a
 
0
0
Các hồn ma của Mao

Các hồn ma của Mao

Phần I : Trung quốc -
Đất nước của sự đói kém

  1. Trung quốc và nạn đói
  1. Những người khốn
    khổ vì nạn đói -
    Hãy vùng lên !
  1. Nạn đói Soviet
  1. Cuộc Tập thể hoá đầu tiên : 1949 - 1958
  1. Khoa học sai trái -
    Lời hứa giả tạo
  1. Mao không biết nạn
    đói đang xảy ra

Phần II : Nạn đói lớn

  1. Một cái nhìn tổng
    quát về nạn đói
  1. Tỉnh Henan : một sự
    nói dối đầy thảm họa
  1. Hãy bàn về Fengyang
  1. Ở các tỉnh khác
  1. Bức thơ của Đức
    Ban Thiền Lạt Ma
  1. Trong các trại cưỡng bách lao động
  1. Phân tích về sự đói
  1. Lịch sử của việc
    " Ăn thịt người "
  1. Đời sống ở các
    thành phố

Phần III : Một cuộc
dối trá qui mô

  1. Lưu Thiếu Kỳ : Người cứu nguy các nông dân
  1. Cuộc thất bại của
    Mao và các hậu quả
  1. Có bao nhiêu
    người đã chết ?
  1. Làm cách nào bình
    luận tại một nơi ?
  1. Một thất bại
 

a

Mật thư tội ác của
chủ nghiã cộng sản

Phần I : Tàn sát -
Khủng bố - Đàn áp

  1. Nghịch biện và sự
    hiểu lầm cuộc cách mạng tháng Mười
  1. Lực lượng võ trang của chuyên chính vô sản
  1. Khủng bố đỏ
  1. Cuộc chiến bẩn thiủ
  1. Các diễn biến từ Tambov đến nạn đói lớn
  1. Từ cuộc hưu chiến
    đến đoạn quanh lớn
  1. Giải tán quy chế điền chủ và cưỡng bách canh tác tập thể
  1. Nạn đói lớn
  1. Các phần tử xa lạ
    với xã hội và các
    chu kỳ đàn áp
  1. Cuộc khủng bố vĩ
    đại trong những
    năm 1936 - 1938
  1. Đế quốc ngục tù
  1. Mặt trái của cuộc
    chiến thắng
  1. Cao điểm của các khủng hoảng trong các hợp tác xã nông nghiệp
  1. Cuộc âm mưu
    cuối cùng
  1. Giã từ chủ
    nghiã Staline
  1. Kết thúc phần
    nhà Nước chống
    lại nhân dân

Phần II : Cách mạng Thế giới - Nội chiến và khủng bố

  1. Komintern được phát động và các hành
    động của cơ quan này
  1. Bóng đen của cơ
    quan NKVD trên
    lãnh thổ Espagne
  1. Cộng sản và khủng bố
 

a

a

Tết Mậu Thân 1968

a

Đại lộ "Kinh hoàng"
Quảng Trị 1972

a

Tội đồ Hồ Chí Minh

a

Thuyền nhân -
Boat People

a

Cộng sản Quốc Tế

a

Từ thực dân đến cộng sản - Một kinh nghiệm lịch sử của Việt Nam

  1. Giới thiệu tác giả và tác phẩm - Lời giới thiệu của giáo sư P. J. Honey - Lời tựa của tác giả - Sứ mạng lịch sử của dân tộc Việt Nam
  1. Việt Nam trong lịch sử hiện đại - “Bác Hồ”, vị cứu tinh của dân tộc
  1. Cộng sản xuất hiện - Có công mài sắt, có ngày nên kim
  1. Bần cùng hoá toàn dân - "Đấu chính trị" - Danh sách Việt gian
  1. Công tác tư tưởng - Kiểm thảo - Chỉnh huấn
  1. Năm bài học
  1. Đại cương về cải cách ruộng đất - Chiến dịch giảm tô
  1. Cải cách ruộng đất đích thực
  1. Sửa sai - Chống đối chế độ
  1. Con đường thẳng tới cộng sản chủ nghĩa
 

a

a

 

Sáng tác của ký giả Jasper Becker - Dịch giả: Ngọc Nhân

Phần II : Nạn đói lớn

Chương 10: Ở các tỉnh khác

 

Với một giỏ hoa thơm
để tôi hát cho nàng
Tôi từ xứ Nanniwan đầy hoa đẹp, đi đến đây,
Ở khắp nơi có nhiều bầy bò và trừu
Đó là một vùng thiên nhiên tuyệt đẹp
Ngày xưa các vùng núi Nanniwan đều cằn cỗi
Nhưng ngày hôm nay tất cả đều đổi thay
Vùng tân Nanniwan đã xuất hiện
Đẹp như đất phì nhiêu ở Nam ShangHai.

Quan niệm một nạn đói gây ra sự lo âu cho 500 triệu người đã làm cho trí tưởng tượng phải mất đi, quan niệm này đã lan tràn trên khắp nước Trung Hoa. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, tỉnh Sichuan là nơi có nhiều đất phì nhiêu, đã mất đi những người nông dân, mất đi hàng triệu người. Những nông dân sinh sống ở vùng Bắc của Trung Hoa, nơi này cuộc sống rất là dễ dàng, các người nông dân này chỉ còn được có khoảng 500 gờ ram lương thực. Tại vùng Liaoning, nơi có các ngành kỹ nghệ nặng, các người nông dân đã chạy trốn về các thành phố để được chết vì Đói.

Trong bài viết của ông Steven Mosher với tựa đề: Sự thử thách của một người mẹ, bài viết này mô tả lại việc một phụ nữ đã lớn lên ở tại vùng này:

Phải tin tưởng là các điều kiện sinh sống đã quá kinh khủng tại vùng thôn quê, vì tại các đường phố của thủ phủ Shanyang, thuộc tỉnh Liaoning đã lúc nhúc các người ăn mày bị đói. Các người ăn mày này được che thân với quần áo rách rưới, họ có cái nhìn "trống không" và trông giống như các bộ xương người làm cho người nhìn họ phải khiếp sợ. Các chân của các trẻ em trông giống như chân của các con ruồi, bụng của các trẻ em này thì phình to ra. Cái Đói đã làm các người trẻ tuổi trở nên điên cuồng. Nếu người ta đi đến gần các người này mà cầm trên tay một cái bánh tráng thì các người trẻ tuổi này sẽ chồm lên để cướp cái bánh tráng này.

Trong tỉnh Hebei là nơi có hai thành phố giàu hơn cả là thành phố Pékin và Tianjin, đời sống ở tại đây cũng là xấu. Ký giả Ge Yang bị quản thúc tại đây vì bị xếp vào hạng hữu khuynh, ông này đã hồi nhớ lại việc có tin đồn là các người nông dân đã đem bán thịt của các trẻ em đã chết. Các người tác giả của bài viết: Làng xóm Trung Hoa, Nhà Nước xã hội, đã thuật lại các việc xảy ra tại một hạt ở thôn quê thuộc tỉnh Hebei, về các việc đã xảy ra:

Cuối năm 1959, các người dân làng Wu Gong đã bắt buộc phải ăn các mầm lúa non. Không còn có than để nấu nướng và cũng không còn dầu hay mỡ để chiên xào. Phải cần đến hai thập niên để nơi này có lại dầu mỡ để ăn. Mùa Đông năm này, các rau cải bón bằng phân người, người ta đã phải ăn sống các rau cải này. Ở tại các vùng mà nạn đói nặng nề hơn cả, các người dân làng đã để các hạt lúa hư trên cánh đồng vì trở thành quá yếu và chán nản để gặt hái. Vào mùa Đông và mùa Xuân năm sau, không còn có gì để ăn và để tự săn sóc. Các người đau ốm thì lăn ra chết, luôn cả các trẻ em và các người cao niên. Tại Rao Yang, các người chồng đã đem bán các người vợ để có được tiền và các thức ăn.

Hình dạng khủng khiếp có thể là nạn đói vì không thể chạy trốn được. Dù là chạy trốn lên các vùng núi cao của xứ Tây Tạng, hay là chạy trốn về các vùng có cây cỏ ở giữa sa mạc xa xôi ở vùng Xinjiang, tại vùng Viễn Tây, không một nơi nào có thể dung thân. Việc di cư không thể có được vì các biên giới đều đã đóng chặt và được canh phòng cẩn mật. Tại tỉnh Guang Dong đã có nhiều người đã chết đuối vì mưu toan trốn qua thành phố Hong Kong. Cũng giống như các người thuộc sắc tộc Kazakhs đã bị bắn chết vì họ cố gắng vượt các rặng núi cao để đi về cùng với các bộ lạc cùng sắc tộc với họ, các bộ lạc này sinh sống ở Liên Bang Sô Viết. Cũng như các người nông dân, họ không hề biết được là nạn đói đã lan tràn ra khắp nơi, đã có nhiều người đả rời bỏ ngôi nhà đang ở và đi lang thang để rồi chết gục vì Đói, ở trên các đường lộ vì kiệt lực. Các người đối thoại với chúng tôi đã hồi nhớ lại các cảnh của các người ăn mày gục chết ở bên lề của các đường lộ ở các tỉnh Gansu, tỉnh Hubei và Guangshou. Những người ăn mày này, kẻ nào còn sức, họ đã đi xa các trục lưu thông lớn và họ đã liều thân đi về các đường lộ nhỏ cùng đi về các vùng núi cao vì tại các nơi này sự kiểm soát của Đảng ít siết chặt hơn và may ra họ còn được chút hy vọng sống còn.

Việc chạy trốn đã luôn luôn là "câu trả lời" cho nạn đói và việc này đã xảy ra trong 2 năm 1958 và 1961. Dù là các vị tỉnh trưởng (tỉnh ủy) của các tỉnh Anhui và Henan hay là ở các nơi khác, các vị tỉnh trưởng này đã ra lệnh thiết lập các hàng rào ngăn chận trên các trục lộ giao thông, nhưng việc này cũng không ngăn chặn được việc các người nông dân bỏ trốn đi.

Nông dân ở tỉnh Anhui đã bỏ đi lối 1 triệu người và tỉnh Hunan đã có 1,5 triệu người đã bỏ trốn đi, tức là 4% dân số, tại tỉnh Shandong, trong một năm, đã có 1,6 triệu người dân của tỉnh này đã trốn đi. Theo truyền thống, các người nông dân của tỉnh Sichuan đã thử đi về các vùng sơn cước, tại nơi này có nhiều sắc tộc đang sinh sống, hay là họ vượt qua các rặng núi cao để đi về tỉnh Guizhou. Tại tỉnh Hebei đã có các người lãnh đạo đã tổ chức các cuộc di dân về  vùng Mãn Châu vì tại vùng này còn có nhiều vùng đất hoang chưa được khai thác, thêm vào các xí nghiệp nấu thép đang cần thêm nhân công để lao động. Các vùng đông dân thiểu số sinh sống là các vùng thu hút rất nhiều người "chạy Đói" bởi vì các vùng này dân số thưa thớt và cũng vì đường lối lãnh đạo của Đảng cũng mềm dẻo hơn đối với các người dân gốc Trung Hoa sinh sống ở nơi đây, việc ưu tiên của chính quyền là kiểm soát chặt chẽ các người dân bản thổ. Đã có ít nhất là 1 triệu người "chạy trốn" đã đi đến được vùng Nội Mông riêng chỉ trong một năm. Cũng có vài trăm ngàn người đã đi đến được các vùng của xứ Tây Tạng tự trị, việc này đã khiến cho các báo chí Tây phương gợi lên việc dân gốc Trung Hoa đến Tây Tạng để làm tràn ngập các người Tây Tạng nổi lên chống lại Nhà Nước Trung Hoa. Là một việc rất khó khăn là có thể ước lượng được con số của các người di dân ồ ạt này nhưng cũng có thể ước lượng được con số hàng chục triệu người là con số ít. Các cuộc di dân này đã khiến cho các gia đình phải phân tán. Tại tỉnh Gansu, số các người ly dị đã tăng lên từ 30% lên đến 40%, và ở vài hạt, con số này đã lên đến 60% vào khi nạn đói đang xảy ra. Thường xảy ra việc các người nông dân đã đem vợ đi bán hầu để có tiền và có lương thực để ăn. Các người vợ này không có được sự lựa chọn nào khác là sự ra đi, khi các nguồn dự trữ về lương thực đã cạn sạch vì đã được chia đều cho các người thân nhân đồng huyết thống, hay là vào khi không còn gì để ăn và người chồng thì bị bắt buộc phải ở lại để trông coi các phần mộ của tổ tiên. Ở vài vùng của Trung Hoa, một phụ nữ độc thân có thể lấy chồng lại. Tại tỉnh Hei Long Jian, có rất nhiều công nhân di cư đến vùng này, nhưng số người phụ nữ đến tuổi lấy chồng thì lại có rất ít, vì vậy không phải là một việc hiếm có khi hai hay ba người đàn ông cùng lấy chung một người vợ. Việc thường xảy ra là hai người anh em đều đồng thuận lấy chung một người vợ. Một nguồn tin khác nói về tổng quát: vùng đất nào càng nghèo thì người vợ lại càng có giá trị hơn vào lúc mua bán… Vào khi người chính nuôi gia đình, người này chết đi, thì người con gái đến tuổi lấy chồng sẽ được đưa đi đến ở một vùng xa và sẽ đem bán đòi cho được một giá cao hầu để có được nhiều tiền hay lương thực hầu để chia cho các thân nhân của gia đình.

Đến khi nạn đói đã chấm dứt, khi các người lãnh đạo ở địa phương của vài nơi trong tỉnh Sichuan và tỉnh Gansu, các người lãnh đạo này đã thương lượng với các nhà cầm quyền của các tỉnh khác để cưỡng bách các người đàn bà bị bán đi trở về nơi cũ. Các người phụ nữ này đã từ chối trở về với người chồng cũ vì các người này đã bán họ.

Tại tỉnh Hebei, một người chồng đã kiện ra trước tòa án để đòi hỏi "quyền sở hữu" nhưng tòa án đã phán quyết cho người "chồng cũ." Nạn mãi dâm cũng đã xuất hiện ở khắp nơi. Tại tỉnh Gansu, một người cựu nữ phạm nhân, người này sau khi trông thấy các người phụ nữ tranh nhau đi vào khám đường để "bán dâm" và được trả giá bằng "một chiếc bánh bao" hầu để có được cái gì để ăn. Cũng như ở tỉnh Anhui, đã có việc các người cán bộ gọi là "nhà thổ" các người cán bộ này chứa các người phụ nữ để làm tình với họ và trả công bằng lương thực cho các người phụ nữ này. Vào khi nạn đói đến hồi kết thúc, đã có một số phụ nữ đã di cư về các vùng của tỉnh Henan và tỉnh Gansu, tại nơi đây có các vùng đất rộng có thể trồng trọt vì các người dân cũ ở các vùng này đã chết vì Đói hay đã bỏ đi về các vùng khác. Sau ngày truất bỏ các người lãnh đạo tả khuynh ở tỉnh Gansu, vào năm 1961, số các người phụ nữ di dân đến tỉnh này, con số này đã là 2/5 dân số của tỉnh. Tại tỉnh Hebei, các người nông dân đã đi rất nhiều về hạt Xinyang để khai thác các vùng đất mà không có người khai thác.

Trong việc đi tìm nơi ẩn náu, các người phụ nữ đã bắt buộc phải bỏ rơi các đứa con của họ vì họ không còn phương tiện để nuôi chúng nữa. Đã có nhiều đứa trẻ em đã được đem bán đi ở các thành phố hay là bỏ rơi ở các nhà (trạm) ga xe hỏa hay ở các bệnh viện. Ở Lanzhou, thủ phủ của tỉnh Gansu, có một người nữ y tá đã hồi nhớ lại một việc:

"Trong mùa Đông năm 1959, đã xảy ra tại bệnh viện của chúng tôi. Người y tá phục vụ vào ban đêm đi ngủ. Khi đi lên lầu, cô này đã vấp phải một cái gì và đã kinh hoàng kêu lên. Mọi người đã đổ xô chạy đến tưởng rằng cô y tá này đang bị người nào đó tấn công. Đến khi cô y tá này bình tâm lại, cô này đã thấy một vật kỳ lạ ở lầu thứ ba. Mọi người đều đi theo cô này lên tầng lầu thứ ba và tại đây họ đã gặp được một chiếc hộp bằng giấy bìa, trong chiếc hộp này có một đứa hài nhi được che thân với toàn vải rách thay vì có quần áo. Kèm theo một tờ báo cũ có vài dòng chữ viết: "Cùng với người có hảo tâm, hãy săn sóc em bé gái này. Đây là một người mẹ hối hận vì các lỗi lầm của mình." Vào lúc khởi đầu, chỉ có các trẻ em gái là bị bỏ rơi, nhưng dần dần về sau, người ta cũng gặp các trẻ em trai cũng bị bỏ rơi, vì cha mẹ của các trẻ em này đã hy vọng là bệnh viện có thể nuôi ăn các trẻ em xấu số này.

Cũng đã có các trẻ em khác đã bị cha mẹ bỏ rơi ở trên các đường lộ. Tại vùng Đông Bắc của nước Trung Hoa, đất ở đây có màu vàng, dài theo hai bên lề đường, họ đào các chiếc lỗ nhỏ ở trên các lề đường và bỏ các trẻ em vào các lỗ này. Một người nông dân đã thuật lại cho chúng tôi về các việc đã tuần tự xảy ra:

"Những người nào còn sức lực để đi xa, họ đã bỏ làng để đi ăn mày và đã có rất nhiều người đã gục chết ở trên đường đi. Con đường đi từ làng tôi đến tỉnh lỵ, con đường này đều rải rác xác chết cộng với các tiếng rên rỉ vọng lên từ các chiếc lỗ được đào ở hai bên lề  đường.

Nếu anh hướng về nơi vang ra các tiếng than khóc, anh sẽ nhìn thấy các cái đầu của các trẻ em bị bỏ rơi, các chiếc đầu trẻ em này vượt cao ra khỏi chiếc lỗ. Các người cha mẹ suy nghĩ là các đứa trẻ em này may ra sẽ được sống còn nếu có được một người nào đó nhận làm con nuôi. Các chiếc lỗ này vừa đủ bề sâu để đứa trẻ này không thể trèo lên được để cho nó khỏi chạy theo người cha và đồng thời nếu có người muốn cứu trẻ em này có thể trông thấy nó.

Và tại các hầm mỏ và các hang động, đã có các trẻ em khác đã bị bỏ rơi ở tại các nơi này. Và cũng đã có nhiều chuyện lưu truyền thì tại vài vùng nào đó, các người dân làng đã giết chết và ăn thịt các đứa trẻ em bị bỏ rơi mà các dân làng đã tìm được. Tại vùng phía Tây của hạt XinJiang, các người cha mẹ của các đứa trẻ em đã đem cho các đứa con của mình cho các người dân du mục gốc Mông Cổ hay người gốc Kazakh để các người này nuôi dạy các trẻ em này, vì các người cha mẹ đã nghĩ là các người dân du mục này có đủ sữa và thịt để nuôi sống các đứa trẻ em này. Đã có nhiều đứa trẻ em được bán đi hay được nhận làm con nuôi, các đứa trẻ em này phải chịu một số mệnh cực khổ. Một người dân ở thành phố Nanking đã thuật lại cho chúng tôi về chuyện của một người hàng xóm, một người công nhân không có con, người này đã mua một đứa con gái được 6 tuổi do một người nông dân bán ra. Người nông dân này gốc ở tỉnh Anhui. Các đứa trẻ em sống chung trong ngôi nhà này đã đối xử ác độc với đứa con gái này; các đứa trẻ em đã gọi đứa con gái này là "con mèo đi lạc" và đã hành hạ đứa con gái này đến nỗi khiến đứa con gái này không thể chịu nỗi nữa, khiến đứa con gái này phải "tự tử." Một nguồn tin khác đã hồi nhớ lại là tại tỉnh Hebei có một người viết văn và là một đảng viên, người này đã mất việc làm vì đã mua một thiếu nữ, con một người nông dân đã quá đói. Người viết văn này đã mua người thiếu nữ với ý đồ để làm nàng hầu.

Đối với các người nông dân thì thế phải lựa chọn duy nhất là chạy trốn hay là nổi loạn. Ở khắp nơi trên toàn lãnh thổ của Trung Hoa, đa số các người đều kiệt quệ và không còn có các nguồn lương thực nào khác, họ đã tập hợp lại để cùng tấn công vào các nhà kho dùng để tồn trữ lương thực ở các địa phương. Nhiều khi các người này đã đánh lẫn nhau: một nguồn tin của chúng tôi đã thuật lại là các người nông dân của tỉnh Hebei đã dùng gậy và đá cục đánh nhau với các người nông dân của tỉnh Henan. Cuộc đánh nhau này đã gây ra 3.000 người chết. Việc rất khó là có thể định ra được tầm vóc to lớn và việc thường xảy ra về các cuộc tấn công vào các nhà kho dự trữ lương thực cùng với các cuộc đánh nhau, nhưng đó chỉ là các biến cố biệt lập đã xảy ra trong năm 1960.

Theo như ông Chen Yizi thì đã xảy ra các vụ tấn công vào các người công chức loại hạ cấp của Đảng: "Cũng đã từng xảy ra vài cuộc nổi loạn nhỏ, và cũng có vài trường hợp ở vài địa phương hay là ở toàn một hạt đã đứng lên chống lại chính phủ; và cũng có trường hợp đã xảy ra như ở Guizhou mà người cầm đầu là viên bí thư Đảng ở trong làng. Tại tỉnh Hebei, nhiều toán người theo đạo Hồi giáo sắc tộc đã tổ chức thành "các băng" nổi loạn và mở các cuộc tấn công vào các nhà kho dự trữ lương thực tại hạt Heijian. Việc xảy ra này đã khiến các người cầm quyền đã phải trang bị cho các người dân quân các súng tự động và cho rào dây thép gai ở chung quanh các nhà kho để bảo vệ.

Tại tỉnh Fujian, vào khi xảy ra việc hàng trăm người nông dân đã đến cướp phá một nhà kho dự trữ lương thực do sự cầm đầu của người bí thư Đảng của làng này, các người cầm quyền phải kêu gọi đến sự can thiệp của dân quân. Tại tỉnh Shandong, người ta đã hành quyết các người cựu sĩ quan Quốc Dân Đảng vì họ đã bị tố cáo là đã tổ chức các cuộc nổi dậy ở địa phương.  Người ta cũng có được nhiều lời thuật lại đáng tin cậy về các cuộc dấy loạn và tấn công vào các nhà kho dự trữ lương thực do các toán nhỏ các người nông dân đã từng xảy ra ở tỉnh Anhui.

Tại tỉnh Sichuan cũng đã xảy ra việc tấn công vào nhà kho dự trữ lương thực, việc này đã xảy ra vào năm 1961 tại hạt Rujin, việc này đã gây ra một âm vang lớn. Tại nơi vùng núi ở về hướng Đông của thủ phủ Chengdu, các người nông dân đã thành công trong việc cướp một nhà kho dự trữ lương thực và họ đã phân chia cho nhau số lương thực vừa cướp được. Sau đến, người chỉ huy dân quân của địa phương này đã bị bắt giam và bị án tù vì đã không ra lệnh cho các người dân quân nổ súng bắn vào các người nông dân. Các cuộc tấn công như loại này cũng đã xảy ra tại Zhengya cùng ở trong tỉnh này, và cuộc tấn công này cũng đã thành công vì các người dân quân, có thân nhân đã chết vì Đói, họ đã không hề làm gì để ngăn chận cuộc tấn công này.

Ngoài những nhà kho tồn trữ lương thực, cũng có xảy ra việc các toán người nông dân đang khổ sở vì nạn đói, đã tấn công các đoàn xe hỏa. Sau khi một toán nông dân đã chận lại một đoàn xe hỏa chạy trên tuyến tỉnh Hebei đi đến tỉnh Shandong, toán người này đã lục soát đoàn xe hỏa này để tìm các lương thực, các người cầm quyền đã phải ra lệnh cho 12 người bảo vệ có võ trang đi theo mỗi đoàn xe. Các toán người bảo vệ có võ trang đã đi theo mỗi đoàn xe tại lương thực để bán cho Liên Bang Sô Viết. Tại tỉnh Gansu, các toán nông dân được coi là "yếm thế" (sẵn sàng bạo động và mạo hiểm) đã tấn công vào các đoàn xe hỏa của quân đội. Một người nhân chứng đã tận mắt trông thấy việc một đoàn xe có lính võ trang theo hộ tống, toán lính này đã tỏ ra bất lực không ngăn chận được việc cướp đoàn xe này do các người dân ở địa phương chủ động.

"Các người dân đang bị Đói đã hành động như là họ đang khám phá ra một "lục địa" mới, và họ đã bám dính liền chung quanh đoàn xe hỏa và kêu gào được ban cho các lương thực. Các quân nhân đã gài lưỡi lê vào đầu súng và đã đương đầu với quần chúng, quần chúng đã hiểu là đến lúc này họ không còn có gì để mất đi. Hy vọng duy nhất còn lại của họ là đoạt được một số lương thực mà đoàn xe này đang tải đi. Đám đông quần chúng đang sôi sục lên như nước sôi và các người quân nhân đang run sợ mặc dầu họ đang có súng trên tay. Một người lính đã cho nổ súng và với tiếng nổ này đã kích thích quần chúng và đám đông người đã bắt đầu chuyển động và tất cả đều đồng loạt leo lên đoàn xe hỏa. Họ đã cướp đi các chiếc bao đựng lương thực. Các người quân nhân đã bắn chỉ thiên nhưng không có kết quả vì không ngăn chận được việc cướp lương thực và đoàn xe hỏa này đã bị cướp đi với một tốc độ quá nhanh. Vài ngày sau, một đoàn xe hỏa khác cũng đi đến trạm xe này và cũng lại xảy ra việc nhiều người, quá nhiều người đang khổ sở vì Đói đã tràn vào trạm xe hỏa này. Đám người này đã tỏ ra quá khích thích, họ có trang bị nhiều súng ngắn và các dụng cụ để đựng các lương thực. Nhưng lần này, các người quân nhân đã cho nổ súng thẳng vào đám đông dân chúng. Trạm xe hỏa này đã biến thành một bãi chiến trường. Đám đông quần chúng đã phải chạy trốn. Vì lẽ gì mà "quân đội nhân dân" lại nổ súng bắn vào nhân dân của họ ? Về sau, có tiếng đồn là các quân nhân hộ vệ đoàn xe hỏa này cũng đã không có "cái ăn" từ 3 ngày qua.

Vào khi xảy ra một vụ tương tự như vậy, dân chúng ở địa phương đã cướp một đoàn xe của quân đội chở lương thực để tiếp tế cho các quân nhân cùng với các nhà "bác học" (thông thái) đang công tác để tạo ra "bom nguyên tử" đầu tiên của Trung Hoa tại căn cứ tỉnh Qinghai. Đây là một "liên hiệp phòng thử nghiệm" và công xưởng thuộc "Đệ Cửu Hàn Lâm Viện" thiết lập tại vùng cao nguyên hẻo lánh này. Ở chung quanh trung tâm được gọi là "Los Alamos" của Trung Hoa được thiết lập các trại "lao động khổ sai" và các trung tâm quốc doanh sản xuất nông sản.

Sau năm 1959, dù là được coi là ưu tiên việc chế tạo ra "bom nguyên tử"các nhà khoa học tại đây cũng cùng phải chịu đựng việc thiếu lương thực để ăn. Các phạm nhân ở các trại Lao Động Cưỡng Bách cũng thiếu cái ăn. Vào năm 1960, vị thống chế Nie Rongzhen, người chịu trách nhiệm về chương trình chế tạo bom nguyên tử, đã dùng điện thoại để hội nghị và trước các người tham dự, đã khẩn cầu các vị chỉ huy các quân khu hãy khẩn cấp gởi lương thực đến căn cứ này. Đoàn xe hỏa chở lương thực tiếp tế cho căn cứ này đã bị các người nông dân đang Đói chận lại trước khi đoàn xe này đến được tại căn cứ này. Vì các quân nhân đi hộ tống đoàn xe này đã không nổ súng ngăn chận việc cướp lương thực, các người dân làng đã cướp hết lương thực. Vào năm 1989 theo một bài báo đã xuất bản tại Trung Hoa, khi các người dân làng biết được là đoàn xe này chở lương thực để tiếp tế cho quân đội nhân dân, các người dân làng đã đem nhiều bao bì chứa đựng lương thực đem trả lại trên các goong xe.

Những cuộc tấn công vào các đoàn xe cùng với các cuộc dấy loạn đã xảy ra một số, vì vậy vào năm 1962, vị chủ tịch Liu Shao Qi đã có lời cảnh cáo long trọng. Ông nói, nếu không làm gì thì nước Trung Hoa sẽ lâm vào một cuộc nối chiến mới giống như cuộc nội chiến đã xảy ra tại Liên Bang Sô Viết vào giữa các năm 1918-1921.

Vị chủ tịch này đã cho thi hành các biện pháp để thi hành việc "thiết quân luật" và đồng thời cũng ra lệnh cho quân đội được phép bắn vào các người dân sự. Về cường độ các cuộc nổi loạn của các người nông dân không được coi là quan trọng, về số lớn của các người nông dân đã không có được khả năng để tổ chức được một sự chống cự lại tương đương. Và cũng khó cho các người nông dân để tập họp lại đông đảo và việc quan trọng là họ đã không hề có được các vũ khí. Với việc, vào lúc nạn đói lên đến cao độ, các người nông dân không còn có được gì để ăn vì vậy họ đã trở nên yếu đuối. Các người dân quân có bổn phận canh giữ và bảo vệ các nhà kho dự trữ lương thực đều được "nuôi ăn" đầy đủ và có được sức khỏe tốt, nhờ vậy các người dân quân này đã đánh đuổi được các toán người nông dân gầy đói, buộc các người nông dân phải chạy trốn. Vào trường hợp là nếu các người dân quân không chống trả lại các người nông dân nổi dậy, vào lúc đó người ta sẽ kêu gọi đến quân đội. Phần lớn các quân nhân thuộc các Quân Đoàn đều được tiếp tế đầy đủ lương thực và đã không phải chịu đau khổ vì Đói, vào suốt thời gian nạn đói đã xảy ra. Sự đe dọa nghiêm trọng đối với chính phủ là do từ nơi các người dân sống ở các thành phố, nhưng các người thị dân này đã không phải chịu hoàn cảnh tuyệt vọng của các người nông dân.

Nạn đói có thể là một sự thử thách về lòng chân thành và trung thực của các người cán bộ cộng sản, nhưng rất ít người đã ra khỏi đội ngũ để gia nhập vào một cuộc nổi loạn hay là để tự ý phân phối các lương thực tồn trữ trong các nhà kho của Nhà Nước. Chỉ có một trường hợp duy nhất mà mọi người đều biết là nhà văn Zhao Shouli ở tỉnh Shanxi, Tại hạt Yangcheng, nhà văn này đã dùng uy tín của mình khuyến dụ các người lãnh đạo cầm quyền ở địa phương này hãy phân phối lương thực và nhờ vậy đã cứu sống được nhiều người.

Trong quyển sách Ren Hao, ông Ding Shu đã thuật lại việc về nhà văn Zhao Shouli đã khuyến dụ việc phân phối lương thực, được coi là một "tội ác" vì vậy trong cuộc Cách Mạng Văn Hóa, các người Hồng Vệ Binh đã bắt giữ ông này. Dân chúng ở địa phương đã được huy động để tố cáo nhà văn này. Nhưng tất cả mọi người đều từ chối làm việc này, nhưng sau cùng, nhà văn này cũng bị ngược đãi và bị hành quyết.

Tất cả mọi người đều không thiếu can đảm cần thiết để phát biểu về số phận của các người nông dân. Và ở trong quyển sách Ren Hao của ông Ding Shu đã thuật lại gương mẫu của một nữ công nhân tên Liu GuiYang, cô này đã đi Bắc Kinh và đã viết lên trên bức tường ở Zhong Nan Hai, nơi mà Mao đang cư ngụ, một biểu ngữ: "Các ông hãy giải tán các Công Xã Nhân Dân."

Những việc đã xảy ra có vẻ như là thật. Một trong các người đã đối thoại với chúng tôi đã nói là đã tận mắt trông thấy trên các bức tường của Viện Đại Học Canh Nông ở Chang Sha, thuộc tỉnh Hunan, khi người này còn là sinh viên theo học tại đây vào năm 1959, treo các bích chương nhiều đến số 9 bích chương và thuật tả lại cảnh các người nông dân đã gục chết vì Đói. Người đối thoại này đã nói với chúng tôi là các sinh viên rất chán ghét các bữa ăn cộng đồng. Các bích chương này cũng tố cáo các người lãnh đạo ở các ngôi làng đã ăn cắp các lương thực và dầu để ăn để dùng cho các nhu cầu của cá nhân. Các bức bích chương này cũng đã khêu gợi được sự chú ý của nhiều trăm người và họ đã tụ tập lại tại nơi này để bàn luận. Đến ngày hôm sau thì các bức bích chương màu đã đều bị xé bỏ, nhưng người cựu sinh viên này cũng đã cho biết là đã có các bức bích chương khác cùng loại đã được xuất hiện ở các Viện Đại Học khác của thành phố này.

Trong các buổi họp không chính thức, tại tỉnh Chang Sha cũng đã từng có nhiều người dân đã lên tiếng chống lại kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước. Và việc tương tự cũng đã xảy ra tại Viện Đại Học Nanking, và tại thành phố WuHan ở trong tỉnh Hebei, tại nơi này các vị giáo sư đã họp cùng với các sinh viên để cùng tạo ra các bức bích chương. Các cuộc "mít tinh" do Đảng tổ chức để phê bình ông Peng DeHuai (Bành Đức Hoài) cùng với các người "cơ hội hữu khuynh" được huy động sau cuộc họp Đảng ở Lushan, là cơ hội cho phép các người dân được lên tiếng. Đối với các người sinh viên, mà người ta thường đưa đi lao động ở các vùng nông thôn, đã tận mắt trông thấy tình trạng thật của các mùa thâu hoạch nông sản và họ cũng trông thấy tình cảnh của các đứa trẻ em với cái bụng "chương phình" lên vì đói, cùng với các sự độc ác của các người lãnh đạo ở các ngôi làng. Những người sinh viên này cũng biết là kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước chỉ là một sự lừa dối và cũng là một thảm họa. Mặc dầu vậy, phần lớn dân chúng đều khiếp sợ và ở trong trạng thái im lặng. Sự phục tùng đã bị cưỡng đặt bởi một chế độ kiểm soát, chế độ này được toàn quyền chuyên chế. Tại tỉnh Anhui, một người đối thoại với chúng tôi đã thuật lại một việc đã xảy ra tại đây, việc này là một phản ứng của một tờ giấy viết bằng tay tờ giấy này được dán ở trên cửa phòng vệ sinh của một văn phòng ở tỉnh Hebei: "Đả đảo tên bạo chúa Zeng, hãy bắt con vợ của tên bạo chúa này, đó là một con quỷ cái." Công an được gọi đến ngay, các người công an có dẫn theo các con chó hầu để đánh hơi truy tìm ra tác giả của các tờ giấy này.

  • Tại tỉnh Gansu.

Tại Trung Hoa, tỉnh phải chịu nặng nề hơn các tỉnh khác là tỉnh Anhui, nhưng tỉnh Gansu, một tỉnh nghèo và kém phát triển là tỉnh thứ hai. Tỉnh này nằm dài về vùng Viễn Tây, thường được gọi là hành lang tiếp với tỉnh Qinghai. Vào năm 1958, dân số của tỉnh này được 12 triệu người, ở đây là một sự pha trộn các sắc tộc Hán Và Hui theo đạo Hồi, luôn cả với các sắc tộc Tạng và Mông Cổ, cùng với nhiều sắc tộc ít người khác.

Trước ngày phát động kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn, đã có vài người lãnh đạo của địa phương, nhất là người phụ tá tỉnh ủy Sun Dian Cai, tất cả đều bị khai trừ ra khỏi Đảng hay là mất chức vụ vì đã chống lại việc tập thể hóa ruộng đất. Người đệ nhất bí thư tỉnh Gansu, ông Zhang Zhon Liang là một người cựu chiến binh của Quân Đội Nhân Dân Giải Phóng, là một người tận tụy với Mao. Sau ngày đại hội ở Lushan, ông này đã viết các bài báo ca tụng kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn và nhấn mạnh rất nhiều về các sự tốt đẹp của chính sách nàu cùng với các sự thành công, và dù tỉnh của ông là một tỉnh nghèo và kém phát triển cũng đã đạt được việc thặng dư vè lương thực. Trong mùa Đông năm 1959, ông Zhao đã đi Bắc Kinh và đã tiếp xúc với ông Zhou Enlai để đề nghị với ông này sẽ gởi số lương thực thặng dư của tỉnh này cho các tỉnh khác đang cần lương thực. Ông Zhou Enlai đã nghe lời ông Zhao. Khi ông Zhao trở về tỉnh nhà, ông đã ra lệnh cho các người cán bộ công chức của các thành phố thành các đợi người công tác để đi trưng dụng lương thực của các nông dân và công xã ở nông thôn. Theo như lời thuật lại của một người đã từng tận mắt trông thấy, các toán người đi trưng dụng này đã sử dụng một chiến lược được gọi là: "Trước tiên thì lễ phép - Sau đến thì dùng vũ lực." Người này thuật lại các việc gì đã xảy ra tại công xã nơi ông cư ngụ:

Viên bí thư của công xã đã nói to lên với các người nông dân hãy giao nộp lương thực cho Đảng và chủ tịch Mao, theo như họ đã muốn vậy. Các người nông dân chỉ im tiếng vì nếu tuân theo lời của viên bí thư là sẽ chết. Lời kêu gọi của viên bí thư này chả có hiệu quả gì. Trong đôi mắt của viên bí thư này đã nhận thấy ngay sự buồn rầu ở nơi các người nông dân cùng với sự chán nản. Với sự thật, vị bí thư công xã chả vui gì khi tuân lệnh cấp trên, nhưng cũng không dám từ chối vì biết rằng nếu không tuân lời thì việc gì sẽ xảy ra cho bản thân.

Các toán đi trưng dụng khởi đầu công tác. Khi các toán này cướp lương thực ở các làng (một công xã gồm có nhiều làng), họ đặt tên cho việc làm của họ là "trích ra các định xuất (cô ta) về lương thực." Các lời van xin, các sự khóc gào cùng với các lời nguyền rủa đã vang lên khắp mọi nơi. Sau khi các toán trưng dụng đã làm xong công tác, các người nông dân đã bị dày vò bởi sự kinh hãi cùng với sự căm thù, họ đã thất vọng trước sự bất lực của họ và đã trở nên buồn rầu. Họ chỉ còn lại một số nhỏ về khoai lang và các hạt đậu để dành ở trong nhà để ăn trong những ngày tháng sắp đến. Các người trẻ tuổi liền bỏ làng ra đi, các người già cả và các trẻ em liền đi ra đồng và các vùng quanh đó để "sục tìm" những gì có thể ăn được như các vỏ cây, các loại rau dại và tất cả các thứ gì có thể nuôi sống họ được. Chỉ trong vòng một tháng, nạn đói đã trở nên trầm trọng hơn. Vì không còn có được sự sinh hoạt của nam giới, các ngôi làng đã trở nên lặng lẽ, tĩnh lặng. Năm 1958, tuần báo Trung Hoa "Tháng Mười" đã đăng một bài viết thuật lại việc của một đội công tác tại tỉnh Gansu đã sử dụng 128 hình thức tra tấn để đoạt lấy lương thực của nông dân: "Hoặc là tra tấn hay là chết vì Đói" . Đã có nhiều người nông dân đã bị trói lại và bị đánh đập, hay là họ bị treo lên cho đến chết. Người ta đã cấm mọi người không được ăn gì cả và đồng thời cũng ngăn cấm tất cả mọi người không được đi ra ngoài đồng để đào các củ khoai hay là các rau cải hầu có được cái gì để ăn. Người ta đã để mặc cho các người nông dân phải chịu chết đói và đó là việc duy nhất mà người ta đã làm.

Một nhà chuyên môn về dân số học là ông Peng Xizhe đã nhận định là tỉnh Gansu đã không có thặng dư về lương thực và lại còn thiếu lương thực để nuôi sống dân số của tỉnh này. Việc sản xuất lương thực của năm 1958 đã sụt kém đến 19% tính cho mỗi đầu người dân. Sang đến năm 1959, số sản xuất lương thực lại còn giảm thêm đến 32%. Và đến 2 năm kế tiếp sau đó, việc thâu hoạch các mùa gặt hái chỉ đạt được con số một nửa (1/2) của năm 1957, là một năm mà mùa gặt đã được coi là tầm thường và vừa đủ để ăn. Đến năm 1965, mùa gặt cũng chỉ thu hoạch được 25% dưới con số thâu hoạch  của năm 1957. Ở tại một vùng nào đó đã có 1/3 (một phần ba) dân số đã gục chết vì Đói trong các năm 1958 và 1961.

Tại vùng tên Zhan-gye, nằm về hướng Tây của tỉnh Gansu, số người đã chết vì Đói đã lên đến 300.000 người, riêng ở tại thành phố Zhangye đã có 40.000 người đã chết vì Đói. Tại nơi này, các nhà chức trách ở địa phương đã thành lập một ủy ban đặc biệt phụ trách việc "đi nhặt" tử thi của các người đã chết vì Đói cùng với việc đếm số các người chết này. Người trưởng ban phụ trách việc tuyên truyền tên Ruan Dinh Min đã gởi các bản phúc trình hàng ngày đi Langhou cho vị bí thư tỉnh Gansu là ông Zhang Zhong Liang. Vào năm 1961, khi Pékin gởi một người cán bộ cao cấp của Bộ Chính Trị đi đến tỉnh Gansu hầu để mở một cuộc điều tra về nạn đói đã xảy ra tại đây, vị cán bộ cao cấp tên Wang Feng, ông này đã không hề tin vào các bản phúc trình và đã đòi ông Ruan Ding Min phải đích thân đến trình bày. Ông Wang Feng cũng đã đồng thời đưa một toán y tế đến vùng ZhangGye để cứu cấp các người nông dân. Một nhân viên của toán y tế cứu cấp này đã thuật lại cho chúng tôi những gì người này đã hồi nhớ lại:

"Vào một buổi sáng sớm, toán của chúng tôi đã dừng chân tại 211 ngôi làng, nhưng tại đây, chúng tôi chả thấy bóng của một người nào cả ở chung quanh các ngôi nhà. Chúng tôi đã gặp một số ít người và các người này đểu tỏ vẻ yếu đuối và họ đã phải cố gắng lắm để đi "ăn xin" các thức ăn. Người trưởng toán của chúng tôi đã phải hét to lên: "Hởi các người già cả, hãy mau ra khỏi nhà ! Chủ tịch Mao và đảng cộng sản đã gởi chúng tôi đến đây để săn sóc cho các người !" Và người trưởng toán chúng tôi đã phải lập đi lập lại nhiều lần lời kêu gọi này. Sau cùng, những người nào còn sống được đã lần lượt đi ra khỏi nhà bằng cách "bò lết." Các người này đã như gần chết. Nếu có người nào xẩy chân và ngã lăn ra, họ đã không còn có sức để đứng dậy.

Toán người cứu cấp của chúng tôi đã không ngừng phát giác ra các thi thể của các người đã chết vì Đói. Tôi đã mở cửa một gian nhà và tôi đã phải bắt buộc lùi bước vì mùi hôi thối từ trong nhà xông ra. Từ trong gian nhà này, tôi nghe vọng ra "các tiếng rên rỉ" nhỏ, tôi đã trông thấy hai hay ba người đang nằm trên chiếc "kang" - một chiếc giường bằng gạch, ở phía dưới có đốt lửa để sưởi ấm. Người nằm gần tôi là một ông lão và ông này đã giơ tay lên để chỉ vào một vật gì đó. Nằm bên cạnh ông lão này là thi thể của một người phụ nữ đã chết từ lâu và thi thể đã bắt đầu thối rữa toát ra một mùi "hôi thối." Bàn tay của ông lão này chỉ vào một thân hình nhỏ bé, bốn tay và chân giang ra, miệng thì há mở rộng. Mới thoạt nhìn, người ta tưởng là đứa bé này đang khóc nhưng thực trạng là đứa bé này đã chết và thi thể của em này đã nằm như vậy từ nhiều ngày qua.

Toán y tế này đã được trang bị với nhiều "ống tiêm" để tiêm các dung dịch có "chất glu cô." Về sau, người ta đã cho các người nạn nhân của nạn đói ăn cháo đậu với lúa miến (bobo) nhưng lối cho ăn này lại gây thêm số người chết. Các người ăn vào loại cháo này, nhưng dạ dày của họ không thể tiêu hóa được loại thức ăn này, và dạ dày của các người này đã nứt gây ra cho một phần lớn phải chết.

Trong số các hạt thuộc tỉnh Gansu bị nạn đói trầm trọng hơn cả đã có các hạt DingXi và TongWei, là hai hạt nằm cạnh nhau. Một ký giả của nhật báo Tin Tức Hàng Ngày ở Gansu, là ông Zhang Shangzhi, trong một bài viết, ông này đã thuật lại việc khi ông trở về thăm ngôi làng nơi ông đã sinh quán, ngôi làng này ở trong hạt TongWei, ở khắp nơi trên đường đi, trên các cánh đồng và ở tất cả mọi nơi trong tầm mắt, ông chỉ toàn thấy các xác người chết. Chả có người nào đứng ra lo chôn cất các thi thể này. Khi ông này về đến ngôi làng này thì mới biết được là dã có ba người thân của gia đình ông đã chết vì Đói. Tại hạt TongWei đã có 100.000 người đã chết vì nạn đói.

Tại Hong Kong, vào năm 1994, tuần báo Kaifang đã tiết lộ tại vùng LongXi thuộc tỉng Gansu, trong lúc xảy ra nạn đói, người ta đã ăn thịt các đứa trẻ em, luôn cả việc cha mẹ đã ăn thịt các đứa con của mình.

 Bài báo này đã thuật lại một trường hợp cha mẹ của một em gái vừa được 7 tuổi, ra lệnh cho em gái này hãy nấu nước sôi để nấu chín thịt của đứa em trai của em gái này. Sau khi đã ăn hết thịt của đứa em trai này, cha mẹ của em gái này lại ra lệnh cho em gái này phải nấu thêm nước sôi. Đứa em gái này đã hiểu là đến lượt mình sẽ bị ăn thịt, đứa     em gái này đã quỳ xuống và van xin người cha đừng ăn thịt mình, và em gái này đã nói: "Con sẽ làm tất cả việc gì mà cha mẹ muốn, nếu cha mẹ đừng ăn thịt con." Các câu chuyện ăn thịt người giống như loại này đã từng xảy ra tại Gansu đã được tường thuật lại trên các ấn bản của Trung Hoa, nhiều khi được trình bày dưới khía cạnh "khoa học viễn tưởng." Trong tiểu thuyết "Một ngôi làng đang Đói ở trên núi" nhà văn Zhi Liang đã thuật lại việc một người ký giả ở Pékin, đã trong thời bị nạn đói, đã bị coi là "hữu khuynh" và bị đưa đi đày ở một tỉnh thuộc vùng Tây Bắc (nhưng không nói rõ ra tên vùng). Tại nơi này, các người nông dân không những chỉ ăn thịt các trẻ em mà còn ăn cả thịt các người lớn.

Bản phúc trình của ông Wang Feng về nạn đói đã xảy ra tại tỉnh Gansu đã khiến việc sa thải ông Zhang Zhonglian nhưng sự trừng phạt chỉ có vậy thôi. Về sau, bản phúc trình này đã đến tay các người Vệ Binh Đỏ, và các người này đã đi gần khắp nước Trung Hoa để truy tầm ông Zhang. Họ đã tìm được ông Zhang tại tỉnh Jiangsu và đã đưa ông này ra để "phê bình." Ông Zhang đã sống sót và theo một nguồn tin thì ông này đã yên sống tại đảo Hainan và đã chết vào năm 1980 (có nguồn tin là ở Nanking)

Rất khó để đưa ra một con số có thể tin được về số người đã chết vì Đói ở tỉnh Gansu. Con số thấp nhất là 696.000 nạn nhân trên dân số là 12.000.000 người của tỉnh này, theo như các bản thống kê về dân số của tỉnh này, theo bài viết của ông Chen Yizi, mà toán nghiên cứu của ông đã thực hành vào năm 1979 thì số người đã chết vì nạn đói đã là 1,2 triệu người.

Theo bản tiểu sử của ông Qiang Ying, một người lãnh đạo cao cấp của Đảng và ông này đã đi cùng với toán nghiên cứu khi viếng thăm tỉnh Gansu, thì trong bản tiểu sử này, người ta đã gặp con số là 1,3 triệu người. Các nguồn tin khác đã xác nhận với chúng tôi là 1,3 triệu người. Vào năm 1961, theo như sự nhận định của ông Wang Feng thì tỉnh Gansu đã cùng với tỉnh Anhui đã là một phòng thử nghiệm về canh tác tư nhân và canh nông. Vào năm 1962, Mao đã chấm dứt việc thử nghiệm này và đến bốn năm về sau ông Wang Feng đã mất chức, bị sa thải và bị các người Vệ Binh Đỏ đánh đập nặng. Tỉnh Gansu đã trở lại thành một thành trì của các toán người "cực tả." Suốt thời Mao trị vì, tỉnh này đã không khắc phục được nạn đói, và đã lại phải đương đầu với các nạn đói khác nghiêm trọng xảy ra vào các năm 1974 và 1975, các người nông dân, muốn được sống còn, chỉ còn có cách là chạy trốn đi.

Trong khi thực thi kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn thì tại các tỉnh khác thuộc vùng Tây Bắc cũng phải chịu cảnh đau khổ, nhưng chúng tôi đã không có được các chi tiết. Một tỉnh nhỏ như tỉnh Ningxia, nằm về hướng Bắc của tỉnh Gansu, hình như cũng đã phải chịu các sự thiệt hại nắng. Nhà văn Zhang Xianliang, trong quyển sách tựa "cháo nấu với cỏ" đã tự thuật lại về tiểu sử của ông khi ông đang bị trừng phạt lao động khổ sai ở tại trại lao động ở tại địa phương này. Ông này cũng đã thuật lại là các người dân sinh sống ở địa phương này đã còn thiếu ăn và khẩu phần còn kém hơn các người bị giam nơi các trại lao động. Vào những năm thuộc thập niên 80, trong các cuộc hành trình đi đến tỉnh Ningxia, các người dân đã thuật lại cho chúng tôi biết là khi xảy ra nạn đói thì việc "ăn thịt người" là việc xảy ra thông thường tại các vùng đồi núi "không có cây mọc" ở về hướng Nam của thủ phủ Yin Chuan.

Tỉn Qinghai là tỉnh biên giới, vị bí thư Đảng tên Gao Feng là một người "cực tả" cũng bị mất chức vào năm 1961. Sau một cuộc điều tra của ông Wang Zhao là một người lãnh đạo cao cấp do Pékin phái đến; ông Gao Feng đã bị tố cáo là đã gây ra việc chết của 900.000 người. Tỉnh Qinghai nằm trên vùng cao nguyên Tây Tạng và là chấn tâm của cuộc nổi loạn của các người dân Tây Tạng, được thuật lại ở chương sau. Một số nhiều người phạm nhân Trung Hoa đã được đưa đến vùng cao nguyên hẻo lánh này để thiết lập các trại lao động lớn. Tại nơi này, người ta đã thiết lập các đường lộ, các đường hỏa xa và trung tâm nghiên cứu về nguyên tử, đó là Viện Đại Học số Chín. Đã có ít ra là 200.000 phạm nhân đã chết vì Đói tại các trại lao động này.

Ở các vùng Tây Nam, nạn đói cũng không kém phần khủng khiếp. Ở trong tỉnh Guizhou gần tỉnh Sichuan, dân số của tỉnh này là 16 triệu người, thì đã có 1 triệu người đã chết vì Đói. Ở trong vùng Zunyi thuộc về vùng phía Bắc của Guizhou, tại nơi này đã có một cuộc họp nổi danh của Đảng trong thời của cuộc Vạn Lý Trường Chinh, trong số 8 người dân thì chỉ còn có 1 người còn sống sót sau nạn đói. Tại nhiều vùng khác, như ở tại hạt Jinsha, một phần tư (1/4) dân số đã chết vì Đói. Phần lớn các người đã chết đều thuộc về sắc tộc Hán sinh sống tại các vùng thung lũng của các vùng núi, còn các người thuộc các sắc tộc thiểu số sinh sống ở trong tỉnh này thì chỉ có một số người là đã chết vì Đói, và việc này cũng đã diễn ra tại các hạt Sinan, Yuqing và Yinjiang. Nguyên chân chính là tại các nơi này đã diễn ra các cuộc trưng dụng dữ dội về lương thực. Pékin đã gởi một ban điều tra về nạn đói đã xảy ra ở tỉnh này và sau khi có kết quả của ban điều tra này, thì vị bí thư của Đảng ở tỉnh này đã bị hành quyết, 2 người lãnh đạo khác là những người có trách nhiệm ở các hạt này về số người quan trọng đã chết vì đói, 2 người này đã tự tử.

  • Tại tỉnh Sichuan

Tỉnh Sichuan là tỉnh tiêu biểu cho một nền canh nông có tính cách chiến lược cho sự thành công của kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn lớn về phía trước. Nếu chính sách canh nông của Mao được thành công tại tỉnh này, nước Trung Hoa sẽ có được một số thằng dư lớn về lương thực, vì theo truyền thống, các người dân tỉnh này thường hay "khoe khoang" là các năm thâu hoạch được mùa gặt hái tốt, có thể sản xuất một số lương thực thặng dư đủ để nuôi ăn 5 tỉnh khác.

 Ngược lại, nếu nạn đói xảy ra tại "vựa thóc của Trời" - đây là biệt danh của tỉnh Sichuan - việc này rất khó để giải thích hay chứng minh. Tại tỉnh này, Mao đã đặt sự tin tưởng vào một người bí thư, người này là người có tinh thần "cực tả" cứng rắn và thuần túy, tên Li Jingquan. Xuất thân là một người nông dân, ông này đã trở thành một người nhiệt thành tin tưởng nơi Mao trong thời gian ở Yan'an, và cũng là người đã lãnh đạo tỉnh Sichuan với chính sách "một bàn tay sắt" kể từ ngày ông này về lãnh đạo tỉnh này sau ngày chính quyền Kouminhtang tan rã. Cuộc cải cách điền địa đã đã thành công tại tỉnh này và được mọi người hoan nghênh, nhưng kể từ năm 1950, khi Nhà Nước giữ độc quyền về việc thương mãi (quan trọng) về thóc lúa, tất cả mọi việc đều đã trở nên xấu đi và càng xấu thêm. Các người cán bộ của Đảng ra lệnh cấm đoán các người tư nhân buôn bán và ra lệnh trưng dụng thóc lúa và con số trưng dụng càng ngày càng cao hơn. Ông Li đã quyết định việc phô trương trong các giai đoạn đầu của việc tập thể hóa đã có thể từ đây phát động được cho sự sản xuất về "cốc loại" ngày càng gia tăng. Là một con người hay gây sự và dữ dội, bạo hành, ông Li không hề khoan hồng hay chấp nhận một sự chống đối hay sự khác nhau. Việc Nhà Nước đứng ra làm thương mãi đã khiến các người nông dân không còn có được động cơ sản xuất các cốc loại. Khi Nhà Nước đã cưỡng ép các người lãnh đạo địa phương cùng với các người nông dân phải giao nạp thêm các thóc lúa, đã có nhiều người nông dân đã lựa chọn sự "tự tử" hay là chết khi có các cuộc "phê bình" hay "phê phán" công khai.

Ông Li đã thực thi chế độ "chống hữu khuynh" vào năm 1957 và đã thực thi mãnh liệt chế độ này tại tỉnh Sichuan; ông Li cũng muốn gia tăng thêm số người phải bị bắt giam nhiều hơn số người mà trung ương đã ấn định. Trong một vài đơn vị Văn Hóa, đã có ba phần tư (3/4) các đoàn viên đã bị quy vào thành phần "hữu khuynh." Và dĩ nhiên là ông Li đã đưa tỉnh này tham gia vào kế hoạch Bước Nhảy Vọt lớn về phía trước và đã sa thải tất cả các người công chức nào đã nghi ngờ về kế hoạch này. Một trong số các người nạn nhân là vị phó bộ trưởng phụ trách về Tuyên Truyền của tỉnh này, là ông Ye Shi vì ông này đã phát biểu trước các chứng nhân về sự quá đáng của các bản phúc trình của các hợp tác xã tiên phong, việc này ông Ye Shi đã suy tưởng đến việc là môi người đều tự "tát tai" vào mặt mình để chứng tỏ là đang có được một sức khỏe tốt.

Vào mùa Đông đầu tiên vào năm 1958-1959, tại tỉnh Sichuan hình như đã có một số đông người đã chết. Người ta đã phái các người cán bộ đi về các vùng quê với nhiệm vụ là phải tịch thâu một số lớn thóc lúa đã thâu đạt được vào mùa Thu, nhưng các người nông dân đã bỏ mặc số thóc lúa ở ngoài đồng ruộng. Tỉnh Sichuan là một tỉnh chuyên về nông nghiệp, phần lớn các nam dân đã bị bắt buộc phải làm việc 24 giờ trên 24 giờ để phục vụ cho việc sản xuất ra "sắt thép" hay là phục vụ cho việc xây dựng các chiếc đập chận nước. Các bản phúc trình về các việc đã xảy ra tại Sichuan, các bản phúc trình cũng giống như các việc đã xảy ra tại tỉnh Anhui hay tại tỉnh Henan. Một gương mẫu, tại nhiều nơi khác nhau, người ta đã thuật lại cho tôi cùng một mẫu truyện: đó là việc các người nông dân đã cấy các cây mạ cho sát lại với nhau. Sau đó người ta đã lấy một quả trứng ngỗng đặt lại trên các cây mạ này để chứng tỏ cho việc cấy dày đặc các cây mạ này. Vào năm 1958, khi Mao đã đến viếng thăm tổ chức công xã Huy Hoàng Đỏ, ông Li Jingquan đã cố gắng làm hết sức mình để cho sự thật không được phơi bày ra. Một năm sau, khi ông Liu Shao Qi cũng đến viếng thăm công xã này, các người cán bộ đã ra lệnh bắt giam vào một ngôi chùa bỏ hoang tất cả các người nào có thể nói ra sự thật. Cũng đã có một người đã nói được với ông Liu Shao Qi đâu là sự thật khi ông Liu đi ngang qua ngôi chùa này và đòi được vào viếng ngôi chùa này. Tại nơi đây, ông Liu đã đặt các câu hỏi với các người nông dân, các người này đã tỏ ra quá sợ hãi và chỉ còn có cách là cười và nói ấp úng. Kết quả là đã có nhiều người nông dân của xã này đã chết vì Đói.

Cũng giống như ở tỉnh Anhui và tỉnh Henan, các bản phúc trình huyền hoặc về các mùa lúa kỳ lạ phi thường, mà tại đây người ta gọi là quá đáng, đã tạo ra các cuộc tịch thâu tàn nhẫn các số thóc lúa. Những người nông dân nào từ chối để giao nạp số thóc lúa họ đang có, các người này sẽ bị đánh đập và chịu tra tấn. Sau cuộc hội thảo tại Lushan, ông Li Jingquan đã có ý nghĩ là sẽ gài bẫy các người công chức mà ông nghi ngờ là có lòng bất chính đối với ông.

Sau khi đi dự hội nghị trở về, ông Li đã cho lưu hành một tài liệu kê khai các lời chỉ trích của thống chế Peng DeHuai, và ông Li hỏi tất cả các người cán bộ ở cấp ngạch 17 hay cao hơn, về ý đồ của các người này có tán thành hay không. Tất cả các người cán bộ sẽ được cho điểm từ 1 đến 24, điểm 1 là cao nhất. Tất cả các người cán bộ đều cảm thấy trước là sẽ có việc xảy ra, nhưng đã có vài người đã tán thành các ý kiến của vị thống chế Peng, họ liền bị bắt giam vì có tư tưởng "cơ hội hữu khuynh", các người công chức của tỉnh Sichuan đã dám nói về nạn đói hay là mưu toan để đề phòng (bổ cứu) các hậu quả của nạn đói, về sau các người công chức này cũng đã phải chịu đựng các sự ngược đãi dữ dội. Trong số các người này có vị linh mục tên Jung Chang, ông là tác giả sách "Các con thiên nga hoang dã." Ông này là người cách mạng chân chính và là người lãnh đạo cao cấp ở Chendu. Ông Wang Yu đã lấy làm ghê tởm về những gì ông đã thấy xảy ra ở vùng nông thôn dù là các người cán bộ ở địa phương đã che giấu các điều tệ hại nhất. Về sau, ông Wang Yu đã mắc chứng phù thủng và suy yếu trí nhớ. Vào năm 1961, ông này đã từ nhiệm và đã nằm nhiều tháng trong bệnh viện. Thái độ của ông đã khiến ông bị ngược đãi khi xảy ra cuộc Cách Mạng Văn Hóa, vì lý do là đã có ý chí cách mạng suy thoái. Ông này đã chết vào năm 1974, gần như điên loạn sau một thời gian dài bị quản thúc tại một trại lao động khổ sai.

Đã có nhiều người đã thấy tận mắt, tại Sichuan cũng như tại các nơi khác, khi nạn đói đã xảy ra đến cao độ, mặc dù là đã gởi các trâu bò và các cốc loại đi các vùng khác của đất nước. Số thóc lúa của tỉnh này đã đưa đi các nơi khác, đến nay, số này vẩn còn là một bí mật, bởi vì trái lại vị đệ nhất bí thư của tỉng Gansu đã bị mất chức, ông Li Jingquan vẫn ở lại chức vào năm 1961. Mặc dù số tử xuất rất cao đã xảy ra tại tỉnh Sichuan, Mao vẫn tiếp tục che chở cho ông Li, và cũng có thể là ông Li cũng đã có được sự biết ơn của các người lãnh đạo khác, vì ông đã tiếp tế lương thực cho các người lãnh đạo này khi họ đang cần có thêm lương thực khi nạn đói đến cao độ. Vào năm 1962, ông Li cũng đã khôn ngoan, không đề cao mình và đã cho nới lỏng vài việc hạn chế đối với các người nông dân vì đã chịu các sự ép buộc phải tuân theo các mục tiêu của một nền canh nông tập thể hóa. Ông Li đã yêu cầu các người nông dân hãy công tác theo các mục tiêu của quốc gia mà ông Liu Shao Qi đã đề ra: Ba tự do, một bảo đảm, có tên là San Zi, Yi Bao.

Số tử xuất của tỉnh Sichuan đã lên rất cao. Các sự ước lượng đã lên đến từ 7 đến 9 triệu người chết cho một dân số ít nhất là 70 triệu người. Theo thống kê chính thức, con số ước lượng thấp nhất là 7,35 triệu người; các nguồn tin khác, trong số này có nguồn tin của ông Chen YiZi và của nhà dân số học Peng Xizhe, đã ước lượng có 9 triệu người đã chết. Sự ước lượng cuối cùng là ở nông thôn đã có số người chết là cứ trên 7 người dân thì có một người đã chết vì Đói. Tại vài ngôi làng, tọa lạc tại các vùng đất phì nhiêu của tỉnh này, người ta đã ước lượng đã có từ 20% đến 30% dân số đã chết. Việc "ăn thịt người" đã xảy ra ở khắp mọi nơi, thường xảy ra ở các hạt mà nạn đói đã lên đến cao độ, cũng như tại Yan'an, tọa tại Tây Nam của Cheng-Du. Luôn cả các người nông dân ở ngôi làng sinh quán cũa ông Deng Xiao Ping, tên làng là Guang'an, các người nông dân này cũng phải bắt buộc đi ăn mày lương thực ở các thành phố.

Sự quyết định của ông Li Jingquan ủng hộ chính sách của ông Liu Shao Qi đã có thể giải thích là tại sao Mao đã khuyến khích việc loại bỏ ông Li Jingquan vào khi xảy ra cuộc Cách Mạng Văn Hóa. Các người Vệ Binh Đỏ đã gây ra các trận đánh nhau lớn và dữ dội tại các thành phố của tỉnh Sichuan. Ông Li đã sống sót và vợ ông đã tự tử, một người con trai của ông đã bị đánh chết. Về sau, ông Li đã được phục hồi danh dự, và ông Deng Xiao Ping khi trở về nắm chính quyền vào năm 1978, đã ban cho ông Li một chức vụ danh dự. Mặc dù vậy, ông Li vẫn không được phép trở về tỉnh Sichuan. Đến ngày nay, các cuộc tranh luận công khai về nạn đói, vẫn còn là điều cấm kỵ.

Đọc tiếp Phần II - Chương 11 : Bức thơ của Đức Ban Thiền Lạt Ma

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Truyện Lịch sử

Tủ sách "Vàng"

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

a

© 2005 HuyenThoai.Org – Wednesday, 2 February, 2011 22:21