 5 livres (cân Anh tương đương với 456 gờ ram) hạt thóc thúa. Và về sau, các người cán bộ cũng phải hiển nhiên chấp nhận việc không có việc chôn giấu lương thực, họ đã tổ chức một cuộc "mít tinh" khác và trong buổi "mít tinh" này, các người nông dân phải cống hiến các gà vịt, lợn và các thứ khác. Và vào giai đoạn cuối cùng, các người nông dân đành phải cống hiến tất cả các đồ vật gì là của tư hữu của họ, từ các chăn để đắp khi ngủ cho đến các núm vặn của các cánh cửa - và đến khi họ không còn có gì khác, họ phải cống hiến luôn cả cái "áo chống lạnh" mùa Đông. Ở các trường học, từ các thầy giáo cho đến các học sinh, tất cả đều phải đóng góp, hưởng ứng vào chiến dịch, bằng các tem phiếu cung cấp thực phẩm hay bằng các phần lúa gạo. Ở một vài nơi, các người cán bộ phải mỗi ngày báo cáo và công bố 3 lần về các kết quả của chiến dịch chống "oa trữ." Các ủy ban của tỉnh ủy Đảng cũng đã tổ chức một cuộc thi đua để được biết là hạt nào đã đạt được thành tích cao về việc thâu đạt các thóc lúa. Tại hạt Huang Chuan các cán bộ đã ra lệnh là các người nông dân phải bớt ăn trong ba ngày hầu để vượt qua khỏi cấp bậc xếp vào hạng thứ 9,  và về việc này, các người lãnh đạo đã tuyên bố là tốt hơn là thấy vài trăm người chết vì Đói hơn việc mất danh dự.

Để bắt buộc các người nông dân phải chấp nhận việc giao các dự trữ cuối cùng về lương thực, các người công chức cán bộ thấy việc đánh đập các người nông dân là không đủ, họ đã bày ra việc tra tấn và các vụ giết người giống như cơn ác mộng. Việc khủng bố không dự định trước, việc này đã ngự trị khắp mọi nơi và đã giống tương tự với quá khứ quá ác nghiệt của cuộc cải cách ruộng đất đã xảy ra vào năm 1948, viên đàng ủy tên Lu Xiang Wen đã ra lệnh cho các người cán bộ hãy "bẻ gãy" việc mà y gọi là "Ba Chướng Ngại"; các cá nhân đã khai là không còn có thóc lúa; các người đã đòi hỏi việc đóng cửa các nhà ăn tập thể; các người nông dân mưu toan trốn đi nơi khác. Trong cơn cuồng loạn của việc ganh đua để bẻ gãy Ba Chướng Ngại, mỗi một vùng đã thiết lập một phương pháp riêng để tra tấn. Tại hạt GuangShan, các người công chức của địa phương đã sáng chế ra 30 lối tra tấn khác nhau, còn như tại hạt Huang Chuan cũng đã có 70 lối tra tấn. Các tài liệu của Đảng đã ghi nhận là sau ngày bắt giam các toán người lãnh đạo của tỉnh Xin Yang, vào năm 1961, các tài liệu này đã cho các chi tiết.

Trong số nhiều các lối tra tấn này có cách là trói nạn nhân này và đánh cho đến chết, ở mỗi địa phương đã có nhiều trăm người đã chết vì lối tra tấn này. Viên chỉ huy An Ninh Công Cộng tên Chen Rubin đã ra tay đánh 200 người tại toán sản xuất Yidian thuộc xã Ding Yan, hạt Luoshan. Tên Han Defu, phó bí thư của xã Segang đã đánh đập 300 người. Tên Guo Shouli là chỉ huy toán dân quân thuộc  đội Nayuan ở xã Liji trong hạt Gushi đã đánh đập 110 người dân quân; 11 người đã trở thành tàn phế suốt đời và 6 người đã chết. Cũng tên Guo Shouli này đã bắt giam một thành viên của xã tên Wei Shao Qiao vì người này đã tự ý rời nơi đang công tác xây dựng một đập chận nước mà không xin phép. Tên Wei Shao Qiao đã bị đánh chết và khi người vợ, đang mang thai 3 tháng, đi đến tìm chồng, người đàn bà xấu số này cũng bị đánh đến chết. Tên chỉ huy Guo Shoubi muốn cho gia đình nạn nhân này không còn có một người nào còn sống sót, đã giết luôn đứa con đầu tiên của đôi vợ chồng này, một đứa con vừa được 4 tuổi.

Các người khác đã bị chôn sống hay là bị kết án phải chết vì Đói: "Tại văn phòng chính chỉ đạo việc xây dựng hồ chứa nước tại DinhYuan tọa tại xả Luoshan, người nông dân tên Liu Nanjie đã bị lột trần truồng, không có quần áo và phải đứng ngoài trời đầy tuyết trắng phủ khắp nơi với trời tiết dưới 0°. Một lần khác, tại xã Huashudian, thuộc hạt Guangshan có 123 trẻ em mồ côi đã bị ngâm dưới nước trong khi các trẻ em này đang chết vì lạnh. Một hình thức thông thường để trừng phạt là các người cán bộ thường hay nắm tóc các người nông dân và lôi họ đi. Tại một hạt tại Huang Chuan, một người nữ nông dân đã bị treo lên cao 20 thước khỏi mặt đất cho đến chết. Các người công chức đã bị tố cáo đã đốt tóc và râu của các người bị cáo. Để tránh thoát khỏi hình phạt ác độc này, các người nông dân đã cạo bỏ râu tóc và đến lúc này, các người cán bộ đã bắt đầu cắt xẻo tai của các người nạn nhân. Trọng đội sản xuất ở Da Luying thuộc xã Fan Hu, hạt Xixian, các người cán bộ đã "xẻo tai" của 17 người. Một cô gái 20 tuổi tên Huang Xiu Lan là thủ trưởng Hiệp Hội Phụ Nữ của xã đã ra tay cắt tai của 4 nạn nhân và làm chết 1 người. Ở nơi khác, người ta đã làm nhục bằng cách đút các khúc gỗ vào "cửa mình" của các phụ nữ. Các người phụ nữ khác đã bị bắt buộc phải đứng hay ngồi bất động đậy trong nhiều giờ đồng hồ hay là buộc phải chạy trên quãng đường xa.

Các văn khố của Đảng đã mô tả nhiều hình thức trừng phạt rất là buồn cười để phân biệt sự lo âu khổ tâm và sự khủng bố. Viên bí thư Đảng của xã Qisi, thuộc hạt Gushi, tên Jiang Xue Zhong, tên này được nêu ra vì đã sáng chế ra một phương pháp chế biến ra phân bón bằng phương pháp nấu chín thịt của trẻ em và đã tối thiểu "luộc chín" lối 100 trẻ em. Cuộc điều tra đã phát giác ra là đã có 20 trẻ em đã phải chịu hình phạt này. Nhiều hình phạt nghiêm khắc đã được dùng để trừng phạt những người thuộc các toán người đang phục vụ lao động công tác trong các kế hoạch to lớn xây dựng các hồ chứa nước và các công trình dẫn thủy ở địa phương trong tỉnh. Theo như các con số đã hoạch định tại hạt Gushi, trên số 60.000 công nhân phục vụ kiến tạo đập nước, đã có 17.000 người đã chết vì Đói, Lạnh hay đã bị quá hành hạ.

Các người nông dân đã không thể làm cách nào để thoát khỏi cuộc khủng bố này. Khi các nhà ăn tập thể thiếu lương thực để cung cấp các bữa ăn, đã có nơi người ta đã giết trâu bò là "sức kéo" để cày và bừa. Một cuộc trừng phạt dã man đã diễn ra, Lu Xian Wen đã tố cáo việc giết trâu bò còn lại là một việc phá hoại công cuộc sản xuất và đòi phải trừng phạt các người thủ phạm. Các người cán bộ của xã Xiangyan Dian thuộc hạt Ping Yu đã buộc các người bị kết án phải bận tang phục. Đã có người dã bị xỏ sợi giây ngang qua mũi và bị bắt buộc phải kéo chiếc cày trên các cách đồng giống như các con bò. Có nhiều người khác đã trần truồng không quần áo, và đã bị bắt buộc phải choàng lên người chiếc da bò còn đẫm máu. Khi chiếc da bò bắt đầu khô máu, người ta đã phũ phàng lột chiếc da bò dính luôn da của người bị hành hình. Một sinh viên 18 tuổi tên Wang Guoxi đã bị hành hình theo lối này vì đã bị tố cáo là ăn cắp một con trừu của viên bí thư Đảng chỉ đạo toán sản xuất tại Zhaoluo, thuộc xã Fanyu trong hạt Xixian. Sinh viên này đã bị cột trói vào một chiếc da cừu và đã bị dẫn đi diễu từ làng này sang làng khác trong 3 ngày, không được ăn gì cả. Khi người ta lột chiếc da trừu này ra, chiếc da này đã có thời gian để khô ráo và làm lột luôn da người sinh viên; người này đã ngã chết. Một bản báo cáo chính thức đã được công bố với các lời phê bình:

"Các sự tàn ác có tính chất phản cách mạng, dưới nhiều hình thức với sự tàn ác không thể so sánh được, đã thường xảy ra ở tại các hạt và ở tại các xã; theo các bản phúc trình, các sự tàn ác này không những đã xảy ra tại các xã ở nông thôn và xảy ra luôn ở các thành phố, các công xưởng và các cơ quan thuộc chính quyền, ở các trường học, các hiệu buôn và ở cả các bệnh viện. Tám người giám đốc của 12 trường trung học thuộc hạt Guangshan đã là các thủ phạm và chúng tôi đã phát giác ra 12 vị giáo sư cùng với các sinh viên đã bị đánh đến chết hay là đã bị đưa vào chỗ phải tự sát xảy ra ở các trường trung học."

Vào  đến cuối mùa Đông, vào khi đã rõ ràng là các người nông dân không còn có được thức ăn để sống ngoài ra các cây cỏ, các vỏ cây cùng với các rau dại, tên Lu Xian Wen đã tuyên bố một cách ngu dại và tình trạng này chỉ là một "mưu kế của nông dân giàu có" và tên này đã ra lệnh phải gia tăng việc lùng kiếm các lương thực. Các người dân quân đã được lệnh tăng cường việc kiểm soát các trục lộ giao thông và các người cán bộ Đảng đã được khuyến khích việc đập vỡ các chiếc nồi bằng đất dùng để nấu ăn ở các ngôi nhà để tránh khỏi các việc nấu cháo với các cây cỏ và rau dại.

Đã có nhiều người tìm cách chạy trốn nhưng tên Lu Xian Wen sau khi đã trông thấy các trẻ em "ăn mày, xin ăn" ở các đường lộ, họ đã ra lệnh bắt giam các trẻ em này và gọi là "phạm tội ác." Các người dân quân lại một lần nữa phải canh phòng ở các trục lộ, các tuyến xe hỏa và bắt giam các người hành khách và luôn cả các người đang được điều trị tại các bệnh viện. Tất cả các cơ quan của chính quyền đã nhận được các chỉ thị rất chặt chẽ phải từ chối việc không cho các người nông dân đào thoát được nơi trú ẩn. Ở trong hạt Gushi, các người dân quân đã bắt giữ 15.000 người và đã đưa các người này đi các trại lao động. Ở tại hạt Huangchuan, người chỉ huy văn phòng An Ninh Công Cộng đã bỏ 200 người tù nhân chết đói ở trong khám đường và đã giao cho nhân viên trách nhiệm Đảng bốn tấn lương thực là phần ăn của các tù nhân đã chết đói ở trong khám đường.

Phương diện khác thường của các việc xảy ra này là việc các kho dự trữ lương thực đều chứa đầy lương thực, trong lúc đó thì các người dân đang phải chịu chết vì Đói; theo như lời các người nông dân thuật lại thì số lương thực được chứa trong kho dự trữ thì có thể cứu sống tất cả mọi người. Đã có nhiều nguồn tin xác nhận với chúng tôi là khi nạn đói đã đạt đến cao đỉnh, các người lãnh đạo Đảng vẫn ăn uống no đủ. Vào đầu năm 1960, khi không còn có gì để ăn và cũng không thể chạy trốn đi nơi khác được, các người nông dân đã hàng loạt gục chết với tỷ lệ to lớn. Vào lúc nạn đói khởi đầu, phần lớn các người đã gục chết vì đói là các người già yếu hay là các người đã bị kết án phải lao động khổ sai vì các người này đã không được phân phối các phần ăn đúng với tiêu chuẩn. Bây giờ đến lượt các người phụ nữ và các trẻ em cũng gục chết. Toàn thể các người dân của nhiều ngôi làng đã gục chết vì Đói. Riêng ở trong hạt Xixian, đã có 639 ngôi làng đã bị bỏ trống và đã có 100.000 người dân đã chết vì Đói. Ở trong hạt Xincai, cũng đã có các con số tương tự kể trên. Thi thể của các người đã chết vì Đói đã chất thành các đống xác người ở ngoài các cánh đồng và trên các đường lộ giao thông khi con số các người chết đã càng ngày càng gia tăng. Chỉ có một số ít các tử thi là được "hỏa thiêu." Đã có nhiều người đã gục chết ở ngay trong nhà của họ.

Vào mùa Đông này, tệ nạn "ăn thịt người" đã xảy ra khắp mọi nơi. Về tình hình tổng quát, các người nông dân đã ăn thịt của các thi thể của các trẻ em. Trong nhiều trường hợp hiếm hoi, các người cha và mẹ đã ăn thịt của các người con của họ, các người anh lớn tuổi ăn thịt của các người em nhỏ tuổi, các người chị ăn thịt các người em gái ít tuổi. Trong phần lớn các trường hợp đã xảy ra, việc người ăn thịt người đã không bị các văn phòng An Ninh Công Cộng kết án và trừng phạt vì việc này đã không được coi là phạm vào tội ác bị nghiêm phạt nghiêm khắc so với tội phá hoại tài sản của Nhà Nước cùng với các phương tiện để sản xuất.

Tất cả các việc vi phạm vào hai điều này, thường là bị kết án tử hình. Ba mươi năm về sau, tôi đi quan sát vùng này và phỏng vấn các người nông dân trên 50 tuổi mà tôi đã gặp gỡ, mỗi một người nông dân đã thuật lại cho tôi nghe và xác nhận là đã chứng kiến một vụ "người ăn thịt người" đã xảy ra ở trong toán người lao động sản xuất. Một người nông dân hướng tay chỉ vào một nhóm các "căn chòi" và nói với tôi là đã hồi nhớ lại việc đã đi vào gian nhà của một người hàng xóm đã trông thấy người hàng xóm này đang ăn một "chiếc đùi" của một trẻ em được 5 tuổi, đứa trẻ em này vừa chết vì Đói. Sau cùng, các nhà cầm quyền đã biết được thảm trạng này và đã khiển trách người thủ phạm này nhưng đã không kết tội người này.

Nói về tổng quát thì việc người ăn thịt người chỉ là một sự kiện lén lút đã xảy ra, thường là bị che dấu. Thường xảy ra vào ban đêm, các người phụ nữ đã đi ra ngoài cánh đồng và xẻo cắt các miếng thịt của các xác chết này đã được phủ một lớp đất rất mỏng, và đã bí mật ăn các miếng thịt người này. Thỉnh thoảng, các người cầm quyền cũng có can thiệp vào các việc này. Ở tại một xã nọ, một người con gái vừa được 15 tuổi đã còn sống sót nhờ vào việc đã nấu chín thi thể của người em trai và đã ăn thịt này, và cô con gái này đã bị bắt tại chỗ. Văn phòng An Ninh Công Cộng đã buộc tội cô gái này về tội "hủy hoại thi thể" và đã giam cô này vào khám đường và về sau cô gái này đã chết ở trong khám đường vì Đói. Ở tại hạt Gushi, vào năm 1960, nhà cầm quyền đã thiết lập một danh sách đã có 200 trường hợp "đã ăn thịt" của các thi thể và đã kết tội các người này về tội đã "phá hoại các thi thể."

Trong giới các người nông dân, sự ăn thịt người không hề có bị khiển trách công khai, hay là bị kỳ thị vì đã vi phạm vào một việc kiêng kỵ. Một văn sỉ đương thời, ông Bai Hua là người được nhiều người biết đến, ông đã hồi nhớ lại là tại một địa phương khác có một người cũng đã đi lao động cùng với ông đã thuật lại cho ông nghe về một việc: khi người này đi trở về hạt Xinyang, người này đã phát giác ra là các người thân nhân và họ hàng của ông, tất cả mọi người đều đã chết vì Đói, chỉ còn sót lại có 1 người. Đó là một người dì là em của mẹ ông, người đàn bà này đã gặp một sự may mắn là vào một buổi tối, có một con lợn đã không biết từ đâu chạy vào gian nhà của bà, bà này vội đóng cửa lại và liền giết con lợn này và đem chôn ở trong gian nhà này. Bà này đã không chia xẻ thịt con lợn này cho bất cứ một người nào cả, dù là cho người con trai mới có 5 tuổi vì bà này cũng biết là đứa con trai của bà sẽ thuật lại việc này cho các người dân ở trong làng. Rồi bà này cũng sợ việc là các người chức trách sẽ tịch thu con lợn này và sẽ đánh chết bà và bà này đành để đứa con trai của mình phải chịu chết vì đói. Rồi bà này cũng đành phải chịu tình cảnh này và lấy số thịt chôn dấu lên ăn dần dần để được sống còn. Các người bạn đã cùng lao động với ông Bai Hua và luôn cả ông này cũng không hề lên án người đàn bà này đã hành động như vậy.

Vụ các người đã chết vì đói, các vụ này đã được dấu kín càng lâu càng tốt. Số ít thực phẩm được phân phối cho các nhà ăn tập thể và tại nơi này mỗi gia đình cử một người đến lĩnh lương thực cho cả gia đình. Khi có một người chết thì việc này được  dấu kín để cho các người còn sống được hưởng phần lương thực của người đã chết. Xác chết được dấu  lại ở trong nhà. Ở tại hạt Guangshan, một người mẹ và 3 người con đã dấu một xác chết của một người thân sau cánh cửa. quá tuyệt vọng người mẹ này và các người con đã bắt đầu ăn thịt của xác chết này và đã bị phát giác ra.

Những người lãnh đạo ở quận Xinyang đã làm tất cả mọi việc để che dấu mọi sự việc đã và đang xảy ra ở tại quận này. Đảng ủy đã kiểm duyệt tất cả các thơ từ cùng với các liên lạc về điện thoại và đã ghi âm lại các cuộc điện đàm. Bất cứ cá nhân nào muốn đi ra khỏi vùng này đều phải xin phép để được cấp một giấy phép di chuyển do các cấp lãnh đạo ký tên cấp phát, và tại trạm xe hỏa Zhengzhou luôn luôn có người của Đảng kiểm soát. Các đảng viên đảm nhận việc kiểm soát đều được các người dân quân đi theo để hộ tống và bảo vệ. Tại trạm xe hỏa này, tất cả các người nào từ hạt Xinyang đi đến đây (Zhengzhou) đều bị khám xét và thường bị bắt giam. Trong lúc ấy, tại các nơi khác, nhà cầm quyền đã phân phát cho các người nông dân đang chịu cảnh "đói kém" các "chứng chỉ đi xin ăn" để giúp các người khốn nạn này có thể có cơ may đi kiếm hoặc xin các thức ăn ở các nơi khác, việc này hoàn toàn bị cấm tại Xinyang.

Các nhà chức trách hàng tỉnh ở Zhengzhou có gởi nhiều toán các người đến thanh tra tại Xinyang, nhưng tại đây các toán thanh tra đã bị ngăn cản và không thể thâu đạt được một tin tức gì cả. Ví dụ là việc đơn giản là có một toán người thanh tra đến tại Xinyang, họ đã không được xuống xe hỏa. Vào mùa Thu năm 1959, khi nạn hạn hán đã gây ra thiếu hụt về lương thực, các người chức trách của tỉnh này đã đề nghị gởi lương thực đến cứu trợ cho hạt Xinyang thì Đảng ủy tại đây đã từ khước việc cứu trợ này và khi đã có một số lương thực đã được chuyên chở đến Xinyang thì đã bị gởi trả lại và lại còn nhấn mạnh về việc đang sinh sống với mùa gặt hái phi thường. Tại đây bầu không khí khủng bố đã đạt đến cao độ khiến một người cán bộ nào, dù ở cấp bậc nào, dám nói ra sự thật đang xảy ra. Viện đệ nhất bí thư tên Liang Dezhen của hạt Huang Chuan, đã gởi trả lại các lương thực và coi việc này là một mưu đồ tạo ra một lỗi lầm về chính trị; và một toán sản xuất lương thực của hạt này lúc ban đầu nhận một số lương thực cứu trợ, nhưng sau đã gởi trả lại với chiêu bài là phần "đảm phụ chống lại việc oa trữ."

Ông Wu Zhifu là cán bộ lãnh đạo tổ chức của Đảng tại Henan, là người chịu  một phần lớn trách nhiệm các sự kiện đã xảy ra tại Xinyang. Là con người có tầm vóc nhỏ thấp và béo mập, ông là con của một người nông dân và bán quán tại đây, ông Wu đã gia nhập vào Đảng từ lúc vừa thành lập Đảng; vào khoảng năm 1925, ông Wu đã là một trong số các người học trò của Mao tại trường học Phong Trào Nông Dân. Vào năm 1948, khi quân đội cộng sản đã thắng các người quốc gia và buộc các người này phải triệt thoái về phía Nam sông Yang Tsé, ông Wu đã được thăng cấp và trở thành một trong các người lãnh đạo của tỉnh Henan. Ông Wu cũng là người có trách nhiệm về việc cải cách điền địa của tỉnh này và đã tạo lên một sự bạo hành đặc biệt.

Không riêng gì các người địa chủ đã bị tước đoạt tất cả các tài sản và của cải, các người phú nông cùng với các người trung nông cũng phải chịu chung số phận. Theo một nguồn tin của chúng tôi, do các người còn sống sót thuật lại, các người nông dân đã chia nhau tất cả các vật dụng mà họ có thể lấy đi được. Việc giết chết và đánh đập các nạn nhân đã xảy ra khắp mọi nơi ở trong tỉnh này và cũng có nhiều nạn nhân không phải là giới địa chủ hay trung nông cùng phú nông. Việc bạo hành đã đạt đến cao độ khiến trung ương Đảng phải can thiệp. Vì vậy, ông Wu đã không được chỉ định vào chức đệ nhất bí thư tỉnh và một người ôn hòa là ông Pan Fusheng đã được chỉ định làm đệ nhất bí thư tỉnh.

Vài năm sau, cuộc cải cách điền địa đã xảy ra, ban lãnh đạo tỉnh Henan đã được phân chia ra: các người tả phái cấp tiến trung thành với Mao và họ muốn đạt được việc tập thể hóa, càng mau càng tốt; và các người ôn hòa là cánh với ông Pan Fusheng. Các người trung thành với Mao đã lãnh đạo với đường lối cứng rắn càng ngày càng dữ dội hơn đối với các người nông dân, họ đã tổ chức các người nông dân thành các tập đoàn, người bị cưỡng bách tổ chức thành thành các hợp tác xã mỗi ngày một lớn thêm; các hợp tác xã này đã hứa với Nhà Nước cung cấp các "cô ta" (quota) lương thực, hứa gia tăng cung cấp nhiều hơn trong tương lai. Vào năm 1955, trong quyển sách của Mao với chủ đề: Cao trào đang lên của chủ nghĩa xã hội tại nông thôn Trung Hoa, các người trung thành với Mao đã được tuyên dương. Vào năm 1956, tỉnh Henan đã phải chịu xảy ra một cuộc "đói kém", ông Pan đã phản ứng lại với việc phân chia các hợp tác xã thành các đơn vị nhỏ hơn và cho phép các người nông dân, nếu họ muốn, rời khỏi các hợp tác xã này và không còn là thành viên nữa. Về việc phê bình đối với việc tập thể hóa, ông Pan đã tuyên bố: "Các người nông dân đã bị đối đãi như là các con trâu và bò, các con bò đã bị cột ở các chuồng bò và để thay thế các con bò này, các người nông dân đã phải kéo cày ở ngoài đồng. Đối với các người thiếu nữ và phụ nữ, dù là các người này đang mang thai, họ cũng phải kéo các chiếc cày và các chiếc bừa. Đây không phải là các hợp tác xã, đây là nơi khai thác sức lao động của con người." Vào năm 1957, khi xảy ra việc "thanh trừng" các phần tử hữu khuynh, ông Pan đã bị tố cáo là theo chính sách của ông Boukharine là người lãnh đạo Sô Viết đã bị xử bắn vì đã chống lại chính sách tập thể hóa của Stalin. Ông Pan đã bị hạ tầng công tác và mất chức vụ đệ nhất bí thư, ông Wu Zhifu đã lên thay thế và ở tỉnh Henan, ông là người thực thi chính sách của Mao về canh nông. Vì vậy có nhiều tỉnh đã theo khẩu hiệu: "Chúng ta phải bắt chước tỉnh Henan, hãy công tác giống như các việc ở tỉnh này, hãy tiến lên và trở thành các người tiên phong."

Ông Chen Boda là người đã sống lâu ngày ở tỉnh Henan, đã là người bảo trợ cho ông Wu Zhifu và đã yêu cầu ông Wu hãy viết nhiều bài viết để đăng trên nguyệt san Hồng Kỳ là cơ quan lý luận mà ông Chen Boda là người điều khiển. Tỉnh Henan đã được tưởng thưởng về sự trung thành và đã được lựa chọn là nơi để thiết lập nhà máy đầu tiên để sản xuất ở Trung Hoa các chiếc máy cày đất, cùng với việc xây dựng một đập thủy điện được thiết kế trên sông Hoàng Hà.

Mao đã nhiều lần đi tham quan các công xã gương mẫu của tỉnh Henan, trong năm 1958 và đã khen ngợi các thành quả lỗi lạc về canh nông cùng với tốc độ mau về việc xây dựng các công xã này để mau đi lên đến cao độ: đó là chủ nghĩa cộng sản. Đã có nhiều ngàn người công chức đã cùng đi với Mao, các người công chức này đã từ nhiều vùng trong nước đã đến để tham quan tại chỗ để biết rõ về gương mẫu của tỉnh Henan. Tại công xã Chayashan, trong việc trình diễn các sự canh tân, có sự trình diễn một kỹ thuật được đề tên: "Phóng lên vệ tinh Spoutnik." Trái ngược lại vệ tinh Sô Viết, vệ tinh của Trung Hoa không đòi hỏi kỹ thuật cùng với các bài toán về khoa học, mà đơn giản là các người nông dân đã bị cưỡng ép phải làm việc 24 giờ trong một ngày để đạt được các kỳ tích về kỹ nghệ.

Một ký giả người Mỹ, cô Anna Louise Strong đã khẳng định là trong một "Spoutnik" 24 giờ, các người nông dân đã sản xuất ra được một trọng lượng lạ lùng là 1.200.000 tấn quặng sắt, còn hơn số mà nước Mỹ sản xuất trong một tháng. Khi phóng ra các Spoutnik này, ông Wu đã đưa ra chỉ tiêu là tỉnh Henan sẽ là tỉnh dẫn đầu về việc dạy dân biết đọc và viết chữ, tỉnh này sẽ hoàn thành việc dẫn và thoát nước và sẽ hoàn toàn cộng sản hóa. Ông Wu cũng quả quyết là các Spoutnik của công xã Chayashan đã đạt được các năng xuất với con "số quá cỡ" và từ năng xuất 1 kilo lúa cho mỗi thước vuông ruộng, đã tăng lên đến 10 kilô lúa cho mỗi thước vuông ruộng. Và khi Mao đến tham quan các cánh đồng nổi tiếng này, Mao đã thuyết phục quần chúng, trong một cuộc họp các đảng viên cao cấp tại Zhengzhou, là các năng xuất cao này có thể đạt được bởi tất cả mọi người và ở mọi nơi.

Tất cả các sự việc này đều là các lời nói dối to lớn, lẽ tất nhiên, là những gì mà Mao đã trông thấy chỉ là một "kịch cảnh không lời" được xếp đặt chu đáo. Trước ngày Mao đến tham quan vùng này, các người cán bộ ở địa phương đã xếp đặt và sửa soạn các khoản ruộng nơi Mao sẽ đến, các người cán bộ đã nhổ các "cây mạ non" ở các vùng trong công xã này và đem cấy lại tại các khoản ruộng thí điểm bằng cách cấy các cây mạ này sát với nhau. Khi Mao đến tham quan, các người công nhân này đã cho 3 đứa trẻ em ngồi lên trên các cây mạ này dể chứng tỏ là các cây lúa này đang mọc lên rất tốt và "dày đặc" và đương sức có thể đỡ sức nặng của các trẻ em này. Khi Mao ra về, các người cán bộ này đã phái các người nông dân đem trồng trở lại các cây mạ này trên các nơi ruộng cũ. Việc dùng mẹo lường gạt này đã được sử dụng ở khắp mọi nơi để chứng tỏ cho các sự thành công trong việc cơ giới hóa về canh nông. Ở tại mọi công xã mà Mao đã đến tham quan, Mao đã lấy làm hài lòng khi thấy các máy bơm nước chạy bằng điện bơm nước tưới vào các cánh đồng, nhưng trên thực tế là chỉ có một chiếc máy bơm nước mà người ta đã đưa từ khu ruộng này sang khu ruộng khác, vào lúc Mao đang ngủ để lừa Mao.

Các người công chức cán bộ này đã bị các lời nói dối của họ làm họ bị mắc bẩy, họ đã ra lệnh cho các người nông dân phải đạt được các năng xuất đặc biệt và hiếm có được bằng lối cày đất cho sâu và gieo hạt sát vào với nhau. Đã có nhiều người nông dân đã chân thật nghĩ rằng công tác theo đường lối này sẽ đạt được một mùa gặt tốt, nếu việc này được thực hành chu đáo. Các người nông dân đã đọc rất kỹ tờ Nhân Dân Nhật Báo và đã trải các tờ nhật báo này trên các đồng và dùng để "làm chuẩn" để gieo hạt xuống đất. Cuộc thử nghiệm này đã thay vì dùng 5 kilo hạt giống cho mỗi "Mu" diện tích (khoảng 1.500 thước vuông) họ đã dùng đến 50 kilô hạt giống (10 lần nhiều hơn). Ở một vài nơi, họ đã gieo hạt giống nhiều lớp chồng lên nhau được gieo xuống đất. Lẽ đương nhiên là các hạt giống này đã như bị "nghẹt thở" và các cánh đồng này đã trở thành như đất bỏ hoang. Nhưng không có một người nào dám công khai chấp nhận là các tư tưởng của Mao là không thực hiện được, và mỗi người đều cố gắng che đậy với chiếc áo choàng các sự "trần truồng" của vị hoàng đế. Họ trở về nhà họ, họ đã lột các tấm vải lót giường ngủ để gieo các hạt giống và khi các hạt này đã mọc được đến độ cao, họ đem các tấm vải lót giường này ra ngoài ruộng và chôn xuống đất hầu để đạt được một mùa lúa.

Tại tỉnh Henan, mọi việc đều đã đưa đến cực điểm. Khi toàn nước Trung Hoa đã nhận được lệnh phải "tiêu diệt 4 loại làm hại" cùng với việc phải quét dọn làm sạch các ngôi làng và các nhà vệ sinh, các người nông dân của hạt Xinyang đã bước thêm một bước trong việc "quá độ về sạch sẽ" bằng cách chùi rửa các bộ răng của các con bò và chải lông của các con trừu. Các kế hoạch "tưới nước và thoát nước" ở tỉnh Henan đã là lớn lao hơn cả và đầy tham vọng hơn tất cả mọi nơi ở Trung Hoa, và tại đây người ta đã lao động 24 giờ trên 24 giờ. Trên các cánh đồng ruộng, các người nông dân đã làm việc luôn cả vào ban đêm với ánh sáng của các đèn điện; khi không có được đèn điện, họ đã sử dụng đến các chiếc đèn đốt bằng dầy hay là dùng cả các đèn cầy.

Tại tỉnh Henan, sự nhiệt tâm với kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước đã tạo lên tại Zhengzhou, là nơi đã có các cuộc họp cán bộ cao cấp, vào năm 1958. Trong năm này, ông Wu Zhifu đã viết trong các bản báo cáo của ông là đã sản xuất được gấp 3 lần số lương thực và tỉnh Henan đã đạt được con số là 35 triệu tấn lương thực, nhưng trên thực tế chỉ sản xuất được 1/3. Đối với Mao thì việc này chứng minh là chính sách của ông đã hữu hiệu với các việc mà chính mắt ông đã từng trông thấy tại tỉnh Henan.

Trong các bản thông tư cho nội bộ Đảng, Mao đã đả kích các cá nhân đã có các sự nghi ngờ với đường lối lãnh đạo và chính sách của ông, đối với các người chỉ biết "trần tư", các người cơ hội hữu khuynh và các kẻ chỉ "biết đếm từng hạt đậu." Vào tháng 11 năm 1959, cũng tại Zengzhou, trong một buổi họp Đảng, Mao đã tỏ ra hài lòng khi nghe ông Wu Zhifu đã xác nhận là ngành canh nông đã đạt được các thành tích khả quan hơn. Khi ông Wi đi trở về Lushan, ông đã liền triệu tập một cuộc họp của tất cả các cán bộ cấp bậc làng xã và cao hơn. Ông Wu đã ra lệnh cho tất cả mọi người phải cố gắng hết sức để truy lùng các người có tư tưởng "cơ hội hữu khuynh." Ông Wu cũng đưa ra một danh sách tên người người cần phải truy lùng. Ông Wu cũng xác định về việc phải bao gồm các cá nhân nào nói đến việc phải tuân theo các quy tắc của thiên nhiên khi các người này tiên đoán một thảm họa sẽ xảy ra, phải coi các người này là thuộc vào "cơ hội hữu khuynh"; ông Wu đã chia các người này vào 5 hạng: trong số này có các người thuộc loại "vừa kéo - vừa đẩy", loại các người "chờ đợi và trông chờ", loại "những người ngồi ở trong kho chứa và gật đầu"  và các "người chỉ biết chìa tay ra." Việc định loại này thật là mập mờ và được coi là công nhiên, trên thực hành thì việc giải thích thì tất cả mọi người sẽ tùy nơi người thượng cấp chỉ định là có thể bị truy hại. Vì vậy một sự lo sợ đã lan tràn ra khắp tỉnh Henan.

Ông Wu Zhifu đã đưa ra một mục tiêu mới về việc sản xuất ra lương thực, và cũng khó thực hiện được, là trong năm 1959 sẽ đạt được con số 22 triệu tấn lương thực, con số này đã kém hơn con số 35 triệu tấn của năm 1958, vì năm 1958 đã có nhiều nơi đã bị hạn hán ở trong tỉnh Henan. Trên thực tế vào năm 1959, tỉnh Henan chỉ sản xuất được có 10 triệu tấn lương thực và chỉ tiêu của ông Wu đưa ra là gấp đôi số lương thực đã sản xuất ra. Cũng vào cùng thời gian này, ông Wu đã ra lệnh giảm bới 14% diện tích canh tác, đúng với lý thuyết của nhà nông học Williams. Vào đầu năm 1960, ông Wu đã định ra mục tiêu sản xuất càng cao hơn và đưa ra các chương trình mới đưa nước vào ruộng và ông Wu đã phúc trình với Bắc Kinh - Beijing - là tổng số năm nay sẽ thâu hoạch được, số này rất là to lớn và ông Wu đã cùng hưởng ứng lời của các người trung thành với Mao và yêu cầu Mao sớm phát động kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước.

Ông Wu là người đáng bị "quở trách" và là người phải chịu trách nhiệm về các hành động đầy tội ác này và không phải là ông Lu XianWen là người đồng đẳng với ông Wu. Sự cuồng tin của hai ông này đã có cội rễ từ lịch sử của tỉnh Henan, một vùng đất phì nhiêu, nơi này đã gây ra các sự huyển hoặc siêu thực. Vùng đất này cũng đã từng xảy ra các vụ đói kém, các người nông dân ở đây về tâm lý rất dễ nhạy cảm thâu nhập về các sự kiện của ngàn xưa. Các triều đại đã nối tiếp nhau trị vì và rồi cũng suy tàn với thời gian, nhưng lối sinh sống của người nông dân đã thay đổi rất ít.

Đa số các người nông dân đã cư ngụ trong các gian nhà cấu trúc thô sơ vách bằng đất mà tổ tiên của họ đã từng sinh sống từ 2.000 năm về trước, và cũng trên các đồng ruộng này, các con bò đã kiên nhẫn kéo các chiếc cày bằng gỗ, giống như tổ tiên họ đã công tác như vậy trong nhiều thế kỷ về trước. Vào thế thế kỷ thứ 20, tỉnh Henan là một vùng đất nghèo và chập phát triển, được người ta gọi là "xứ của các người ăn mày." Các ruộng đất đã trở nên "cằn cỗi" và đã không sản xuất được nhiều lương thực đủ để nuôi một số đông người càng ngày càng gia tăng về dân số, và thường hay xảy ra việc các người nông dân đã bỏ trốn tỉnh này để đi sinh sống ở các nơi khác.

Trong số các người dân còn ở lại, họ đã hướng về các "hội kín - tổ chức bí mật" hay là các "giáo phái" và việc này không phải là một sự "trùng hợp" nếu các người giáo sĩ Mỹ đã xây dựng nhiều nhà thương và các nhà thờ ở tại vùng này trong 50 năm đầu của thế kỷ thứ 20. Vào các năm cuối của thập niên 1930 và các năm đầu của thập niên, tỉnh Henan đã từng chịu nhiều tai họa liên tiếp. Vào tháng 4 năm 1938, để ngăn cản sự tiến quân của quân đội Nhật Bản xâm lăng, thống tướng Jiang Jie Shi đã ra lệnh phá hủy các chiếc đê chận nước được xây dựng trên sông Hoàng Hà, sông này chảy qua tỉnh Henan. Đã có nhiều nguồn tin ước lượng về tai họa này và đã gây ra cho từ 1 đến 4 triệu người đã chết đuối cùng với chết vì Đói, và đã có 11 tiệu người khác đã không còn có nhà để trú ngụ. Tuy vậy, chiến tranh vẫn tiếp tục tàn phá vùng đất này. Ở trên các cánh đồng, quân đội Nhật Bản và quân đội quốc gia vẫn tiếp tục giao tranh với nhau, ở về phía Nam của tỉnh Henan, tại vùng núi Dabie, quân đội cộng sản đã thiết lập một căn cứ địa, và 3 quân đội này đã không ngần ngại tranh nhau việc kiểm soát các người nông dân.

Vào năm 1943, tỉnh Henan đã là "chấn tâm" của một nạn đói kinh khủng của lịch sử của Trung Hoa với từ 3 đến 5 triệu người đã chết vì Đói. Ký giả người Mỹ, ông Théodore White đã tận mắt chứng kiến nạn đói này và ông này đã thành công trong việc thuyết phục ông Jiang Jie Shi để chấm dứt tai họa này. Ký giả người Mỹ này đã nhận thức đúng về việc các người nông dân của tỉnh Henan đã chọn các người cộng sản sau ngày quân đội Nhật Bản đã bại trận. Vị ký giả này đã nói: "Tôi biết nhiều về sự tàn ác của các người cộng sản Trung Hoa: nhưng không có gì ác độc hơn là sự chết vì Đói đã xảy ra tại tỉnh Henan, và nếu tư tưởng cộng sản được thể hiện trong chính quyền nào đó, và các tư tưởng về sự quảng đại và tự do mà tôi đã được "nuôi dạy" thì các tư tưởng này được coi là lổi thời. Về sau, với các việc gì đã xảy ra tại tỉnh Henan dưới thời Mao trị vì, các lời bình phẩm của vị ký giả người Mỹ, ông White, thì các lời bình phẩm này đã trở thành một sự trớ trêu phi thường. Vào năm 1945, khi các người Nhật Bản đã thua trận, không vì vậy mà sự đói kém chấm dứt. Và đến năm sau, một vụ đói kém khác đã lại xảy ra, và đã được một ký giả của nhật báo Daily Telegraph, ông John Ridley đã chứng kiến, và vụ đói kém này đã giết chết 5 triệu người trong tỉnh Henan.

Kết toán lại, trong các năm 1958 và 1961, Mao là người hoàn toàn chịu trách nhiệm về tất cả các sự kiện đã xảy ra tại tỉnh Henan. Chính Mao là người đã chấp nhận cho các sự độc ác tràn đầy đã xảy ra, và đã đưa hạt Xinyang lên làm khuôn mẫu cho toàn quốc. Vào đầu năm 1959, Mao đã nhận được các bức thơ của các người nông dân từ mọi địa hạt của tỉnh này gởi đến, trong các bức thơ này đã tố cáo rất nhiều về việc đã có nhiều người đã chết vì Đói. Nhưng Mao đã không hề chú ý đến, và để trả lời cho các bức thơ tố cáo này, và luôn cho các sự hành hạ độc ác của các người lãnh đạo của tỉnh này đối với các toán người chuyên sản xuất đối với các người nông dân không có được lương thực để cung cấp: vào tháng Hai năm 1959, Mao đã tuyên bố trong một buổi họp các người lãnh đạo chính: chúng ta phải bảo vệ cho sự nhiệt tâm của các người cán bộ và các người công nhân. Đối với 5% các người cán bộ đã vi phạm vào các luật,  chúng ta phải xét xử từng trường hợp, chúng ta cần phải giúp đỡ các người này để họ có thể khắc phục các sai lầm của họ. Không nên làm quá đáng về các vấn đề này." Về các việc đã xảy ra, như vậy là cho các người công chức được quyền tự chọn các phương pháp mà họ muốn để truy lùng ra các lương thực.

Mặc dầu vậy, các bản phúc trình về những việc đã xảy ra thực sự tại tỉnh Henan, các bản phúc trình này đã lần lượt được chuyển lên cho các vị lãnh đạo ở cấp cao về chính trị tại thủ đô và đã có nhiều nhân vật cao cấp này đã hiểu biết các sự thật. Mao đã được một đơn vị lực lượng bảo vệ, ngày đêm túc trực canh gác ông, và trong số quân nhân của lực lượng này đã có nhiều người quê quán ở Xinyang. Tại Xinyang đã được thiết lập một căn cứ địa quan trọng của quân đội cộng sản, trong các năm thuộc thập niên 40, và các quân nhân này đã nhận được các thơ từ của gia đình gởi đến.

Một nguồn tin khác do viên bí thư của Mao là ông Tien Jiaying và ông Chen Yu, ông này là một người lãnh đạo lão thành, hai ông này đã đi thanh sát tỉnh Henan. Trong các cuộc thanh sát của 2 ông này, dù là các người lãnh đạo ở địa phương đã làm mọi cách để che giấu sự thật nhưng 2 ông này đã tỏ ra nghi ngờ về các kỷ lục của tỉnh Henan. Nhưng Mao lại chỉ thích nghe những gì mà ông muốn nghe, và đã để qua một bên các bản phúc trình về sự thật đang xảy ra và chỉ chú ý đến các bản báo cáo phúc trình là không có xảy ra việc khan hiếm lương thực và chấp nhận là có vấn đề về việc dự trữ lương thực, và do việc duy nhất là việc phá hoại của các người địa chủ lớn, các người chống cách mạng, các người xét lại chính sách và các phần tử phong kiến.

Ban lãnh đạo Đảng tại Xinyang (hình như ban này có được sự liên hệ trực tiếp với Mao) đã đề nghị trấn át không nương tay để giải quyết vấn đề lương thực. Nhận được sự đề nghị này, Mao rất lấy làm hân hoan, như Mao vẫn thường phát biểu ý kiến, đó là sự đấu tranh về giai cấp và đó là căn bản của xã hội Trung Hoa. Mao đã chỉ đạo một chính sách cho toàn quốc đòi hỏi các đảng viên phải gia tăng việc đấu tranh chống lại kẻ thù của giai cấp. Bản phúc trình của hạt Xinyang được phổ biến cho toàn Đảng và được xem là kiểu mẫu cho mọi việc không điều hành được, cùng với các biện pháp cần phải áp dụng để cho có được sự đổi thay. Để hỗ trợ các người lãnh đạo hạt Xinyang, Mao đã phái đến tại nơi này vài người thuộc viên thân tín vào tháng 1 năm 1960. Theo như lời thuật lại của viên y sĩ riêng của Mao, bác sĩ Li Zhi Sui, Mao đã gởi viên bí thư của ông là Gao Zhi và người chỉ huy trưởng của đội vệ binh của ông tên Feng Yao Song. Mao đã khuyến bảo là nếu nhiệm vụ này trở nên quá khó khăn, "thì đừng có lo âu vì chả có người nào sẽ phải chết."

Suốt trong mùa Hè năm 1960, Mao chả làm gì cả, nhưng dù vậy vào khoảng thời gian này đã chứng tỏ là nước Trung Hoa không còn có gì cả để ăn. Các người lãnh đạo Trung Hoa đã đều bị "tê liệt" vì tất cả đều trông vào sự chỉ đạo của Mao là người lãnh đạo họ và trông đợi vào một ý kiến của Mao. Vào đầu mùa Đông 1960, các người lãnh đạo lão thành dẫn đầu các toán đảng viên đã đi khỏi Bắc Kinh để đi thanh sát các vùng thôn quê ở phụ cận thủ đô hầu để có được các bằng chứng về những gì đang xảy ra. Các việc về sau xảy ra tại Xinyang đã rất là hỗn độn.

Theo một nguồn tin thì toán người thanh tra do ông Chen Yun và Deng Liquan khi xuống xe hỏa tại Xinyang đã bị giữ lại trong một gian phòng nhỏ. Họ đã được ra bên ngoài và đã báo động. Theo một nguồn tin khác thì một vị đại tá của quân đội đồn trú tại Bắc Kinh, khi ông này được phép về thăm viếng gia đình ở Guangshan, ông này đã phát giác ra là toàn gia đình ông đã chết cả vì Đói.

Dù có sự thật nào đi nữa, vào đầu năm 1960, người ta đã chận được sự chết vì Đói, khi một lực lượng 30.000 quân nhân được lệnh đến chiếm đóng hạt Xinyang và phân phát cho dân chúng các số lương thực tồn trữ ở các kho chứa và bắt giam các người lãnh đạo của địa phương này. Quân đội đã ở lại đây trong 3 hay 4 tháng. Một nguồn tin của chúng tôi cho biết là ở trong hạt Huang Chuan, dân chúng ở đây đã quá yếu sức vì đói và đã không còn sức để đến nhận phát lương thực và họ đã phải "bò lết" để đến gần các xe hàng chở lương thực đến phân phát. Đã có nhiều người đã ngã lăn ra chết khi đến gần các chiếc xe chở lương thực. Các quân nhân đã phân phát 1 triệu chiếc áo choàng chống lạnh mùa Đông, 140.000 chiếc mền phủ lên chăn đắp và tổ chức các việc cấp cứu cấp thời. Một bản báo cáo về tình hình ờ Xinyang, phúc trình là trên 10 gian nhà thì đã có 9 gian nhà bỏ trống không còn người ở: quân đội đã liền khởi công tu sửa trên nửa triệu gian nhà và đã lấy ra 80.000 gian nhà của chính phủ cấp phát làm nơi trú ngụ cho nông dân. Đã phát động một sự cố gắng để tập hợp các chất đốt hầu sưởi ấm các gian nhà và đã ban hành các sắc lệnh cấm không được trưng dụng sức lao động của nông dân quá nửa ngày công.

Mao đã cho phép quân đội can thiệp vào việc cứu Đói và trong một bức thơ ngắn cho nội bổ Đảng, Mao đã minh giải sự quyết định này vì nhu cầu bắt buộc và chấp nhận sự rủi ro là sẽ bị coi là thuộc vào thành phần hữu khuynh. Quân đội được sự hỗ trợ của các người cán bộ của hạt Zenzhou, đã mở một cuộc điều tra về các sự việc đã xảy ra tại Xinyang, đã có khoảng 50 người công chức cao cấp đã bị bắt giam và hỏi cung, và một bản phúc trình đã được thảo ra và được công bố rộng lớn. Mao đã cho phép công bố bản thông báo chính thức đổ trách nhiệm cho các phần tử chống cách mạng và các kẻ thù của giai cấp:

"Các kẻ thù của chúng ta đã hành động táo bạo như vậy vì hai lý do. Về một phía họ đã hóa trang là các người cộng sản, che giấu tâm hồn chống lại cách mạng dưới chiêu bài xã hội chủ nghĩa và của Đảng, việc này đã lạm dụng sự tin tưởng của một số người. Về một phía khác, các người chống cách mạng này đã có được một căn bản về xã hội. Cũng như việc các người chống cách mạng đã không bị loại bỏ hoàn toàn cùng với việc cải cách điền địa đã không được thực thi hoàn toàn, đã có vài người địa chủ, các người phú nông và các người đắn đo, tất cả các người này còn sót lại và họ đã xâm nhập vào các tổ chức cách mạng, họ đã tương trợ với nhau để phục hồi giai cấp chống cách mạng để tổ chức các cuộc truy hại dã man đại đa số quần chúng."

Nếu để qua một bên các ảo tưởng của Mao, các "biến cố đã xảy ra ở Xinyang" đã được toàn nước Trung Hoa biết đến và luôn cả ban lãnh đạo của Đảng, và việc hiểu biết này đã được dùng làm điểm tựa cho việc đòi hỏi phải đổi thay về chính trị, việc đòi hỏi này đã xảy ra vào năm 1961. Các bản phúc trình về các cuộc điều tra này đã được lưu hành ở khắp môi nơi và mọi giới; và các bản phúc trình này đã tái xuất hiện trong các văn kiện được dùng làm nền tảng cho các bản tường trình được nêu ở phần trên.

Có vẻ thực là một bản phúc trình có các con số các nạn nhân với các con số quan trọng, bản này chỉ để dành riêng cho một số người cán bộ cao cấp của Đảng và một bản phúc trình khác để cho các người cán bộ cấp thấp. Bản phúc trình sau này đã đưa ra con số nạn nhân thấp để các người cán bộ này đừng nản chí. Bằng chứng là tinh thần của quân đội đã sa sút, việc này đã được chứng minh ở trong một tài liệu do bộ tham mưu của Quân Đội Nhân Dân Giải Phóng, và bộ quốc phòng của nước Mỹ đã có được tài liệu này vào năm 1963. Tài liệu này cho biết nhiều sự lo âu đáng ngại về sự trung thành của quân đội vì đã có rất nhiều quân nhân đã trách cứ Mao về việc gia đình của các quân nhân này đã chết vì Đói.

Dù đã có nhiều bản phúc trình chính thức khác nhau về các "biến cố đã xảy ra tại Xinyang" các bản phúc trình này đã giải thích vì sao từ nhiều nguồn tin khác nhau đã cho biết về các con số mâu thuẫn  về tổng kết số người đã chết. Sau khi các biến cố đã xảy ra, hạt Xinyang đã được phân chia ra thành 2 "tiểu hạt" toàn hại Xinyang dân số là 8 triệu người thì đã có 4 triệu người đã chết vì Đói và toàn tỉnh Henan tổng số người đã chết vì Đói là 7,8 triệu người.

Một người cựu công chức, ông Chen Yizi đã sinh sống tại Xinyang trong thời xảy ra cuộc Cách Mạng Văn Hóa, và về sau, vào năm 1979, ông này tham gia vào một ủy ban điều tra về các người chết vì Đói, ông này đã nói là tổng số người đã chết vì Đói tại toàn tỉnh Henan là 8 triệu người. Khi tôi đã đi thăm viếng các vùng Luoshan và Guanshan là các vùng bị thiệt hại nặng hơn hết, mọi người dân sinh sống ở các vùng này đã xác nhận với tôi là 2/3 dân chúng ở vùng này đã chết vì Đói. Luôn cả các hạt và các xã ít bị thiệt hại cũng đã có từ 20% đến 30% người đã chết Đói là thông thường. Tại công xã Chayashan, công xã đầu tiên được thiết lập tại Trung Hoa, số người đã chết Đói đã lên đến 33% của dân số.

Các nguồn tin khác; từ quyển sách của Dingshu, tựa "Ren Huo" và của quyển sách của Su Luozhen tựa "Các cơn bão tố của tháng Bảy" đã đưa ra con số 1 triệu người đã chết Đói tại Xinyang, trên 2 triệu dân đã chết Đói tại tỉnh Henan. Các nguồn tin này đã cho chúng ta biết được các chi tiết về các sự kiện đã xảy ra tại Xinyang, cùng với các chi tiết đã xảy ra tại mỗi nơi. Dù là không có được các tài liệu để làm bằng chứng, người ta đã chấp nhận con số căn bản là 1 triệu người, có nghĩa là tại tỉnh Henan đã có 1 người đã chết Đói trên con số 8 người dân. Đây là một sự kiện làm kinh hoàng.

Chỉ có một số ít người đã bị trừng phạt vì đã gây ra sự việc chết người này. Một bản phúc trình chính thức đã nói là đã có 130.000 người đã bị điều tra và các người này đã nhận được lệnh phải thay đổi đường lối làm việc. Trong số các người bị điều tra thì đã có 8.000 người là đã vi phạm các "sai lầm nghiêm trọng"; đã có 983 người đã bị sa thải và bị trừng phạt; chỉ có 275 người đã bị bắt giam và đưa ra trước công lý.

Trong số các người này thì có 50 cán bộ cấp cao. Số ít người này có viên bí thư của hạt Xinyang là Lu XianWen, người này đã bị tuyên án tử hình, nhưng đã được Mao ân xá. Về sau, Lu và các người khác đã được chỉ định đi các vùng khác và công tác tại các nơi này. Ba chục năm sau, cũng đã còn có các người có trách nhiệm vẫn sinh sống tại Zhengshou. Ông Wu Zhifu, người được Mao che chở, đã được phục hồi ở chức vị đệ nhị bí thư, và về sau được chỉ định vào chức vị quan trọng tại Văn Phòng Tây Nam Trung Hoa, vào năm 1962. Ông Wu đã viết trong bản tự phê bình: "Tội ác của tôi rất lớn. dù có phải chịu đựng sự trừng phạt nào, tôi không hề than van hay kêu nài, dù là tử hình."

Vào ngày hôm nay, tại tỉnh Henan cũng còn có nhiều người vẫn còn coi ông Wu là một người tử tế và ông Wu đã bị bắt buộc làm các điều xầu. Ông Wu đã tạ thế vào đầu năm 1970 và Đảng đã tuyên dương ông là một nhà ái quốc đáng kính. Bà mẹ của ông Wu vẫn còn sinh sống ở Zhengzhou và đến mỗi dịp lễ Thanh Minh, bà vẫn được chính phủ gởi tặng quà. Các đứa con của ông Wu đã được du học ở nước ngoài và nay là công chức. Chỉ còn có ít người là còn nhớ lại các việc đã xảy ra tại Xinyang, cay đắng và chả còn ai để nhớ lại các sự kiện đã xảy ra.

Đọc tiếp Phần II - Chương 9 : Hãy bàn về Fengyang

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Truyện Lịch sử

Tủ sách "Vàng"

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

© 2005 HuyenThoai.Org – Wednesday, 2 February, 2011 22:35