a
 
0
0

Các hồn ma của Mao

Các hồn ma của Mao

Phần I : Trung quốc -
Đất nước của sự đói kém

  1. Trung quốc và nạn đói
  1. Những người khốn
    khổ vì nạn đói -
    Hãy vùng lên !
  1. Nạn đói Soviet
  1. Cuộc Tập thể hoá đầu tiên : 1949 - 1958
  1. Khoa học sai trái -
    Lời hứa giả tạo
  1. Mao không biết nạn
    đói đang xảy ra

Phần II : Nạn đói lớn

  1. Một cái nhìn tổng
    quát về nạn đói
  1. Tỉnh Henan : một sự
    nói dối đầy thảm họa
  1. Hãy bàn về Fengyang
  1. Ở các tỉnh khác
  1. Bức thơ của Đức
    Ban Thiền Lạt Ma
  1. Trong các trại cưỡng bách lao động
  1. Phân tích về sự đói
  1. Lịch sử của việc
    " Ăn thịt người "
  1. Đời sống ở các
    thành phố

Phần III : Một cuộc
dối trá qui mô

  1. Lưu Thiếu Kỳ : Người cứu nguy các nông dân
  1. Cuộc thất bại của
    Mao và các hậu quả
  1. Có bao nhiêu
    người đã chết ?
  1. Làm cách nào bình
    luận tại một nơi ?
  1. Một thất bại
 

a

Mật thư tội ác của
chủ nghiã cộng sản

Phần I : Tàn sát -
Khủng bố - Đàn áp

  1. Nghịch biện và sự
    hiểu lầm cuộc cách mạng tháng Mười
  1. Lực lượng võ trang của chuyên chính vô sản
  1. Khủng bố đỏ
  1. Cuộc chiến bẩn thiủ
  1. Các diễn biến từ Tambov đến nạn đói lớn
  1. Từ cuộc hưu chiến
    đến đoạn quanh lớn
  1. Giải tán quy chế điền chủ và cưỡng bách canh tác tập thể
  1. Nạn đói lớn
  1. Các phần tử xa lạ
    với xã hội và các
    chu kỳ đàn áp
  1. Cuộc khủng bố vĩ
    đại trong những
    năm 1936 - 1938
  1. Đế quốc ngục tù
  1. Mặt trái của cuộc
    chiến thắng
  1. Cao điểm của các khủng hoảng trong các hợp tác xã nông nghiệp
  1. Cuộc âm mưu
    cuối cùng
  1. Giã từ chủ
    nghiã Staline
  1. Kết thúc phần
    nhà Nước chống
    lại nhân dân

Phần II : Cách mạng Thế giới - Nội chiến và khủng bố

  1. Komintern được phát động và các hành
    động của cơ quan này
  1. Bóng đen của cơ
    quan NKVD trên
    lãnh thổ Espagne
  1. Cộng sản và khủng bố
 

a

a

Tết Mậu Thân 1968

a

Đại lộ "Kinh hoàng"
Quảng Trị 1972

a

Tội đồ Hồ Chí Minh

a

Thuyền nhân -
Boat People

a

Cộng sản Quốc Tế

a

Từ thực dân đến cộng sản - Một kinh nghiệm lịch sử của Việt Nam

  1. Giới thiệu tác giả và tác phẩm - Lời giới thiệu của giáo sư P. J. Honey - Lời tựa của tác giả - Sứ mạng lịch sử của dân tộc Việt Nam
  1. Việt Nam trong lịch sử hiện đại - “Bác Hồ”, vị cứu tinh của dân tộc
  1. Cộng sản xuất hiện - Có công mài sắt, có ngày nên kim
  1. Bần cùng hoá toàn dân - "Đấu chính trị" - Danh sách Việt gian
  1. Công tác tư tưởng - Kiểm thảo - Chỉnh huấn
  1. Năm bài học
  1. Đại cương về cải cách ruộng đất - Chiến dịch giảm tô
  1. Cải cách ruộng đất đích thực
  1. Sửa sai - Chống đối chế độ
  1. Con đường thẳng tới cộng sản chủ nghĩa
 

a

a

 

Sáng tác của ký giả Jasper Becker - Dịch giả: Ngọc Nhân

Phần I : Trung quốc - Đất nước của sự đói kém

Chương 3 : Nạn đói Soviet

 

*Chúng tôi đã biết… là đã có một số người đã chết vì Đói… Tôi không thể đưa ra con số chính xác bởi vì không có ai ghi chép các con số này. Tất cả những gì mà chúng tôi được biết là đã có rất nhiều người đã chết vì Đói.

- Nikita Khrouchtchev -

*Hiện trạng của Liên Sô là tương lai của Trung quốc.

- Mao Trạch Đông -

Các nguồn gốc của nạn đói lớn do Mao gây ra, có từ lịch sử của Nga và cũng từ lịch sử Trung quốc. Vào cuối thế kỷ thứ 19, đế quốc Nga đã là nơi xảy ra các cuộc đói kém trầm trọng, việc đói kém này đã làm cho Lénin nảy sinh ra tư tưởng là phải có một cuộc Cách Mạng là không thể tránh được. Lénin và các người môn đồ của ông đã đồng nghĩ rằng là sự đòi hỏi của các người nông dân cần có đất để canh tác, việc này sẽ giúp cho Lénin phá vỡ được trật tự xã hội đang hiện có. Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng ở nông thôn đã được giải quyết một phần sau ngày vị thủ tướng của Nga Hoàng, ông P.A. Stolypine, một nhân vật đầy nghị lực, ông này đã thực thi một cuộc cải cách điền địa để thỏa mãn cho vài yêu sách của các người nông dân để làm chủ đất đai. Việc cải cách này đã tạo ra một từng lớp người phát đạt.

Các người bôn sê vít đã đều tỏ ra thất vọng về các thay đổi do cuộc cải cách điền địa của ông Stolypine gây ra, Lénin đổi hướng đấu tranh về hướng các người vô sản ở thành phố, vì các người vô sản này đang trên đà phát triển về nhân số và có tiềm năng là sẽ làm cách mạng. Dù vậy, vào lúc quân đội của Nga Hoàng đã bại trận vào năm 1917 (cuộc Đệ Nhất Thế Chiến) đã gây ra sụp đổ triều đại Nga Hoàng, các người cách mạng Mát Xít Nga vẫn cần sự hỗ trợ của giới nông dân, vì các người nông dân đa số đã bị sung làm lính trong quân lực của Nga Hoàng. Các người cách mạng đã hứa với các người "nông dân-quân nhân" này là điền địa sẽ được tái phân chia lại cho họ, và kết quả đã đưa đến việc các người "nông dân-quân nhân" này đã bỏ ngũ đề trở về làng hầu để tham gia vào việc tái phân chia điền địa.

Tuy vậy, khi Lénin và các môn đệ của ông đã đoạt được chính quyền và đạt đuợc việc kiểm soát các thành phố, đương nhiên là Lénin đã coi việc giải quyết các quyền lợi của giới nông dân là việc làm "để tâm" của ông. Vài tháng sau khi đã đoạt được chính quyền, các người Mát Xít Cách Mạng đã ban hành các biện pháp và các biện pháp này đã gây ra nạn đói đầu tiên của Tân Nhà Nước này. Vào tháng 5 năm 1918, một đạo luật đã được ban ra, cho phép Ủy Ban về Lương Thực có được tất cả các quyền hành để tịch thâu tất cả các số lúa gạo mà được coi là thặng dư của các người nông dân, ngoài số lượng mà Nhà Nước đã ấn định. Nhân danh "chủ nghĩa cộng sản chiến tranh" các toán công nhân, đã có các tư tưởng chính trị vững chắc, đã được phái đi về các vùng ở nông thôn với sứ mạng là tịch thu các số lương thực thặng dư của các người nông dân. Các người nông dân đã từ chối không giao các số lương thực được coi là thặng dư, và việc này đã làm xảy ra các cuộc nổi dậy chống đối. Các cuộc nổi dậy này đã bị đàn áp và làm đổ máu. đảng cộng sản đã lựa chọn việc "tuyên chiến giai cấp" ở nông thôn và cố gắng tuyển mộ các người nông dân nghèo vào đội ngũ của họ để sử dụng các người nông dân nghèo để chiến đấu chống lại các người phú nông (koulak) và các người chiếm đoạt lương thực. Nhiều triệu người đã chết hay chạy trốn đi nơi khác và việc sản xuất ra lương thực đã sụt giảm chỉ còn một nửa so với thời thanh bình vào tháng 8 năm 1914. Trong 3 năm, nạn đói đã lan tràn ra khắp nước và năm 1921, chính quyền cộng sản đã bắt buộc phải kêu gọi đến sự giúp đỡ quốc tế về lương thực. Một chiến dịch lớn đã được phát động để chống lại nạn đói và trong một khoảng thời gian, chính quyền Mỹ và vài cơ quan khác đã giúp lương thực cho 10 triệu người đang bị đói, có được thức ăn hàng ngày. Mặc dầu có sự viện trợ này, đã có vài người đã ước lượng là một phần mười (1/10) dân đã chết vì Đói khi xảy ra cuộc nội chiến. Sau cùng, cuộc nổi dậy của các thủy thủ của căn cứ hải quân Kronstadt đã bắt buộc Lénin phải thay "rút lui chiến thuật." Lénin liền đưa ra Tân Chính Sách Kinh Tế Chính Trị, để cho lại "sinh khí" cho Đảng thay việc trưng thu lương thực bằng các sắc thuế và cho tái lập lại các ngôi chợ để dân chúng buôn bán các lương thực, bãi bỏ các ảo tưởng không dùng đồng tiền và nhìn nhận quyền sở hữu tư, các việc mà Lénin đã ra lệnh thi hành từ năm 1916.

Trong năm 1923, ông Boukharine, một chiến hữu của Lénin đã đọc một bài diễn văn coi là nổi danh, ông này đã hứa với các người nông dân: "Tôi nói với các anh: hãy làm giàu đi, hay phát triển các nông trại của anh, và đừng sợ nữa các việc hạn chế đã có. Cũng như việc ngược đời đã xảy ra, chúng ta phải phát triển các nông trại trù phú để giúp đỡ các người nông dân nghèo và các người trung nông." Và sáu chục năm về sau, ông Đặng Tiểu Bình (Deng Xiao Ping) cũng đã áp dụng các câu nói tuyệt đối này bằng các "Công Xã Nhân Dân" do Mao ra lệnh thiết lập và đã nói với các người nông dân hãy "trở nên giàu có là việc vẻ vang." Tân chính sách kinh tế chính trị là kết quả đưa việc sản xuất canh nông của Liên Sô trở lại mức sản xuất lương thực của năm 1914.

Vào năm 1924, sau khi Lénin đã chết, Stalin đã thêm một lần nữa mưu toan để thực hiện dự án của Karl Marx, thiết lập các "nông trại-xưởng kỹ nghệ" to lớn. Vào năm 1928, Stalin đã hủy bỏ "Tân Chính Sách Kinh Tế Chính Trị" và đã cho phát động một chương trình 5 năm, và chương trình này đã được Mao lấy làm kiểu mẫu để thực hiện kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn. Đó là một đợt vận động kỹ nghệ hóa cưỡng bách mà Stalin muốn trong 5 năm sẽ gia tăng lên gấp đôi số sản xuất ra thép, gấp ba số sản xuất ra gang thép và các máy cày ruộng. Để có tiền để đầu tư cần thiết thì phải khai thác bằng cách "vắt ép" các người nông dân, việc này chỉ có thể được bằng cách kiểm soát các trại sản xuất canh nông tập thể. 

Tại điện Cẩm Linh (Kremlin) đã xay ra một cuộc tranh luận sôi nổi và đã đưa đến việc Stalin đã loại được các người đối thủ chống lại ông và đã bịt được miệng tất cả các người đối lập lại kế hoạch của ông. Stalin đã tố cáo ông Boukharine muốn tái lập lại chủ nghĩa tư bản tại nông thôn, và sau cùng đã đưa ông Boukharine ra trước tòa án và xử bắn chết ông này. Những người nào đã ủng hộ các quan niệm của ông Boukharine, theo quan niệm này thì các trang trại tập thể sẽ được lần lần tiến triển với tư cách có sức thuyết phục, các người này cũng bị cô lập và phải câm miệng. Chiến dịch tập thể hóa của Stalin đã được phát động một cách tàn bạo, dữ dội và xảy ra thình lình. Và liên tục từ ngày này đến ngày khác, các khu đất nhỏ bé của các người nông dân đã được tập họp lại thành các kolkhoze (nông trại tập thể), các nông trại khổng lồ này có diện tích 100.000 mẫu tây đất. Stalin đã hứa với các nông trại tập thể này sẽ tạo ra một thế giới dồi dào lương thực cho nông dân. "Trong 3 năm, Liên Sô sẽ trở thành "vựa lúa" của thế giới và sẽ là giàu có hơn cả. Các chiếc máy cày sẽ làm việc trên các đồng ruộng mênh mông và sẽ tăng gấp hai các nông sản, bơ sửa, phó mát và thịt, số sản lượng này sẽ tăng lên gấp 4 lần. Một cuộc sống mới sẽ bắt đầu cho các người nông dân. Các người nông dân sẽ không ở các ngôi làng "trung cổ" để đến sinh sống ở các thành phố "xã hội canh nông" hiện đại, mỗi thành phố này sẽ có dân số là 44.000 người, họ sẽ ở trong các "cao ốc", tại nơi này sẽ có các thư viện, các hiệu bán thức ăn, các phòng đọc sách, và các nơi tập thể dục… Tại các nơi sinh sống tập thể này, đồng tiền sẽ không hoàn toàn được bãi bỏ, chỉ có đồng tiền lương là được bãi bỏ, các người nông dân sẽ được cấp các "điểm" lao động. Vị bị thư của Đảng sẽ tính về giá trị của các điểm lao động gộp lại và sẽ trả cho người nông dân một phân số tương đương với sự sản xuất tập thể nông sản. Để có thể bãi bỏ được sự sở hữu của cá nhân, tại một vài nơi người ta đã khuyến khích các người nông dân hãy hủy bỏ các vật dụng cá nhân hiện đang có, gồm cả các nồi, soong chảo để nấu ăn, và họ sẽ được dọn ăn ở các cửa hàng ăn, các căng tin và đến ngủ tại các nhà ngủ tập trung. Cũng như Karl Marx đã nói một cách không rõ trong bản Tuyên Cáo, các người nông dân sẽ được tổ chức thành các đội ngũ giống như đạo quân kỹ nghệ và ít ra các hoạt động cũng được mô tả trong lối hành động với các ngôn từ được dùng trong quân đội. Các người nông dân được chia thành từng "toán" họ sẽ được dàn ra trên các "mặt trận canh nông" và nếu có xảy ra các trường hợp "cấp bách" họ sẽ can thiệp và được coi là "đội quân xung kích" hay là "công nhân xung kích."

Việc không thể tránh được là các người nông dân đã phản đối dữ dội chống lại các đạo luật này, và từ năm 1929 đã có xảy ra các vụ võ trang nổi loạn xảy ra ở vùng nông thôn. Để minh oan cho các vụ trấn áp dữ dội này, Stalin đã đổ lỗi cho các người nông dân là đã gây ra nạn đói ở mọi nơi, ở nông thôn cũng như ở các thành phố vì các người nông dân đã là thủ phạm đã cất dấu các lương thực, họ đã đầu cơ và chống lại các việc trưng dụng lương thực và đây là việc phá hoại. Trên thực trạng, các người nông dân đã có thái độ ngập ngừng để bán cho Nhà Nước vì giá được định là quá thấp. Việc cưỡng bách thu mua đã được thực hành cùng một lượt với việc đánh phá các người koulak (phú nông) và việc đã đuổi các người koulak khỏi các làng xóm mà họ đang sinh sống, hay là đã giết các người này cùng với việc đưa họ đi đày ở các trại lao động khổ sai. Để làm tăng thêm cơn cuồng loạn tập thể chống lại các người phú nông, Đảng đã sử dụng các "ủy ban người nông dân nghèo" mà Đảng đã cho thành lập ở các làng xã vào sau năm 1918. Việc muốn biết ai là người koulak và ai không phải là người koulak, việc này thật là "mập mờ." Việc người nào đã thuê một nhân công làm việc giúp mình, hay là đã cho ai vay tiền thì cũng được coi là koulak, và luôn cả người vợ và các người con của người koulak cũng phải gánh chịu các hậu quả: tất cả mọi người có thể bị Đảng ở địa phương kín đáo cho là koulak.

Các người nông dân đã chống lại và đã sử dụng tất cả các loại vũ khí mà họ đã tìm được, họ đã phá hoại luôn tất cả các tài sản của họ, đốt bỏ các kho lẫm dự trữ thóc lúa cho mùa năm sau và giết chết các trâu bò và ngựa dùng làm sức kéo. Đã có nhiều gia súc bị giết chết vào lúc xảy ra cuộc tập thể hóa và vào lúc này, các người nông dân đã ăn quá nhiều thịt đến độ không còn đói nữa. Các người dân xứ Kazakh và các người dân thuộc các bộ lạc Du Mục, tất cả các người này đã phải cưỡng bách định cư và trong việc này họ đã mất một phần lớn các đàn súc vật của họ, đưa đến việc làm chết đói một phần tư dân số của xứ Kazakh.

Để ngăn cản các người nông dân đừng phá hủy các trang trại và các gia súc, Stalin đã ra lệnh là tất cả các tài sản công cộng, tính luôn cả các con bò và ngựa, các cây trái và các loại khác, các dụng cụ dùng cho nông nghiệp, tất cả là tài sản của Nhà Nước. Tất cả kẻ nào xâm phạm vào các tài sản này sẽ bị coi là người phá hoại, một người đập phá và là kẻ thù của nhân dân và sẽ không được dung tha. Khi mà đã có hàng triệu dân làng đã bỏ làng ra đi, Stalin đã ra lệnh cấp phát các giấy hộ chiếu nội địa. Ở các cửa ngõ đi vào các thành phố, các toán công an đã thiết lập các"rào cản" để kiểm soát các giấy hộ chiếu chính thức này. Những người nào không được đăng ký sinh sống ở thành phố sẽ bị đuổi đi, và các người được cấp phát một hộ chiếu thị dân thì sẽ được cấp phát phiếu mua bánh mì. Cấm việc các người nông dân bỏ làng ra đi nếu không có giấy phép, cũng giống như thời xưa người nông dân còn là nông nô.

Việc phát động phong trào tập thể hóa cũng là việc khởi đầu tấn công vào đời sống ở nông thôn. Stalin và các người khác đã nói đây là một cuộc Cách Mạng Văn Hóa. Tôn giáo đã bị coi là ngoài vòng pháp luật, các vị giáo sĩ đã bị bắt giam vào khám đường, các giáo đường đã phải đóng cửa và bị biến thành các nhà kho để chứa lương thực. Nhà Nước cũng lo về việc xóa bỏ tất cả các đặc trưng của các sắc tộc, ở nơi các người dân của xứ Ukraine và các nước cộng hòa khác của cựu đế quốc Nga.

Vào năm 1930 đã có một cuộc tạm ngừng nghỉ việc tập thể hóa và Stalin đã lên án các việc quá độ đã xảy ra, tố cáo vài người cán bộ đã "đi trệch hướng tả khuynh" vì đã không làm đúng các "nguyên tắc tự nguyện của Lénin" và đã để cho sự thành công làm say mê. Trong thời điểm ngắn ngủi này, các người nông dân đã có thể không tham gia lao động vào các kolkhoze, và chỉ ít lâu sau, người ta đã cưỡng bách các người nông dân phải tái trở lại làm việc ở các kolkhoze. Và cũng cùng thời điểm này, Liên Sô đã tăng gấp hai số lượng xuất cảng về lúa mì, hầu để có ngoại tệ cần thiết để nhập cảng các thiết bị cho kỹ nghệ. Cũng như về sau, ông Nikita Krouchtchev, khi nói về Stalin và các bạn đồng nghiệp: "Phương pháp của họ là như sau: họ đã bán lúa mì cho các người nước ngoài trong khi đó tại nhiều vùng đất nước ta đang có nhiều người đang bị cơn đói hành hạ, và cũng có nhiều người đã chết đói vì không có thức ăn."

Ba mươi năm về sau, cũng như đã xảy ra ở Trung quốc, việc Nhà Nước đã cưỡng bách trưng thu các lương thực là nguyên do chính gây ra các vụ đói kém liên tục do sự tập thể hóa. Tại Liên Sô đã xảy ra từ năm 1931 đến năm 1933, khi mà Đảng đã lấy lương thực của các người nông dân, khi Đảng đã ý thức được và đã thảo luận về tất cả các số lương thực mà họ đã có thể lấy được. Các người cán bộ đã giả mạo các con số đúng đắn về việc thu hoạch của các mùa gặt hái và đã thay vào bằng các con số cao hơn được coi là không nghiêm túc, tính theo năng xuất được gọi là theo "năng xuất của sinh vật" nếu định theo các từ khác, là việc quan sát về các gốc của các cây lúa trong thời kỳ tăng trưởng. Dù là các nông trại đã cung cấp đủ số lúa đã được dự trù của các "quota" tiên định, các nông trại này cũng đã phải cung cấp thêm một số lượng lúa phụ thêm cho đến độ tất cả các số lúa đều bị "cuỗm tất." Để tạo thêm sự quyết tâm cứng rắn, các người cán bộ nông thôn, Moscou đã cho tăng cường thêm 25.000 người công nhân của các thành phố để đi về các vùng nông thôn. Về sau họ đã cho thêm các người thợ đang làm việc ở các công xưởng, đưa các người này về nông thôn để tham gia vào việc gặt lúa hay vào việc cày đất. Tính theo con số trung bình thì các người nông dân chỉ thu hoạch được có 1/3 so với số lượng họ đã thu hoạch được trong các năm từ 1926 đến 1930, và đây chỉ là tính về các vùng trù phú sản xuất nông sản ở Liên Sô, đó là các vùng thuộc về lưu vực sông Volga, ở miền Bắc vùng Caucase, tại xứ Ukraine và tại các nơi này nạn đói đã xảy ra trầm trọng hơn. Bây giờ đã được hiểu rõ hơn là Stalin đã sử dụng nạn đói đề đè nát tinh thần quốc gia của dân tộc xứ Ukraine và để tiêu diệt giai cấp các người Cosaque đã chống đối lại chế độ và Stalin đã tố cáo các người đã gởi các bản phúc trình là trệch đường lối và là hữu khuynh có tư tưởng đầu hàng. Tất cả các người cán bộ nào đã từ chối không tham dự vào các cuộc trưng thâu nông sản thì sẽ bị bắt giam và ghép vào tội "cơ hội chủ nghĩa hữu khuynh" và một phong trào chống các người này đã được phát động.

Vào năm 1931, Stalin đã cho phép tiếp tế nông sản cho các vùng đất bị hạn hán và đã đưa ra các biện pháp để làm giảm bớt các khổ đau do nạn đói gây ra ở tất cả các vùng đất nhưng lại không cho tiếp tế cho xứ Ukraine. Ngược lại, các người cán bộ công chức đã đi từng nhà một, lùng kiếm lương thực, họ đã chọc vào các bức vách tường và đào các nền nhà cùng các nơi lân cận để tìm kiếm lương thực chôn giấu, họ đã làm như vậy để có đủ lương thực cung cấp như quota đã định trước. Một trong các người cán bộ này, ông Lev Kopolev đã ghi lại trong quyển nhật ký của ông với tựa: "Giáo dục một người tin tưởng vào lý thuyết cộng sản": Tôi đã tham gia vào việc đi tìm kiếm các lương thực, tôi đã đi về các vùng nông thôn, sục tìm các nơi chôn giấu các hạt lúa bằng cách dùng một cây sắt tròn đâm xuống mặt đất mềm hầu để phát giác ra các hầm chôn giấu các hạt lúa hầu đạt được số quota mà cấp trên đã dự thu. Và cũng hành động giống như các người cán bộ khác, tôi đã lấy hết các tủ chứa thức ăn của các người già cả, tôi đã bịt cả hai lỗ tai để đừng phải nghe các lời rên rỉ của các đứa trẻ em và các người phụ nữ. Bởi vì tôi đã được thuyết phục là tôi tham gia vào việc thay đổi đời sống ở nông thôn. Một người nông dân là nạn nhân của phong trào này đã tường trình với các người điều tra của Thượng Viện Mỹ, là các người cán bộ đã đi "lục tìm" trên các cánh đồng bằng cách dùng các cây sắt nhọn đâm xuống mặt đất và khi lấy lên các cây sắt này đã xem xét tỉ mỉ để coi các dấu vết của đất. Nếu họ tìm thấy dấu vết của một hạt lúa, họ coi là đã có việc chôn giấu lúa không cung cấp cho Nhà Nước. Các người này đã đi khắp mọi nơi để lùng tìm lương thực.

Khi các người nông dân của xứ Ukraine đã lâm vào cảnh tuyệt vọng và đã có các hành động để tìm ra lương thực để có cái ăn, người ta đã cho các đội "thân binh" đến canh gác các nhà kho chứa lương thực và bảo vệ các đoàn xe chuyển chở lương thực. Và vào khi đó Stalin đã ban hành một đạo luật mới: "Để bảo vệ tài sản xã hội." Đạo luật này đã quy định án tử hình cho kẻ nào ăn cắp một cây lúa, và từ năm 1932 là năm đầu tiên luật này được áp dụng, đã có 20% các can phạm, bị các tòa án Sô Viết kết án, là vi phạm vào đạo luật mới này. Có các người chứng nhân đã từng trông thấy vào lúc nạn đói này đã lên đến cao điểm, đã trông thấy các người nông dân đang đói nhìn các thâu hoạch mùa màng của họ xuống tàu chở đi nơi khác.

Là một đảng viên trung thành, ông Lev Kopolev đã thuật lại:

"Trong mùa Xuân khủng khiếp của năm 1932, tôi đã trông thấy các người đã chết vì Đói. Tôi đã trông thấy các phụ nữ và các trẻ em với các "chiếc Bụng" xọp hẳn, làn da của các người này xanh đi, họ còn ngoi ngóp thở với đôi mắt không còn cử động, không còn thần sắc. Và mọi nơi đều ngổn ngang các xác người chết, họ chỉ còn có chiếc da trừu để che thân, các chiếc da này cũng rách nát và chân của họ thì chỉ có giày bằng dạ. Trong các chiếc lều với nóc bằng cỏ chỉ có xác chết của các người nông dân, và trên các đống tuyết đang tan rả chỉ thấy các xác chết, tại Volograd và dưới các chiếc cầu của thành phố Kharkov. Tôi đã trông thấy xác chết ở mọi nơi mà không trở thành điên loạn và cũng không nghĩ đến việc tự sát. Tôi cũng không nghĩ đến việc nguyền rủa các người đã đưa tôi đi công tác tại nơi này để tịch thu lương thực của các người nông dân trong mùa Đông vừa qua, và đã cưỡng bách các người nông dân, chỉ còn da bọc xương, phải ra đồng làm việc trở lại. "Họ đã cố gắng để bước đi, các người này thân thể đã sưng phù lên vì bệnh tật để họ đạt được các kế hoạch bôn sê vít về gieo hạt giống như các người công nhân "xung kích." Không vì vậy mà tôi mắt niềm tin vào Đảng, cũng như trước, tôi vẫn còn niềm tin ở Đảng như tôi đã từng tin như vậy."

Và cũng năm 1932, đã có một mùa Xuân còn khủng khiếp hơn, đã được nhà văn Vassily Grossman thuật lại:

"Khi tuyết bắt đầu tan rã, nạn đói đã xảy ra. Các người đã có mặt, chân và bụng sưng phồng lên. Họ đã đái ra bừa bãi và không còn tự kìm chế được, và bây giờ họ đã ăn tất cả mọi thứ. Họ đã bắt các con chuột, các con chim sẻ, các con kiến, các con giun đất. Họ đã nghiền nát các khúc xương thành bột, họ đã nấu chín các chiếc đế giày; họ đã cắt nhỏ các chiếc áo da cũ của thú vật để làm một loại mì sợi và họ nấu cả các loại "hồ keo." Và đến khi cỏ mọc ra, họ đã đào lôi cả gốc lên và họ đã nấu cả cỏ để ăn, họ đã sử dụng tất cả các vật gì họ có được dưới tay và tất cả thảo mộc như: rau bồ công, cây ngưu bàng, cây hương lan, gốc của các cây liễu, cỏ trường sinh và cả các cây tầm ma."
Và đây là bài tường thuật của một người đã tận mắt trông thấy, ông này đã khai với Ủy Ban điều tra thuộc Thượng Viện Mỹ: "Vào mùa Xuân năm 1933, vùng đất phì nhiêu của xứ Ukraine đã ngổn ngang các xác người chết - có tại khắp nơi: ở trên đường đi, trên các cánh đồng, ở các nhà ga xe hỏa. Đã có nhiều lần tôi đã trở về nơi làng cũ của tôi vì tôi còn có thân nhân ở tại nơi này, và tôi đã tận mắt trông thấy các hành động của các toán người đặc biệt đi lượm xác người chết nằm rải rác trên các đường đi trong ngôi làng và trong các căn nhà và đưa các xác chết này chở trên các chiếc xe để đưa đi đem chôn ở các chiếc hố tập thể bằng cách chỉ quăng các xác người này xuống các chiếc hố. Các người làm việc này thì cũng lảo đảo yếu ớt và như gần chết."

Ngay tại thủ đô của xứ Ukraine là thành phố Kharkov, vị lãnh sự của nước Ý Đại Lợi cũng phát hiện được việc bán thịt người đã gia tăng và ở nông thôn người ta đã giết các trẻ em để ăn thịt. Nhân viên của chính quyền đã treo bảng viết khuyến cáo: "Ăn thịt các trẻ em là một hành động dã man và hung bạo" và vị tổng biện lý đã ký một nghị định về việc thiếu sót trong bộ dân luật cấm việc ăn thịt người, nếu xảy ra trường hợp ăn thịt người thì các việc này cần chuyển hồ sơ cho cơ quan công an Mật Vụ là cơ quan Guépou.

Nhưng  việc đói kém đã trở nên càng ngày càng trầm trọng hơn, dân chúng ở tại đây đã chạy trốn đi các nơi khác. Ông Victor Serge (1901-1941) đã viết trong quyển hồi ký của ông:

"Hồi ký của một người Cách Mạng" ông đã kể lại: Lũ lượt các người hôi hám và dơ bẩn đã tràn vào các nhà ga; đàn ông, đàn bà và các trẻ em quần áo rách rưới đứng đợi mà chỉ có Trời biết, một chuyến xe hỏa nào đó. Người ta đã xua đuổi các con người đáng thương này, họ vẫn quay trở lại, các con người này không có vé để đi xe hỏa và cũng không có đồng tiền nào cả. Các con người này đã leo lên bất kỳ chuyến xe hỏa nào. Người ta đã thêm một lần nữa xua đuổi các con người này nhưng họ vẫn ở lại cho đến khi họ bị đạp xuống xe. Các người khốn nạn này đã tỏ ra im lặng không còn nghị lực và im lặng. Họ đi đâu ? Việc đơn giản là họ đi tìm đủ loại thức ăn: bánh mì và khoai lang.

Các người này biết là ở các thành phố còn có bán bánh mì và họ đã bỏ rơi, ở các ga xe hỏa các hài nhi hy vọng là người ta sẽ đưa các hài nhi này vào các viện trẻ em mồ côi để các em hài nhi này được săn sóc. Đây chỉ là một hy vọng mỏng manh. Vào năm 1932, tại Kharkov, vào mỗi buổi sáng, công an đã phải thu lượm đến 250 xác người chết. Công an cũng đã chở đi các người còn sống, luôn cả các trẻ em, và đã giam tất cả các người này vào khám và về sau đã đưa các người này trở về thôn quê bằng cách sử dụng các chiếc xe tải hàng hay trên các chuyến xe hỏa. Và tại thôn quê, người ta đã vứt các người đã chết hay là các người đang thoi thóp gần chết xuống các chiếc hố to để chôn các người này.
Các người nông dân đã hy vọng là họ có thể mua được bánh mì ở tại các thành phố bằng cách bán vàng bạc hay là với các ngoại tệ mà họ đang có tại các tiệm chuyên bán về ngoại thương được gọi tên là Torgsin mà chính phủ vừa cho thiết lập, với mục đích là mua được vàng bạc với giá hạ cùng với các ngoại tệ mà chính phủ đang cần có. Các gia đình có thân nhân ở nước ngoài đã kêu van thân nhân họ hãy cứu giúp họ hãy gởi tiền về giúp đỡ qua trung gian của các Torgsin. Các người không có thân nhân ở nước ngoài, họ đã đào mả hầu trộm vàng ở nơi người chết."

Trong lúc này, các nhà đương cuộc đã âm thầm tổ chức cuộc âm mưu. Họ đã cấm các vị y sĩ không được ghi trên giấy khai tử là người chết đã chết vì Đói. Việc này đã do một người đã tận mắt trông thấy kể lại với ủy ban điều tra của Thượng Viện Mỹ. Chính quyền Sô Viết đã khuyến cáo các nhà chức trách ở các vùng và các hạt là không được viết trên các chứng chỉ từ trần về lý do là chết vì Đói. Cũng như trách nhiệm của các nhà chức trách là phải ghi chép các vụ từ trần, dù là tính luôn các người đã chết trên các đường lộ hay là ở trên các đường phố trong thành thị, các người công chức đã đặt ra nhiều lý do: chết vì đủ chứng bệnh, vì đau tim hay là đau ruột là nguyên do gây ra sự chết.

Vào năm 1933, khi nạn đói đã đạt đến cao độ, đảng cộng sản đã mời thủ tướng Pháp là ông Edouard Herriot đến viếng thăm Liên Sô như là quốc khách, ông này đã viếng thăm thành phố Kiev. Khi ông này đến nơi, côn an đã xua đuổi và quét sạch tất cả những người đang đứng xếp hàng trước các hiệu bán lương thực và công an đã giết chết vài người. Đã có nhiều cá nhân khác đã cố gắng làm sáng tỏ việc các người Sô Viết đã nói là không hề có nạn đói xảy ra. Ông Walter Duranty là thông tín viên của nhật báo New York Times tại Moscou, bà Anna Louise Strong ký giả người Mỹ (bà này về sau đã phủ nhận việc là tại Trung quốc không có xảy ra nạn đói), ông Sydney Webb và vợ là bà Béatrice, hai người này là người Anh chuyên về cải cách xã hội là các người đã tham gia vào các cuộc du lịch được tổ chức để thăm viếng các nông trại tập thể, khi họ trở về xứ họ đã viết các bài đả kích tất cả các người nào đã nói đến việc đói kém đã có xảy ra tại Liên Sô. Và cũng có vài người, tuy là không đông, đã đi đến tận chỗ và các người này đã nói lên sự thật, như vị thông tín viên của nhật báo Guardian tại Moscou là ông Malcom Maggeridge, nhưng tất cả các người nói lên sự thật đã không ai tin cả.

Vào năm 1934, nạn đói ở xứ Ukraine đã được chấm dứt, sau khi Stalin đã thôi không thi hành việc trưng thu lúa mì. Ba năm về sau, Stalin đã thi hành việc thanh trừng Đảng với việc "khủng bố lớn" đuổi ra khỏi Đảng các người cộng sản lão thành và đã giết các người đã từng cộng tác với ông qua một vụ xử án gọi là có hình thức. Stalin cũng đã đưa đi vào các trại lao động khổ sai các đảng viên, các vị sĩ quan của quân đội và các người trí thức. Ông Boris Pasternak là văn sĩ, là người đã viết lên các sự liên hệ của nạn đói với các cuộc thanh trừng của Stalin. Trong tác phẩm "Bác sĩ Jivago" đã thuật lại: "Việc tập thể hóa là một biện pháp sai lầm và không công hiệu và đã ra việc là không thể tìm ra nguồn gốc của sự sai lầm. Để che giấu sự thất bại này, cần phải sửa chữa thay đổi cách suy tư của mọi người và để các người phải tự phán xét về các phương pháp khủng bố có thể có được và bắt buộc các người này phải nhận định về việc cái gì không có và phải nhận thức việc ngược lại các việc mà người ta đã trình bày cho họ trông thấy.

Việc nạn đói đã xảy ra với việc nạn đói đã lan rộng và gây ra các tai họa to lớn này do thái độ của nhiều người, tất cả các sự việc này đã được giữ bí mật rất kỹ cho đến ngày Stalin qua đời vào năm 1953. Đến năm 1956, các sự bí mật này đã được ông Nikita Khrouchtchev tiết lộ ra một phần nào đó trong bài diễn văn của ông tố cáo các tội ác do Stalin gây ra. Về sau trong quyển hồi ký của ông Khrouchtchev đã được xuất bản sau khi ông này đã không còn ở chính quyền đã tố cáo các tội ác đã xảy ra do Stalin ra lệnh.

Sau năm 1956, đã có vài nhà văn Sô Viết, như ông Pasternak đã được phép cho xuất bản các quyển tiểu thuyết ám chỉ về các tội ác này. Chỉ đến cuối các năm thuộc thập niên 80 thì mới thấy xuất hiện các tác phẩm mô tả tỉ mỉ về các tội ác đã xảy ra dưới thời Stalin. Cho mãi đến thời Gorbachev thì đường lối chính thức được gọi là của Nhà Nước thì đường lối này được coi là không thể chê trách được và đổ lỗi cho các người cán bộ địa phương họ đã lạm dụng quyền lực của họ để gây ra các tội ác.

Trong tác phẩm của nhà sử gia, ông Robert Conquest với tựa đề: "Các mùa gặt hái đẫm máu" ông này đã ước lượng là trong khoảng từ năm 1930 cho đến năm 1937, tại Liên Sô đã có 11 triệu người nông dân đã chết và được thêm vào 3,5 triệu người đã chết ở các trại lao động khổ sai. Ông Conquest đã ước lượng là tại xứ Ukraine trong dân số của các người nông dân là từ 20 đến 25 triệu người thì đã có 5 triệu người đã chết vì nạn đói.
Và gần đây, đã có được các bản thống kê nhờ vào các bản kiểm tra dân số của năm 1937. Một viên giám định, ông Michel Ellman đã ước tính về phân xuất tử vong do nạn đói gây ra và đưa ra kết luận là có thể có từ 7,2 triệu đến 8,1 triệu người đã chết vì đói trong năm 1933; và vào năm 1988, ủy ban điều tra     của Thượng Viện Mỹ đã phán xét là Stalin đã được biết tường tận về việc nạn đói đã gây ra chết cho nhiều người và chính Stalin và các người thân cận của ông đã là thủ phạm về việc diệt chủng của nước Ukraine.

Vào năm 1946, vào lúc ông Khrouchtchev được cử làm bí thơ của xứ Ukraine, vùng này đã thêm một lần nữa xảy ra đói kém và ông này đã thuật lại việc các người dân mắc phải chứng phù thủng và lại một lần nữa xảy ra việc ăn thịt người. Nền canh nông của Liên Sô và việc các nông trại tập thể không bao giờ đạt được sự thành công, dù chỉ là một lần. Vào các năm thuộc thập niên 1930, mức lượng sản xuất nông sản, tính theo mỗi đầu người, đã không đạt được mức lượng sản xuất trước năm 1914; và vào thời gian sau Đệ Nhị Thế Chiến, việc tiếp tế lương thực cho dân đã không bao giờ bằng được so với các nước ở phương Tây dù là đã có nhập cảng thêm lúa mì.  Về thực tế, tất cả các nông sản đã được sản xuất ra đều do từ các khoảng đất mà Nhà Nước đã cho là "đất tư hữu."

Sau năm 1934, Stalin đã nhượng bước (rút lui) về chính trị bằng cách cho phép mỗi gia đình được sử dụng một mảnh đất để trồng các loại rau, đủ đất để nuôi một con bò cái, một con lợn hay tối đa là 10 con trừu. Trong 50 năm kế tiếp, các mảnh đất tư hữu này đã cung cấp gần như toàn phần các lương thực cho dân chúng ở Liên Sô.

Cho đến một điểm nào các người cộng sản Trung quốc đã được biết rõ về tất cả những gì mà họ đã tạo ra khi họ tuyên bố thành lập nền Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, việc này khó có thể nói ra. Nhiều người cộng sản Trung quốc đã từng du học tại Liên Sô và cũng đã từng lao động tại đây, vào 3 thập niên trước.

Rất khó được biết các người này đã không biết hay không nghe được nói đến các vụ chết vì đói đã xảy ra tại các vùng ở Liên Sô hay là đã không để ý đến các vụ khó khăn về việc tiếp tế lương thực. Do đó không phải là trường hợp, họ cũng cần phải biết đến việc ông Khrouchtchev và các nhà văn Liên Sô đã bắt đầu trình bày các việc làm xấu-hại của Stalin và cũng đã có vài người cũng đã chống lại việc dại dột đi theo chính sách của Stalin. Vậy mà, và cũng làm ngạc nhiên như đã từng xảy ra, đúng như những gì mà Mao đã làm, dù là đã không có một sự chống đối đáng kể ở trong nội bộ của đảng cộng sản Trung quốc.

Đọc tiếp Phần I - Chương 4 : Cuộc tập thể hoá đầu tiên 1949 - 1958

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Truyện Lịch sử

Tủ sách "Vàng"

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

© 2005 HuyenThoai.Org – Wednesday, 2 February, 2011 22:26