a
 
0
0

Các hồn ma của Mao

Các hồn ma của Mao

Phần I : Trung quốc -
Đất nước của sự đói kém

  1. Trung quốc và nạn đói
  1. Những người khốn
    khổ vì nạn đói -
    Hãy vùng lên !
  1. Nạn đói Soviet
  1. Cuộc Tập thể hoá đầu tiên : 1949 - 1958
  1. Khoa học sai trái -
    Lời hứa giả tạo
  1. Mao không biết nạn
    đói đang xảy ra

Phần II : Nạn đói lớn

  1. Một cái nhìn tổng
    quát về nạn đói
  1. Tỉnh Henan : một sự
    nói dối đầy thảm họa
  1. Hãy bàn về Fengyang
  1. Ở các tỉnh khác
  1. Bức thơ của Đức
    Ban Thiền Lạt Ma
  1. Trong các trại cưỡng bách lao động
  1. Phân tích về sự đói
  1. Lịch sử của việc
    " Ăn thịt người "
  1. Đời sống ở các
    thành phố

Phần III : Một cuộc
dối trá qui mô

  1. Lưu Thiếu Kỳ : Người cứu nguy các nông dân
  1. Cuộc thất bại của
    Mao và các hậu quả
  1. Có bao nhiêu
    người đã chết ?
  1. Làm cách nào bình
    luận tại một nơi ?
  1. Một thất bại
 

a

Mật thư tội ác của
chủ nghiã cộng sản

Phần I : Tàn sát -
Khủng bố - Đàn áp

  1. Nghịch biện và sự
    hiểu lầm cuộc cách mạng tháng Mười
  1. Lực lượng võ trang của chuyên chính vô sản
  1. Khủng bố đỏ
  1. Cuộc chiến bẩn thiủ
  1. Các diễn biến từ Tambov đến nạn đói lớn
  1. Từ cuộc hưu chiến
    đến đoạn quanh lớn
  1. Giải tán quy chế điền chủ và cưỡng bách canh tác tập thể
  1. Nạn đói lớn
  1. Các phần tử xa lạ
    với xã hội và các
    chu kỳ đàn áp
  1. Cuộc khủng bố vĩ
    đại trong những
    năm 1936 - 1938
  1. Đế quốc ngục tù
  1. Mặt trái của cuộc
    chiến thắng
  1. Cao điểm của các khủng hoảng trong các hợp tác xã nông nghiệp
  1. Cuộc âm mưu
    cuối cùng
  1. Giã từ chủ
    nghiã Staline
  1. Kết thúc phần
    nhà Nước chống
    lại nhân dân

Phần II : Cách mạng Thế giới - Nội chiến và khủng bố

  1. Komintern được phát động và các hành
    động của cơ quan này
  1. Bóng đen của cơ
    quan NKVD trên
    lãnh thổ Espagne
  1. Cộng sản và khủng bố
 

a

a

Tết Mậu Thân 1968

a

Đại lộ "Kinh hoàng"
Quảng Trị 1972

a

Tội đồ Hồ Chí Minh

a

Thuyền nhân -
Boat People

a

Cộng sản Quốc Tế

a

Từ thực dân đến cộng sản - Một kinh nghiệm lịch sử của Việt Nam

  1. Giới thiệu tác giả và tác phẩm - Lời giới thiệu của giáo sư P. J. Honey - Lời tựa của tác giả - Sứ mạng lịch sử của dân tộc Việt Nam
  1. Việt Nam trong lịch sử hiện đại - “Bác Hồ”, vị cứu tinh của dân tộc
  1. Cộng sản xuất hiện - Có công mài sắt, có ngày nên kim
  1. Bần cùng hoá toàn dân - "Đấu chính trị" - Danh sách Việt gian
  1. Công tác tư tưởng - Kiểm thảo - Chỉnh huấn
  1. Năm bài học
  1. Đại cương về cải cách ruộng đất - Chiến dịch giảm tô
  1. Cải cách ruộng đất đích thực
  1. Sửa sai - Chống đối chế độ
  1. Con đường thẳng tới cộng sản chủ nghĩa
 

a

a

 

Sáng tác của ký giả Jasper Becker - Dịch giả: Ngọc Nhân

Phần I : Trung quốc - Đất nước của sự đói kém

Chương 6: Mao không biết nạn đói đang xảy ra

 

"Trong các thập niên gần đây, lịch sử của cuộc Cách Mạng của Trung quốc đã chứng tỏ rộng lớn cho một sự thật. Đó là trực tiếp tuân theo các lệnh của chủ tịch Mao đã đưa chúng ta từ chiến thắng này đến chiến thắng khác, và khi chúng ta "phạm giới" các lệnh này, chúng ta sẽ thất bại.

Lời của ông Wu Zhifu, bí thư Đảng của tỉnh Henan.

Sau năm đầu phát động Bước Nhảy Vọt lớn, nạn đói có thể tránh được cho năm sau nếu có được một số lớn các người lãnh đạo cao cấp của Đảng dám bày tỏ sự thật cho Mao biết về hiện trạng của nạn đói đã xảy ra. Nhưng đây là việc, trước khi thiết lập các công xã đầu tiên, trong Nhân Dân Nhật Báo, Mao đã cảnh cáo là không khoan hồng cho một sự "ly khai" nào. Một bài viết vào tháng 2 năm 1958 đã xác nhận rõ ràng: "Kẻ nào không thực hiện được một Bước Nhảy Vọt lớn, kẻ ấy là một người bảo thủ hữu khuynh. Có người đã nghĩ rằng một bước nhảy, đó là việc phiêu lưu. Thực ra, đó là một việc Mới, đó có thể là không hoàn hảo, nhưng không phải là một cuộc phiêu lưu. Chúng ta cần phải làm tất cả mọi việc để chứng tỏ cho sự "lạc quan về cách mạng cùng với chủ nghĩa anh hùng cách mạng."

Lẽ dĩ nhiên, không một ai lên tiếng kêu gọi hãy thận trọng. Mao đã để lộ ra về ý định thực hành Bước Nhảy Vọt lớn trong một phiên họp tại Nanning, vào tháng Giêng năm 1958. Nanning là thủ phủ của tỉnh Quảng Tây (Guang Xi) ở vào phía Nam của Trung quốc. Mao đã tuyên bố là các chương trình-kế hoạch được đưa ra 2 năm về trước, kế hoạch - chương trình này đã quá Nhát-Đụt. Bắt đầu từ tháng 4 năm 1958, "Công Xã Nhân Dân ở nông thôn" đầu tiên đã được thành lập tại Chayashan ở tỉnh Henan, đây là một vùng nghèo hơn các nơi khác ở Trung quốc. Và tại nơi này, và đây là lần thứ nhất, đã hoàn toàn bãi bỏ tất cả các khoản đất với diện tích nhỏ hẹp dành riêng cho tư nhân khai thác và đã được thiết lập các nhà bếp tập thể cho 40.000 người cùng ăn cơm. Chẳng bao lâu, ở các tỉnh do các viên bí thư "thiên tài" của Đảng lãnh đạo đã cùng làm theo, với cách làm "hỗn hợp" các việc tập họp đã có sẵn, hợp lại với các Công Xã Nhân Dân, dù là dưới danh hiệu: Ren Min Gongshe chưa được chấp nhận. Vào tháng 8 năm 1958, khi Mao đến viếng thăm xã Thất Li (Seven Li) thuộc vùng Xinxiang ở vào phía Bắc của tỉnh Henan, Mao đã kêu lên: "Thật là hay cái tên Công Xã Nhân Dân." Gian phòng dành cho các buổi họp, về sau gian phòng này được thiết lập làm "bảo tàng viện" nhưng câu nói "Thật là hay cái tên Công Xã Nhân Dân" đã được nâng lên làm "khẩu lệnh" và là các biểu ngữ được viết lên trên các bức vách tường ở tất cả mọi nơi ở nông thôn.

Tại tỉnh Henan, Mao đã rất cảm khích bởi các sự thành công đáng ngạc nhiên của các công xã thuộc sự lãnh đạo của ông Wu Zhifu là vị đệ nhất bí thư Đảng của tỉnh này, và vị bí thư này đã hướng dẫn cuộc thăm viếng của Mao. Hình như Mao đã không có tham dự vào việc xây dựng các công xã, và Mao cũng đã không phác họa ra các chi tiết của kế hoạch xây dựng các công xã, cùng với các chi tiết điều hành. Và cho đến ngày hôm nay cũng khó xác nhận rõ ràng về ai là người có trách nhiệm về việc nghĩ ra các công xã. Vị y sĩ riêng của Mao là ông Lý Chí Thủy (Li Zhisui) đã thuật lại là trước ngày Mao đi "kinh lý" tỉnh Henan và các vùng nông thôn khác, Mao đã đặt ra câu hỏi: "Đã có nhiều điều mà chúng ta không biết được. Họ đã làm cách nào để tổ chức các Công Xã Nhân Dân ? Và các công xã này đã được điều hành bằng cách nào ? Họ đã làm cách nào để phân phối các nguồn lợi và làm cách nào để kiểm soát sự lao động của mỗi đoàn viên ? Họ đã làm cách nào để áp dụng cách phối hợp công tác canh nông dưới sự huấn luyện về quân sự ?"

Trong mùa hè năm 1958, tại tỉnh Henan và ở tất cả mọi nơi mà Mao đã đi kinh lý, Mao chỉ được nghe các bài diễn văn "nịnh hót" ông và các đảng viên cuồng tin hoan hô ông và các thành quả "huyền hoặc" về canh nông mà Mao đã chính xác tiên liệu.Vào cuối tháng 7, khi chủ tịch đoàn thường có buổi họp vào mùa Hè tại Beidaihe, là bãi biển có các biệt thự đẹp của thời đại thuộc địa, Mao đã cảm thấy có được nhiều sự tự tin và ông đã thảo ra một bản thông cáo dài tuyên bố là chủ nghĩa cộng sản đang ở trong tầm tay. Là một con người luôn luôn đầy lạc quan, khi ông đến viếng tỉnh Anhuy, đã có một người được ông mến chuộng là ông Zeng Xisheng đã tập họp đông đảo quần chúng hoan hô và chào mừng Mao. Tại Hefei là thủ phủ của tỉnh này, người ta đã cho Mao chứng kiến các sự thành công của một chiếc lò nấu thép (lò cao) kiểu nhỏ. Đầu tháng 11, lại thêm một lần nữa, Mao lại đến viếng tỉnh Henan để chủ tọa một buổi họp Đảng và lại được nghe các báo cáo về các sự thành công kinh khủng. Một ít lâu sau, các người lãnh đạo Đảng đã họp tại Wuchang thuộc tỉnh Hebei và họ cố gắng tính khối lượng hạt lúa đã thâu hoạch được sau các vụ mùa của năm 1958. Thời tiết năm 1958 rất là tốt, và đặc biệt rất là ôn hòa và mùa lúa thâu hoạch được một khối lượng quan trọng, từ năm 1949, nay mới có được, và mọi việc cần đến các việc liên hệ về thống kê chính xác đã được quyết định bãi bỏ. Người ta đã báo cáo với Mao là việc tổng sản xuất toàn quốc về các hạt lúa đã chuyển từ 185 triệu tấn và nay đã tăng lên đến 430 triệu tấn và cũng có thể là đã tăng lên đến 500 triệu tấn. Tự nơi Mao cũng không tin vào các con số được nghe báo cáo và đã quyết định cho con số gọi trung bình là 375 triệu tấn. Vào cuối năm, Mao đã đủ tin vào ảnh hưởng của mình và đã nhượng chức Chủ Tịch Nhà Nước cho ông Lưu Thiếu Kỳ (Liu Shao Qi). Có thể không nghi ngờ gì là Mao đã có cảm tưởng là không còn cần đến các vinh dự này. Không có một người nào có thể khuấy rối bầu không khí lạc quan ương ngạnh của Mao và đồng thời ông Chen Yu cũng là người lãnh đạo có thái độ ngập ngừng hơn các người lãnh đạo khác về kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn. Mao giữ sự im lặng, tuy là ông thích đạt được các mục tiêu khiêm tốn hơn được đưa ra trong kế hoạch ngũ niên thứ hai mà Mao đã trợ giúp để khởi thực hiện. Ông Chu Ân Lai (Zhou Enlai) là vị thủ tướng cũng đồng có ý kiến như Mao. Ông Chu là người học trò giỏi nhất của Mao và cũng là người có khiếu hơn các người khác. Ông này là một người ôn hòa, nhưng đã bị "bất lợi" vì đã có một cuộc tự kiểm thảo vì ông này đã hèn hạ từ chối tất cả các điều gì mà ông đã nói để chống lại phong trào Bước Nhảy Vọt Nhỏ được phát động vào năm 1956.

Việc đã xảy ra là mùa gặt lớn của năm 1958, các người nông dân đã không ra đồng để gặt lúa vì họ đang bận tham gia công tác đúc ra gang và thép, cùng với các công tác xây dựng các đập chặn nước, trong lúc ấy ở ngoài đồng các hạt lúa đang hư thối. Ở một vài nơi người ta đã nấu chảy các chiếc lưỡi liềm gặt. Việc còn nguy hiểm hơn là các người cán bộ đã đi thâu các số lúa trên căn bản ước định cho mỗi mùa gặt lúa. Bây giờ các người nông dân đã được "đoàn thể hóa" và tập thể hóa, các hạt lúa không còn được tồn kho tại các nhà cá nhân và được tồn kho ở các nhà chứa lúa công cộng. Không có một người cán bộ hương thân nào đã báo cáo về một mùa gặt kỷ lục mà các người cán bộ này lại có thể báo cáo trở lại một con số ít hơn và cung cấp số lúa ít hơn cho Nhà Nước. Các người cán bộ lãnh đạo ở các tỉnh, để tỏ ra quyết tâm phô trương các thành quả của họ cùng với sự trung thực, đã gia tăng việc giao lúa cho chính quyền trung ương. Và Trung quốc bắt đầu giảm đi việc nhập cảng lúa gạo và ngược lại việc xuất cảng lúa gạo càng ngày càng gia tăng. Bắc Kinh (Pékin) muốn chứng tỏ với Liên Sô về khả năng có thể trả các món nợ trước hạn kỳ vì chính sách của Mao đã đạt được thành công.

Trong suốt mùa Thu, các người nông dân đã được khuyến khích "ăn nhiều" tùy thích và vào lúc nào họ muốn, và khi mùa Đông đến, chác nhà kho dự trữ lương thực đã bắt đầu hết lúa, các bữa ăn, do các nhà bếp tập thể cung cấp, đã bắt đầu thanh đạm. Theo cổ truyền, các người nông dân gọi thời gian này là "giữa màu xanh và màu vàng" bởi vì khi đến thời gian của Tết đầu năm của Trung quốc và tiết Thanh Minh, các cánh đồng ruộng đều được phủ các cây lúa và các mầm non của các cây lương thực báo cho một mùa sắp đến. Ở tại nhiều nơi trong nước, vào dịp Tết đầu năm 1959, đã xảy ra nạn đói kém, các người già cả và các người yếu đuối đã bắt đầu chết vì đói. Vào nhiều năm về sau, một đảng viên lão thành của Đảng, ông Yi Bo Bo, ông này đã có thể viết ra và thuật lại đã có 25 triệu người nông dân đang chết vì đói, vào mùa Xuân năm 1959.

Sau khi được nghe các bản báo cáo rực rỡ của các tháng về trước, các việc thiếu hụt lương thực đã đến tai của Mao, ông này đã không tin là việc thiếu hụt lương thực là có thật. Ông liền kết luận ngay là các người nông dân đã "nói láo" và các người koulak cùng với các người tả khuynh đã đồng mưu toan với nhau để cất dấu lúa gạo hầu để được Nhà Nước cung cấp thêm lương thực. Vào tháng 2 năm 1951, Mao rất hân hoan khi đọc một bản báo cáo của một vị cán bộ cao cấp của Đảng ở tỉnh Quảng Đông, bản báo cáo này đã xác minh rất đúng các điều nghi ngờ của Mao. Để thuật lại các lời của các người đối thoại với chúng tôi: "Đó như là Mao đã tìm thấy một kho tàng." Người viết bản báo cáo này là ông Zhao Ziyang, và cũng chính ông này sau ngày Mao đã từ trần đã ra lệnh giải tán Công Xã Nhân Dân đầu tiên và trở thành Thủ Tướng của ông Đặng Tiểu Bình. Ông Zhao Ziyang đã được ông Đặng Tiểu Bình giao phó giải quyết các vấn đề liên hệ đến chính sách Công Xã Nhân Dân. Vào năm 1959, ông Zhao là cán bộ cao cấp của Đảng và là người chịu trách nhiệm về canh nông cho miền Nam của Trung quốc. Cũng trong tháng Giêng năm 1959, ông Zhao đã đi thanh tra ở miền Nam và đã đến địa hạt Xuwen. Tại nơi này, các người nông dân đang bị Đói và ông Zhao đã kết luận đơn giản là các người nông dân đã "cất giấu" lúa gạo, và ông Zhao đã ra lệnh mở các cuộc lùng xét chống lại việc "oa trữ" lúa gạo và lương thực và bắt giam các người gian lận. Theo như sự điều tra của ông David Shambaugh thì vì lệnh của ông Zhao đã gây ra nhiều vụ tự kiểm thảo của các người cán bộ Đảng đưa đến các vụ thanh trừng các cán bộ địa phương và nhiều vụ tự sát. Ở một địa hạt khác tên Leinan, ông Zhao cũng đã hành động tương tự, ông đã tổ chức nhiều buổi họp và tại các buổi họp này, người ta đã tổ chức các đoàn và các toán sản xuất, và các đoàn và toán người này đã bị tố cáo là đã làm thiếu mất 34.000 tấn thóc gạo.

Để đáp lại các bản phúc trình thuộc loại giống như bản phúc trình của ông Zhao, Mao đã cho phát động toàn quốc một phong trào: "Chúng ta cần phải nhìn nhận là đang có một vấn đề nghiêm trọng và các toán sản xuất đã biển thủ và chia cho nhau các thóc gạo, và vấn đề này đã xảy ra trên toàn quốc."

Trong việc phát động phong trào chống oa trữ và chống chia chác cho nhau, các người cán bộ của địa phương không có cách nào khác là làm như Điếc để không nghe đến lời kêu gọi cung cấp khẩn cấp thóc gạo. Và cũng chính Mao cũng đã nhận được các bản thỉnh cầu của các làng đang bị nạn đói, nhưng Mao đã bác bỏ các lời thỉnh cầu này. Trong tỉnh Henan công xã PoHu đã xin mở một cuộc điều tra về hành động của các người trưởng toán sản xuất, vì các người trưởng toán này đã đánh đòn các người nông dân đã bị tố cáo là cất giấu lúa gạo. Và đồng thời cũng than phiền về việc không chịu tham gia vào việc đánh đòn các người nông dân cũng bị kết tội là đã có đầu óc chính trị sai-hỏng. Mao đã phản ứng lại và ra lệnh cho vị tỉnh ủy là Wu Zhifu đừng có quá cứng rắn đối với các người đã vi phạm các lỗi nhẹ. Các người thông tin cho chúng tôi đã thêm vào là Mao đã luôn luôn kết án các người cán bộ đã có các hành động cục súc và không có lòng thương hại đối với các người nông dân, và đã có lần Mao chỉ đơn giản nói: "Chỉ cần phê bình một ít, và các người này phải tự kiểm thảo, như vậy cũng đủ rồi."

Trong hoàn cảnh "hoang tưởng tự đại này"các việc dối trá, làm như "giả vờ" cùng với sự "vũ phu", chỉ có một người duy nhất đã có can đảm và sự trung thực đã dám nói lên các việc đang xảy ra, đó là thống chế Peng Dehuai (Bành Đức Hoài) là bộ trưởng Quốc Phòng. Vào mùa Thu năm 1958, ông đã đi tham quan các vùng nông thôn và ông Peng đã thuật lại các điều mà ông đã được chứng kiến đã xảy ra không được tốt như đã được dự định. Tại tỉnh Gansu, ông Peng đã chứng kiến việc người ta đã chặt các cây ăn trái để có củi đốt để cung cấp cho các lò nấu thép nhỏ ở nông thôn, cùng với cảnh lúa chín ở ngoài đồng mà không có nhân công để gặt, mặc cho lúa hư hỏng đi. Ông Peng đã đi đến các tỉnh Jianxi và Anhuy và cũng đi đến ngôi làng sinh quán của ông tại tỉnh Hunan. Ông đã gởi các bức điện thơ về Bắc Kinh báo động là "toàn khối đông đảo nhân dân đang có nguy cơ sẽ chết vì Đói." Vào đầu năm 1959, ông Peng đi kinh lý và đã đi đến ngôi làng nơi sinh quán của Mao, tại tỉnh Hunan. Tại nơi đây ông đã thấy các cánh đồng bị bỏ phế, các con số sản xuất lương thực đã bị giả mạo và các người nông dân đang bị chết đói.

Ông Peng Dehuai là người lãnh đạo cao cấp duy nhất, là người gốc nông dân, thuộc giới nông dân nghèo, mà cũng là người khi còn thơ ấu đã chịu cảnh thiếu ăn cũng như các trẻ em cùng tuổi với ông ở tại ngôi làng nơi ông sinh quán, và cũng vì đói, ông đã mất đi mấy người anh em. Các người lãnh đạo khác như Mao và ông Lưu Thiếu Kỳ (Liu Shao Qi) là con của các người điền chủ giàu có, cha mẹ của các người này đã có đủ tiền để đóng tiền học phí cho con của họ đến học ở các trường tư thục. Khi còn là một thanh niên, ông Peng đã "đi lính" phục vụ cho một vị "lãnh chúa" trước khi lãnh đạo một toán nông dân nổi loạn ở trong các vùng núi của tỉnh Hunan. Khi ông Peng gia nhập vào đạo quân cộng sản, nhờ vào tài trí của ông, ông đã có được một ngôi vị quan trọng trong đội ngũ quân đội cộng sản. Sau năm 1949, ông đã chỉ huy quân đội cộng sản đi tham chiến tại Hàn quốc, và vào giữa năm 1959, ông đã tham gia vào Đại Hội Ủy Ban Trung Ương Đảng họp tại Lushan với tư cách bộ trưởng quốc phòng.

Buổi họp then chốt của Đảng đã được họp vào tháng 7 và tháng 8 tại một địa điểm ở trên núi, đứng trông xuống sông Yang Tzé (Dương Tử) thuộc tỉnh Jiangxi. Buổi họp này đã kéo dài trong 6 tuần lễ và đây là dịp may lớn cho các người chống lại kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn và ép buộc Mao phải "lui bước." Là một người lính can đảm tuy là học ít và thô kệch, ông Peng đã được vài người lãnh đạo quỷ quyệt đã ủng hộ ông để viết một bản thỉnh cầu với Mao về các mục tiêu của chính sách của Mao. Với chủ tâm không phải đây là một cơ hội để công khai chống lại quyền lực của Mao, vì khi gặp riêng Mao, ông Peng đã trao riêng cho Mao một bức thơ viết với khoảng 10.000 chữ.

Các ý tưởng của ông Peng đã có vào khoảng thời điểm này đã được diễn tả qua một bài thơ, được diễn ta qua cách ý trình bày của ca kịch Bắc Kinh:

Cái hạt kê đã rụng xuống đất
Các chiếc lá của các cây khoai lang đã úa vàng
Người trẻ và người già đã đi công tác nấu thép
Để gặt hái chỉ có các phụ nữ và các trẻ em
Chúng ta phải làm gì cho năm sắp đến
Tôi cần phải hành động và nói thay cho nhân dân.

Trên đỉnh cao của cuộc hội họp ờ Lushan, ông Peng đã nhấn mạnh về điểm quan trọng hơn cả: Nhờ vào đôi vai của một người nông dân đã nổi loạn vì đã bị cơn đói hành hạ mà Đảng đã nắm được quyền lực. Vào ngày hôm nay, Đảng không thể là người chịu trách nhiệm của một nạn đói còn tồi tệ hơn. Như vậy, ông Peng đã nhấn mạnh: "Tôi đã phải chịu đựng và biết thế nào là cơn đói. Nơi miệng của tôi vẫn còn vị giác của cơn đói và việc này làm tôi sợ hãi ! Chúng ta đã chiến đấu trong nhiều thập niên và người dân, thiếu ăn và thiếu mặc, đã đổ máu và mồ hôi để giúp chúng ta, để cho đảng cộng sản được chiến thắng và lên nắm quyền lực. Tại sao chúng ta lại để cho nhân dân lại phải chịu các khổ đau và chịu đói, thêm một lần nữa ?"

Ông Peng được sự ủng hộ của một số ít người cán bộ lãnh đạo: ông đệ nhất bí thư của tỉnh Hunan, ông Zhou Xiaozhou;  vị tham mưu trưởng quân đội, ông Huang Keng, ông Zhang Wentian, nhân viên dự khuyết bộ Chính Trị, ông này đã từng sinh sống tại Moscou. Theo như  lời của vị y sĩ riêng của Mao, là ông Li Zhisui (Lý Chí Thủy), ông Zhan Wentian đã khẳng định là "khuyên can vua dù là phải "mất đầu." Một người khác không thuộc nhóm người này, là ông Li Rui, bí thư của Mao, về sau đã cho ra một bản tường thuật của cuộc đại hội, và bản tường trình này đã thuật lại các chi tiết không thông thường về các việc đã xảy ra tại đại hội này. Trái ngược lại, bản tường trình này lại ca ngợi các sự thành công của kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn và nói là số lượng thóc gạo thâu hoạch được đã lớn hơn số lượng đã thiệt mất đi, và phải đề phòng các tư tưởng tả phái và nhấn mạnh về sự quan trọng rút ra từ các bài học của các lỗi lầm của chính mình. Mặc dầu cho tất cả, Mao đã cảm thấy có một âm mưu và quyết định viết một bức thơ để hủy bỏ các lý lẽ của ông. Ngày 30 tháng 7, ông đã tổ chức một buổi họp mở rộng của bộ chính trị, và trên đầu lưỡi của Mao, Mao đã nói ra các lời xin lỗi:

"Các nhà bếp nấu ăn cho tập thể không phải là một sáng kiến của chúng tôi. Đó là sáng kiến của các khối nhân dân. Tôi là người không từng lao động bằng tay, nên tôi không hề biết được về các mục tiêu về kỹ nghệ. Đây là hoàn toàn lỗi của tôi. Mọi người đều có giới hạn của tự bản thân. Chính Khổng Tử cũng có các sự sai lầm của ông. Nếu tính theo chiều dài của thời gian, Marx cũng vướng phải các sự sai lầm, vì Marx đã dự ước là cuộc cách mạng sẽ xảy ra vào thời ông còn sinh sống. Tôi đã đọc các bản viết tay của Lénin và trong các bản viết tay này cũng có nhiều đoạn đã phải sửa chữa. Ông Li cũng đã phạm các sự sai lầm. Phải chăng chúng ta đã thất bại ? Không phải vậy, chúng ta đã chỉ thất bại một phần nào đó. Chúng ta đã phải trả một giá rất cao, nhưng luồng gió cách mạng đã quét toàn nước chúng ta và chúng ta sẽ nhớ mãi bài học này.

Mao đã từ khước việc chấp nhận tất cả các sự thực chất sai lầm của mục tiêu của ông: "Nhiều hơn, tốt hơn, mau hơn và tiết kiệm nhiều hơn, hay là các sự lầm lỗi của kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn chỉ là các việc nhỏ mọn. Mao nói các sự lầm lỗi này chỉ tương đương với giá học phí phải trả để học được các kinh nghiệm, và đó chỉ là các sự thất bại tạm thời. "Mười năm về sau, hãy trở lại để nhận định là chúng tôi đã có lý." Tất cả các việc về sự khan hiếm lương thực chỉ là các việc được nói quá đáng, chỉ đơn giản thế thôi:

"Chưa đến lúc Trung quốc phải chìm sâu dưới biển và trời sập xuống vì do việc đơn giản là chúng ta đang thiếu các "rau ăn" các chiếc trâm để cài tóc và sà bông để tắm giặt. Các điểm cao và điểm hạ của thị trường đã tạo ra các sự việc làm cho mọi người phải lo âu hơn, nhưng các sự lo âu này không được minh giải, chính bản thân tôi cũng lo âu. Không, nếu về phần tôi, tôi nói không lo âu thì tôi lại không thành thực. Nếu đến nửa đêm mà vì lo âu, tôi uống vài viên "thuốc ngủ" và coi như việc đã được dàn xếp. Các anh hãy uống thuốc ngủ và các anh sẽ cảm thấy hết lo âu."

Sử dụng một ẩn dụ được coi là sai lầm, Mao đã nói với các người cán bộ cấp dưới đừng có đẩy mạch các sự việc: "Không phải là vấn đề hành động hời hợt và lơ là. Khi anh ăn thịt lợn, anh không hề ăn liên tục miếng thịt này sang miếng thịt khác, và anh đừng mong sẽ béo phì trong một ngày. Vị chỉ huy trưởng là ông Chu Đức (Zhu De) và tôi, cả hai chúng tôi đều béo phì, việc này không thể một mai mà có được."

Mao đã phát triển một phần sự biện luận của ông và hối thúc các người khác phải nhìn nhận và chia xẻ tất cả các trách nhiệm, dù là nhiều lầm lỗi nào: "Các đồng chí, các anh phải phân tích các sự sai lầm của các anh: như vậy các anh sẽ cảm thấy nhẹ nhàng đi sau khi các anh đã "xì hơi" để làm nhẹ bụng đi. Mao cũng thử khuyến dụ các thành viên của bộ Chính Trị là sự không biết cũng là một điều kiện thuận lợi cho công trình táo bạo này: "Một người không biết chữ có thể trở thành một vị Thủ Tướng, tại sao các người nông dân và các người cán bộ của các công xã không chịu học tập các điều sơ lược của môn Kinh Tế Chính Trị ? Tất cả mọi người đều phải học môn này. Các người không biết đọc chữ viết thì phải học tập cách phát ngôn, và có thể là làm dễ hơn các người trí thức. Bản thân của tôi cũng chưa hề đọc một quyển sách của môn này !"

Cuộc tranh luận đã đi đến việc vô lý gần như là khôi hài về các chú thích và đưa đến sự trao đổi các lời lẽ gay gắt và nhiều chua chát khiến ông Bành Đức Hoài (Peng Dehuai) đã nổi giận. Ông Bành đã tố cáo Mao đã hành động như một người chuyên chế, giống như Stalin vào lúc gần hết đời và đã hy sinh mạng của người dân để đạt được các mục tiêu không thể thực hiện được. Ông Bành đã nói là các quân nhân dưới quyền chỉ huy của ông, các người này đã nhận được các bức thơ của thân nhân viết, và trong các bức thơ này đã tả cảnh các nạn đói kém khủng khiếp đang diễn ra, và các tin tức này đã làm xảy ra các việc rối loạn. Ông Bành cảnh cáo: "Người nông dân Trung quốc vốn bẩm sinh kiên nhẫn, nếu họ không có được đức tính này thì chúng ta sẽ có mau một vụ nổi loạn như đã xảy ra ở nước Hung Gia Lợi vào năm 1956."Nếu có xảy ra một cuộc nổi dậy thì đừng mong được sự chân thành của quân đội và đến lúc ấy phải nhờ đến sự can thiệp của quân đội Sô Viết để vãn hồi lại trật tự như đã từng xảy ra ở nước Hung Gia Lợi."

Mao đã đáp lời ông Bành và tố cáo ông Bành là người hữu khuynh và "giả đạo đức" và đang mưu toan "phá hoại chế độ chuyên chính vô sản" và làm chia rẽ Đảng cộng sản, tổ chức các phe phái trong nội bộ Đảng hầu để ưu đãi cho ảnh hưởng của phe phái này, làm mất tinh thần của các người tiên phong và xây dựng một Đảng đối lập ?" Việc phản công của Mao đã đi đến cực độ trong một cuộc tranh luận gay gắt và sôi nổi, ông Bành đã sử dụng một luận chứng căn bản và ông đã hét lên: "Tại Diên An, mày đã hạ nhục tao trong 40 ngày, và mày đã thử bắt giam tao, nhưng mày sẽ không làm được việc này."

Chỉ có một số ít người đảng viên nhút nhát đã ủng hộ lập trường của ông Bành, nhưng một phần lớn các người lãnh đạo cao cấp đã tránh không để lộ ra việc ủng hộ ông Bành. Vài tháng trước, ông Chu Ân Lai (Zhou Enlai) đã nói là các bản báo cáo về sự thâu hoạch của mùa chính, các bản báo cáo này đều là giả mạo và là do các người cán bộ cao cấp đã chỉ thị cho các người cán bộ cấp thấp phải làm giả mạo các con số lúa thâu hoạch được. Trong lúc hai ông Mao và Bành tranh luận thì ông Chu Ân Lai đã ngồi yên không phát biểu ý kiến. Một trong các bản tiểu sử của Chu Ân Lai đã thuật lại, ông đã ngồi im lặng, không thốt ra một lời và ông đã đi về gian phòng riêng của ông và đã uống rượu đến độ ngây dại. Ông Lưu Thiếu Kỳ cũng không đến tiếp tay cho ông Bành, và luôn cả ông Chen Yen cũng vậy. Ông Đặng Tiểu Bình đã vì gãy chân đang dưỡng thương ở Bắc Kinh nên đã vắng mặt.

Ngược lại, nhiều đảng viên đang ve vãn Mao. Trong số các người ủng hộ Mao có các ông: Zeng Xisheng, đệ nhất bí thư tỉnh Anhuy; ông Wu Zhifu, đệ nhất bí thư tỉnh Hồ Nam; ông Ke Qingshi, thành ủy của Thượng Hải và là người chịu trách nhiệm cho vùng phía Đông; ông Xu Tong, đệ nhất bí thư của tỉnh Sơn Đông; và không quên người bạn thân từ lâu năm của Mao là ông Khang Sinh và ông Chen Boda. Tất cả các người này đều phủ nhận là không hề có nạn đói xảy ra và hối thúc Mao tiếp tục thi hành kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước. Mao đã có được "con bài chính" trong dịp này: ông đã được sự trung thành của các tướng lãnh của quyết định và đã đòi các vị tướng này đến họp cùng ông. Trong buổi họp này, Mao đã buộc các vị tướng này phải lần lượt đứng lên và nói là có hay không ủng hộ Mao hay ông Bành. Mao cảnh cáo nếu đảng cộng sản phải phân chia ra làm hai phe phái, Mao sẽ cùng với các người nông dân tổ chức một Đảng khác, và nếu quân đội không còn được là một khối, Mao sẽ đi trở về các vùng sơn cước để tổ chức một quân đội khác. Các người tướng lãnh đã ủng hộ Mao.

Trong thiên hồi ký của vị y sĩ Lý Chí Thủy (Li Zhisui) là y sĩ riêng của Mao, ông Lý đã viết: "Mao muốn biết sự thật. Mặc dù đã mất đi tất cả các ảo tưởng, nhưng Mao vẫn tin chắc là nếu được vào lúc đầu tiên những việc gì đã xảy ra vào lúc khởi đầu kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước thì Mao đã cho thi hành các biện pháp để ngăn chặn cuộc thảm họa này. Nhưng Mao chỉ dung thứ cho sự thật với một vài điều kiện: cần phải có một cá nhân của ngày nay giống như ông Hai Rui để nói cho Mao biết. Mao không thể chấp nhận các lời phê bình đối với ông hay là các lời phê bình của các vị bộ trưởng của ông và các vị bộ trưởng này có mưu toan lật đổ ông. Sự thật đã thoát ra từ nơi miệng của các người "ngây thơ" không hề có tham vọng về chính trị.

Ông Hai Rui là vai chính và cũng là người hùng trong vở ca kịch ở tỉnh Hunan, và ông Hai Rui đã diễn xuất cho Mao xem khi Mao đến viếng thăm tỉnh này vào trước ngày đại hội Đảng ở Lushan. Bản ca kịch này có tựa là Sheng si pai (việc cách chức) thuật lại truyện dưới trào nhà Minh về một người công chức (vị quan) lương thiện đã không sợ bị tội chết, đã can gián vị hoàng đế để xin tha tội chết cho một người thiếu phụ đã bị tố cáo là đã giết người. Ông Hai Rui cũng có thể bị tội chết vì đã dám chống đối một vị hoàng đế bông lông phù phiếm và đã chịu ảnh hưởng của các người cố vấn xấu. Thông điệp tế nhị của tấn tuồng của vở ca kịch này đã không được Mao để ý đến, Mao đã không hiểu được sự kiện tương tợ của hoàn cảnh của ông cũng giống như với hoàn cảnh của vị hoàng đế trào Minh và vị hoàng đế này đã bị lạc lối bởi các lời nịnh hót của các tên nịnh thần xiểm nịnh, nhưng Mao đã được vở ca kịch cám dỗ về đề mục của vở kịch và Mao đã khuyến khích cho các sáng tác khác về ông Hai Rui. Có thể là Mao đã hiểu biết là có vài người cán bộ công chức đã báo cáo quá đáng về các thành tích của kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước, hầu để được các ân sủng của Mao, nhưng Mao vẫn tự tin vào sự thành công của kế hoạch này.

Trước ngày họp Đảng ở Lushan, Mao cũng đã đến viếng thăm ngôi làng có tên là Shao San, và Mao có cảm tưởng là những người đồng có thịt và xương với ông sẽ nói với ông các sự thật đã xảy ra. Khi Mao nghe các lời than phiền, Mao đã để nghị một cách hòa hoãn là hãy giải thể các nhà bếp nấu ăn công cộng và hãy ngưng bỏ việc kiến tạo các chiếc đập chặn nước và các lò nấu thép kiểu tiểu công nghệ, nếu các công tác này không đạt được các kết quả tốt. Các lời nhận xét của Mao đã không được phổ biến cho nhân dân được biết rõ, nhưng các sự nhận xét của Mao đã được truyền khẩu đi khắp nơi, từ ngôi làng này sang ngôi làng khác ở trong vùng. Trong một thời gian, đã có vài nơi đã ngừng không thi hành Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước. Nhưng sau cuộc họp thượng đỉnh ở Lushan, vị bí thư của tỉnh là ông Zhou Xiaozhou đã bị cách chức vì đã bị tố cáo là hữu khuynh và người kế nhiệm ông là ông Zhang Pinhua đã tái đặt trở lại các biện pháp đã được áp đặt. Tại tỉnh Hunan, các nhà bếp nấu ăn công cộng đã hoạt động trở lại trong 3 năm rưởi và là nơi mà các nhà bếp công cộng đã hoạt động lâu hơn mọi nơi so với các nơi khác ở Trung quốc.

Mao mong ước được biết nếu có các việc sai lầm trong công trình đang được thực thi, nhưng sự tin tưởng của Mao về việc đạt được một mùa lúa thâu hoạch lớn, sự tin tưởng này không hề bớt đi. Trước ngày họp ở Lushan, Mao đã ra lệnh cho các tỉnh phải gia tăng số lúa cung cấp cho Nhà Nước và Mao đã chấp thuận các mục tiêu cao hơn trong việc trưng thu của Nhà Nước. Mao đã nhận định: "Các sự thành công là lợi ích to lớn, các vấn đề quan trọng, nhưng tương lai sẽ rực rỡ."

Cuộc họp ở Lushan đã đem thắng lợi lớn về cho Mao. Chủ tịch đoàn của Đảng đã đưa ra một quyết nghị sử dụng toàn lực để gia tăng gấp đôi đầu tư vào chính sách Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước và đã biểu quyết lên án ông Bành Đức Hoài là thành phần "chống lại Đảng" và cơ hội hữu khuynh." Một tháng về sau, ông Bành đã viết một bản tự kiểm thảo và ông Bành đã  bị "quản thúc tại gia" ở tại một ngôi làng thuộc ngoại ô của Bắc Kinh và tại đây, ông Bành đã lo săn sóc vườn rau của ông. Trong thời gian xảy ra cuộc Cách Mạng Văn Hóa vào năm 1966, ông Bành đã bị bắt cầm tù, bị tra tấn và giết chết.

Chỉ vài tuần lễ sau cuộc đại hội ở Lushan, đã xảy ra một cuộc thanh trừng mới các phần tử "cơ hội hữu khuynh", cuộc thanh trừng này đã lan tràn ra khắp trên lãnh thổ Trung quốc. Trong tờ Nhân Dân Nhật Báo, ông Đặng Tiểu Bình đã giải thích rõ ràng về tất cả các điều được hay mất của việc phản công của Mao:

"Vài phần tử hữu khuynh của Đảng đã từ chối không nhìn nhận các sự thành công đáng kể của chính sách Bước Nhảy Vọt lớn. Các phần tử hữu khuynh này đã nói quá đáng về các sự sai lầm của chính sách này nhưng đại khối nhân dân đã sửa sai. Các phần tử hữu khuynh này đã sử dụng các sự sai lầm này làm các cớ để tấn công đường lối và chính sách của Đảng ta. Phong trào năm 1958 đã kích động sự phát triển về kinh tế. Nhưng các phần tử hữu khuynh đã từ chối không nhìn nhận các sự kiện này và đã khẳng định là phong trào năm 1958 đã tạo ra các kết quả thảm hại. Các Công Xã Nhân Dân đã hoạt động tốt, nhưng các phần tử hữu khuynh đã từ chối không nhìn nhận sự kiện này và đã tấn công vào phong trào này coi như là một bước lùi chân. Và các phần tử hữu khuynh đã nêu lên việc hủy bỏ các Công Xã Nhân Dân là yếu tố cần thiết để làm gia tăng mức sống của nhân dân. Trái ngược lại, đại khối nhân dân đã nghĩ là đạt được các sự tiến bộ lớn. Các phần tử hữu khuynh đã phản ảnh lại, và đây là lẽ đương nhiên, việc sợ hãi giới trưởng giả trước phong trào của đại khối dân chúng do Đảng ta phát động.

Các đảng viên lãnh đạo cấp tỉnh, sau khi đi họp ở Lushan, họ đã trở về tỉnh nhà và đã phát động một chiến dịch khủng bố. Toàn nước Trung quốc đã có các vị công chức cao cấp và cấp dưới đã bị mất chức hoặc bị bắt giam và được gán cho tên "Bành Đức Hoài nhỏ" khi các người này đã nói ra một vài sự nghi ngờ về kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn. Tại tỉnh Anhui, ông Zhang Kaifan, một vị công chức cao cấp đã viết thơ cho Mao với đề tài về nạn đói lớn đã xảy ra tại hạt Wuwei. Ông Zhang đã bị Mao liệt vào nhóm "cơ hội hữu khuynh." Trong dịp thanh trừng ở tỉnh Anhui, tất cả các người đã hành động theo lương tâm của mình đều bị coi là các người Zhang Kaifan nhỏ. Ở toàn vùng này đã có một số lớn các người nông dân đã bị bắt giam vào khám đường, và họ đã chết vì đói ăn trong giai đoạn sau của nạn đói. Không có được một con số người đã chết vì đói vì họ là nạn nhân của chiến dịch này, nhưng đây là một sự kiện tồi tệ  hơn cả trong lịch sử của Đảng và với giai đoạn này đã làm mất đi tất cả các niềm hy vọng để báo trước giai đoạn sắp đến, một giai đoạn khủng khiếp, nạn đói làm chết người.

Thay vì phải lo toan về nạn đói đang xảy ra, một cơn cuồng loạn mới đã xảy ra chung quanh kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn. Các mục tiêu về việc cung cấp lúa gạo, các mục tiêu này càng to lớn hơn và lại càng vô lý lại được dự định và được thông báo là đã đạt được thành công. Tỉnh Tứ Xuyên (Sichuan) đã tuyên bố là các khuôn ruộng nhỏ bé đã sản xuất được 7.500 kilô lúa trên mỗi mẫu tây đất. Đây là con số lớn gấp 10 so với con số sản xuất bình thường. Đã có các cố gắng quan trọng được thực hiện trong việc thử nghiệm các khoảng đất ruộng, trong khi đó ở các tỉnh như Hồ Nam và Tứ Xuyên, các người cán bộ - công chức đã nhận được lệnh phải giảm bớt các diện tích canh tác các loại ngũ cốc. Và không luyến tiếc, Đảng đã bỏ các lò nấu thép nhỏ hầu để có thể trả các nhân công khỏi phải phục dịch liên tục trong 24 giờ đồng hồ trong việc sản xuất ra thép. Vì vào thời điểm này, các người nông dân chả còn vật dụng kim khí để cung cấp cho các lò nấu thép kiểu nhỏ này. Các nhà bếp tập thể đã được tái xây dựng khắp mọi nơi và khi Mao đã đưa ra các lời phê bình về các nhà bếp tập thể này khi có cuộc họp ở Shaoshan.

Vào mùa Thu năm 1959, mùa gặt lúa thâu hoạch đã kém đi đến 30 triệu tấn lúa so với năm 1958, nhưng các vị công chức đã viết trong các bản phúc trình là mùa gặt này đã rất quan trọng và lại quan trọng hơn (sự dự tính này gồm luôn việc trồng các củ khoai lang vì việc sụt kém về việc sản xuất lúa lại càng rõ nét hơn). Để làm cho việc báo cáo láo này có vẻ thực hơn, các người công chức đã ra lệnh trưng thu từ cấp bực địa phương tất cả các số lúa ở trong tầm tay của họ. Phần lúa sản xuất được phải dành 40% cho Nhà Nước, việc mà từ trước đến nay chưa hề có, việc này đã đưa đến ở vài địa phương số lúa thâu hoạch được đã phải cung cấp toàn số cho Nhà Nước, người dân chả còn gì để ăn, bị trưng thu luôn các số gia súc và tất cả các loại ngũ cốc. Đã có các toán dân quân đi lục xét từng ngôi nhà để tìm kiếm các số lương thực đã bị cất giấu. Mao đã ra lệnh cho các người công chức phải giao các quota về lúa, nhưng phải giao luôn quota về heo (lợn) các số về gà vịt cùng với số trứng. Các vị cán bộ lãnh đạo đã đi từ làng này đến làng khác đồng thời chỉ huy các vụ lục soát chôn giấu các thức ăn. Đây là một chiến dịch dữ dội và bạo tàn với việc tra tấn và đánh đập các người nông dân cho đến chết.

Tại Trung quốc, phần lớn các người nông dân đều thực thi việc trồng trọt để tự túc, một phần lớn sản xuất được để họ tự nuôi họ và gia đình. Chỉ có một phần số lương thực do họ sản xuất ra được dành để trả các sắc thuế, và dưới chế độ cộng sản, dùng để đóng góp cho các "côta" (quota) các vật dụng cung cấp cho Nhà Nước. Vì vậy, sau khi các toán dân quân đã trưng thu các số lúa và lương thực của họ, các người nông dân đã biết được là họ không còn cái gì để ăn. Đã có rất nhiều người nông dân đã tin tưởng là Nhà Nước Xã Hội sẽ tiếp tế cho họ, nhưng vào mùa Đông trước họ đã thấy không hề có một hạt lúa nào được tiếp tế, và họ rất lo sợ là người ta sẽ để cho họ "chết đói." Ở tại nông thôn, việc sống sót và sống còn là một cuộc chiến đấu trong tuyệt vọng. Vào cuối năm 1959, một phần lớn các người nông dân đang chết đói nhưng một nạn đói lớn tồi tệ hơn cả đã xảy ra vào các tháng Giêng và tháng Hai năm 1960, và trong 2 tháng này, đã có một số lớn người đã chết vì đói.

Suốt trong thời gian này, Mao vẫn tin tưởng là các người nông dân đã chôn giấu các hạt lúa, họ đã chôn sâu và thay phiên nhau canh giữ số lúa chôn giấu này. Để làm lạc hướng các toán dân quân đi truy và lùng kiếm, Mao nói là ban ngày các người nông dân ăn các củ cải và đợi cho đến khi tối trời thì các người nông dân lấy cơm ra ăn. Trên thực trạng thì các người nông dân chỉ có được ăn một loại cháo nấu với các loại hạt và loại cháo này do các nhà bếp nấu ăn tập thể cung cấp và được thêm vào các bữa ăn cháo này là các loại rau cỏ và tất cả các loại gì có thể ăn được. Các người nông dân phải xếp hàng dài để được phân phát các bữa ăn, và họ đã giống như các người tù nhân ở các trại tập trung, các người tù nhân này chỉ còn là các thân hình "da bọc xương" với các giẻ rách che thân, họ đã đánh nhau hầu để có các phần ăn bằng nhau.

Tờ Nhân Dân Nhật Báo vào cuối năm 1959 đã nêu lên ý kiến là các người nông dân thực thi một nền "kinh tế tối cần" và họ phải chứng tỏ ra là họ rất đạm bạc và mỗi ngày chỉ ăn có 2 bữa với một bữa ăn rất nhẹ chỉ có chất loảng. Với các danh từ khác nhau, với một bữa ăn gồm có bánh làm bằng bột "yến mạch" (loại lúa này dùng cho bò và ngựa ăn) và một bữa ăn cháo loãng. Đảng đã mô tả là "sống trong một năm" với thức ăn đầy tràn cũng coi như không có xảy ra. Mao cũng làm một động tác là không ăn thịt lợn. Trong lúc này, các tỉnh từng được coi là "kho lúa", các tỉnh Hồ Nam, Tứ Xuyên, Anhuy và Sơn Đông, các tỉnh này đã giao một số lớn lúa cho Nhà Nước, và các tỉnh này là nơi đã có quá nhiều người nông dân đã gục chết vì Đói.

Tình hình chính trị đã đến một khúc quanh lạ lùng. Các người lãnh đạo Đảng, một phần lớn các người này đã biết rõ vì sao họ đã quay lưng, nhưng chả có người nào đã nói rõ với Mao về nạn đói đang xảy ra. Ông Chen Yu đã đến tham quan tại tỉnh Hồ Nam và đã trông thấy những cảnh đã xảy ra, ông này đã quyết định lui về biệt thự của ông ở Hàng Châu. Ông Chen Yu đã nói với Mao là có vài vấn đề về sức khỏe và đã được cấp một y tá để chăm sóc cho ông, tại đây ông này đã lo nghiên cứu về "nghệ thuật" nhạc kịch của địa phương. Ông Chen Yu chỉ trở lại Bắc Kinh vào năm 1961. Chủ tịch Nhà Nước là ông Lưu Thiếu Kỳ và cũng là Ủy Viên thường trực của bộ Chính Trị, ông này cũng lui về sống tại đảo Hải Nam, và suốt trong năm 1960, ông này nói là đang bận nghiên cứu về kinh tế. Suốt trong thời gian này, ông Đặng Tiểu Bình đang lo đối đầu với Moscou về việc tranh chấp về ý thức hệ, việc tranh chấp này đang trên đà gia tăng. Việc tan vỡ liên minh hai nước này đã đến giai đoạn không thể cứu vãn được, đã xảy ra vào tháng Bảy năm 1960 khi số 15.000 người cố vấn Liên Sô đã trở về nước. Số người cố vấn này đã đột ngột bỏ về nước. Có thể tưởng tượng được là Bắc Kinh muốn thấy các người cố vấn này ra về để cho họ không thể tường thuật cho ông Khrouchtchev biết là toàn nước Trung quốc đang chết Đói.

Sau khi các người cố vấn Liên Sô đã ra về, nước Trung quốc đã ở vào một tình trạng cô lập đáng lo sợ. Chỉ có vài người lãnh đạo đã đi ra các nước ngoài và cũng chỉ có vài người ngoại quốc được coi là "quốc khách" khi đến nước này, việc này chưa hề xảy ra từ thế kỷ về trước đã qua. Khởi từ đầu năm 1960, Đảng đã cấm triệt để các báo chí và ấn loát không được đưa ra các nước ngoài, trừ ra tờ Nhân Dân Nhật Báo và tờ nguyệt san Hồng Kỳ, nguyệt san này xuất bản 1 lần trong 2 tháng. Thế giới chỉ còn biết qua các trạng huống để biết được những gì đang xảy ra cho một phần năm (1/5) dân số của nhân loại. Ở trong nước, người ta cũng không biết được tình hình ra sao, giống như các người ở ngoại quốc. Các thơ từ đã bị kiểm soát hoàn toàn do nhà chức trách ở địa phương và bị kiểm duyệt gắt gao khi nói đến tin tức vụ chết vì Đói. Chỉ có rất ít người có điện thoại và các việc di chuyển ở trong nước lại còn hiếm hơn. Các chuyến xe hỏa và phi cơ đã giảm đi nhiều đến chỉ còn phân nửa (1/2) vì thiếu nhiên liệu. Nếu phải dùng để di chuyển với các phương tiện khác thì việc này càng trở nên khó khăn hơn bởi vì không có được các phiếu cung cấp thức ăn vì các phiếu này chỉ được sử dụng trong một địa phương riêng biệt

Nước Trung quốc, qua sự trưng bày của nguyệt san Hồng Kỳ, trên nguyệt san này, Mao đã viết là, vào năm 1959, kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về canh nông đã quan trọng hơn năm 1958. Ông Whu Zhifu là đệ nhất bí thư tỉnh Hồ Nam, tỉnh này là nơi xảy ra nạn đói lớn nhất làm chết người, ông này đã tuyên bố là các người "phú nông" đã ra lệnh cho các người hữu khuynh hãy giảm bớt các công xã và vì vậy ngày hôm nay, các khối đông dân chúng đã cảm thấy thoải mái hơn. Trong số nguyệt san ra vào đầu năm 1960, ông Whu Zhifu đã tái thuật lại: "Mặc dù đã phải chịu đựng một nạn "hạn nắng" đáng lo ngại, các công xã vẫn phồn thịnh và mọi người đều cảm thấy sung sướng." Vào trước đó một tháng, vị lãnh đạo tỉnh Anhuy, ông Zeng Xishen đã chú ý đến việc gia tăng số sản xuất không bằng con số từ điểm một mà là tăng lên hàng chục điểm và nhờ vào kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước đã thắng được các thiên tai.

Trong nửa năm đầu của năm 1960, Mao và các người ủng hộ ông đã đồng kêu gọi để có được một kế hoạch mới về Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước, gồm cả việc sản xuất ra sắt và thép. Mao đã ra lệnh động viên 70 triệu nhân công để đạt được việc sản xuất ra 22 triệu tấn thép, một con số "lố bịch" quá cao so với con số 8 triệu tấn thép đã sản xuất được vào năm 1957 và 8 triệu tấn đã sản xuất được vào năm 1958. Mao cũng đã đề nghị là sẽ đạt được trong vòng 10 năm số thép là 100 triệu tấn cho mỗi năm, nhưng lệnh của Mao đã không được tuân theo. Mao cũng đồng thời lưu ý đến việc các người nông dân phải liên tục đến ăn tại các bếp nấu ăn tập thể và coi nơi này là "chiến trường chính của chủ nghĩa xã hội." Mao đang sống trong một cơn "sương mù" không có thật, và đang "lềnh bềnh" và việc này đã làm ngăn cản cản mọi người đến gần Mao, cho đến cuối năm 1960. Về thực tế, tất cả các việc gì đã thực thi hay đã được nói ra đã thở thành một sự huyền bí. Đã có nhiều dấu hiệu đã gợi lên ý niệm là Mao đã lui về văn phòng của ông trong một thời gian dài và Mao đã không chấp nhận các việc gì đang xảy ra.

Dù tại Bắc Kinh cũng không có thức ăn, trong lúc đó ở các vùng thôn quê xung quanh Bắc Kinh, các người nông dân đã còn sống sót (sau khi đã có người chết vì đói) nhưng họ đã quá yếu đuối để gieo hạt lúa cho mùa sắp đến. Trong hàng trăm ngôi làng tọa tại vài kilô mét cách Bắc Kinh, phần lớn các người nông dân bị "sưng phù" trên thân thể và đã có một số đáng kể người đã chết vì Đói. Việc sản xuất lúa đã suy sụp nặng. Đã không thể thánh né sự thực tế cho bất cứ người nào. Dù vậy Mao đã từ chối không cho phép ngừng xuất cảng ngũ cốc và đồng thời cũng từ khước việc cho nhập cảng lúa gạo. Một sự tê liệt đã xảy ra trong Đảng. Các người nông dân đã càng ngày càng sa vào một vực thẳm kinh hoàng thường xuyên khi mùa Đông sắp đến gần. Đảng và các người nông dân cũng đồng biết là tất cả đều sẽ chết, và là một số lớn. Không một người nào, dù là có quyền lực đã không dám nói sự thật với Mao. Nguồn tin đã cho biết là Mao chỉ phản ứng lại sau khi đã nhận được sự kêu cứu của thân nhân của gia đình của ông. Ông Ho Xico Qi, một người anh em họ của Mao đang sinh sống cùng làng, đã gởi người con trai của ông đi với một phái đoàn để đến gặp Mao để nói về nạn đói. Các người này đã chìa cho Mao thấy một gói tem phiếu để mua thực phẩm và nói với Mao: "Nếu ông không làm gi, chúng tôi sẽ không trở về làng. Chúng tôi yêu cầu ông hãy giữ lại các chiếc tem phiếu này và hãy đi coi người ta đã cho ông thức ăn gì tại ngôi làng của chúng tôi."

 Các chương kế tiếp sẽ thử diễn tả trên một cấp bậc to lớn hơn về tai họa mà Mao là người chịu trách nhiệm.

Đọc tiếp Phần II - Chương 7 : Một cái nhìn tổng quát về nạn đói

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Truyện Lịch sử

Tủ sách "Vàng"

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

© 2005 HuyenThoai.Org – Wednesday, 2 February, 2011 22:32