a
 

 

 

 

 

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Diễn đàn - Lưu bút

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

 

Vườn hình ảnh

Ký Què

Hồ Xuân Hương hôm nay

a

Hồ Xuân Hương trước khi tân tạo

Đàlạt với hố Xuân Hương hay hồ Xuân Hương ?

Hai dự án :

1/ Nạo vét lòng Hồ Xuân Hương sâu 3m, xây cừ đá làm đẹp Hồ Xuân Hương cho Đàlạt đẹp hơn ???

2/ Xây Cầu Ông Đạo lớn hơn để mỗi bên 2 làn đường vào ra Chợ Đàlạt xe đi thoải mái hơn???

Chương trình của hai dự án thi công hoàn tất tháng 9 2010 để Đàlạt kịp mừng Thăng Long 1000 năm. Khởi công 4 gói thầu nạo vét lòng hồ, một gói xây cầu. Khởi công trứơc 1/ 2009. Có 9 tháng để làm việc. Sau đúng 9 tháng, ngày 5/9 tôi rời Đàlạt về Sàigòn...

Hồ Xuân Hương vẫn là hố Xuân Hương... và không biết ngày nào, bao giờ mới trở lại là hồ Xuân Hương????

Tiền cho dự án... có còn đâu mà nạo và xây??? Hỏi tới thì được trả lời tài khoản hết, chờ Trung Ương rót vào ?

Đáy hồ nay mọc cỏ cao, những con thiên nga chết rục trên thảm cỏ hoang.

a

Sau 9 tháng nạo vét lòng hồ

Những cơ sở thương mãi quanh hồ như Nhà Thủy Tạ đóng cửa trơ cùng tuế nguyệt:

a

Nhà hàng Thanh Thủy lèo tèo vài người khách, trên bảng quảng cáo đăng hình "cải tạo" đáy hồ thấy để diễn tiến tới ngày 139... ngưng luôn.

a

Còn cầu ông Đạo cũng chưa có gì. Toàn thể dư án chờ tiền. Chờ đến bao giờ ? Ai biết được? Lượng du khách lên Đàlạt còn không tới 10%. Xe khách tốc hành Xuân Trang, Thành Bưởi lúc nào cũng thiếu khách-dư ghế. Chuyến cuối cùng 10 giờ đêm thường đông, không còn chỗ vì nhiều người muốn đi đêm cho mát, ngủ một giấc là tới Đàlạt, chuyến xe này thường chạy có 4 tiếng 30 phút, ban ngày 7 tiếng...thế mà chỉ được nửa số khách.

Dân Đàlạt ngao ngán nhìn khách thưa thớt. Họ than bao giờ hồ thay cho hố.

Cầu ông Đạo tôi tưởng cao lắm mất vài tháng là xong. sau 9 tháng, lại còn thê thảm hơn, công trường chỉ còn chiếc cẩu, không một cơ giới nàò khác, hai đầu dựng tôn lô cốt, im lìm không một hoạt động:

a

Thế vào cầu Ông Đạo là con đương nhựa nhỏ nối hai bên hồ khoảng giữa Nhà Thủy Tạ và nhà hàng Thanh Thuỷ để xe hơi và xe máy chạy... Thật tang thương.

a

Hồ Xuân Hương hiện tại

Kiểu này chắc sắp giống Vinashine thất thoát, thua lỗ 86 ngàn tỉ đồng..thay hai ba quan đầu tỉnh là xong. Rõ chán, thành qủa cuả đỉnh cao trí tuệ, hầu bao vô đáy.

Sài Gòn - Chợ Lớn?    Không !! ... Đà Lạt ngày nay !!!

Tôi, Ký Què nhận được bài “Đalat Ngày Nay-1001 Chuyện Bá Láp” của anh bạn Ký Bần. Cả hai tụi tui là dân nhập cư lậu từ sau ngày bị phỏng. Tụi tui sống độc thân, rất lạc quan yêu đời, không bao giờ nghĩ đến quá khứ huy hoàng của mình mà chỉ nghĩ đến tương lai của đám cháu cố mà thôi. Nghề chính của tui là chuyên nghe lóm mấy mệ ngồi lê đôi mách nói xấu nhà nước. Còn Ký Bần thì lâu lâu viết: “Chuyện Bá Láp” nhưng không dám gửi cho báo “Tuổi Trẻ” hoặc “Thanh Niên”. Kẹt quá, Ký Bần bèn gửi đến cho tui để đọc cho dzui. Nay tui gửi cho ĐS BTX-THĐ xin đăng cho bà con đọc chơi. Nếu có tiền xin gửi tí nhuận bút uống rượu vang Đalat và ngồi nghe lóm bàn dân thiên hạ nguyền rủa nhà nước. Đọc “Chuyện Bá Láp” xin chớ tin vì là “Chuyện Bá Láp”. Mở đầu bằng 5 chuyện như sau:

  • Một: Tết Canh Dần 2010, dân tứ xứ kéo lên Đalat vui xuân đón tết. Xe đổ dốc vào thành phố thì hỡi ôi! Hồ Xuân Hương không khốc, không còn một giọt nước để làm thuốc. Bụi tung mù trời. Đi vòng vòng hỏi thì chẳng ai biết tại sao. Cuối cùng thì cũng có vài tin “tức mình” như bán hồ cho ngoại quốc xây chỗ ăn chơi, lấp hồ để làm sân cù, làm quảng trường đỏ, làm sân đá banh, xây khách sạn vân vân và vân vân... Vài hôm sau cầu Ông Đạo bị bịt kín hai đầu, xe không qua lại được. Vài ngày sau nữa người ta gánh đất đổ thành con đường mang tên “Bụi Mù” nghe rất thơ mộng nối từ Thủy Tạ qua nhà Đạo Quán Hướng Đạo trước đây. Kế đó là những chiếc xe đào đất và chở đất được gửi tới để móc đất đem đi rắc khắp các con đường chung quanh hồ cho bà con có cơ hội hít bụi tập thể. Các cán chính quyền nói “vét hồ” để cho thành phố đẹp hơn! văn hóa hơn và nhiều cái hơn nữa không kể hết. Hỏi đến bao giờ xong thì cán chính quyền trả lời chắc nịch “cuối năm”. Hỏi cư dân Đalat thì tuyệt đại đa số trả lời “Cuối năm Mậu Chuột”...

Lời bàn của Ký Bần: Vét hồ có tiền vào túi. Càng vét lâu tiền chạy vô túi càng nhiều... Khi trả tiền thi công thì làm khó không muốn trả, cuối cùng các đơn vị thi công bỏ luôn... xù... và tiền lại chui vào túi cán...

  • Hai: Cách đây 25 năm, chính quyền Đalat do mấy chú mấy bác liên khu 5 nối đuôi nhau cầm quyền ra lệnh:

- “Dân phải đào mồ mả ông bà tổ tiên đem đi nơi khác chơi”.

Dân hỏi tại sao thì cán đáp:

- “Xây sân vận động cho dân đến đá banh, đánh vũ cầu, tập yoga, múa tài chi, đi bộ tán gẫu, con nít tới đánh bi hoặc nhảy lò cò tập thể cho có văn hóa.”

Nay, mồ mả đã bị bứng hết, chỉ còn vài ba nấm mồ vô chủ. Giới chức liên khu 5 đến nhắm nhắm đo đo. Bàn dân théc méc hỏi làm gì? Trả lời rất ấn tượng:

- Chia lô! Đã bán hết rồi!

Lời bàn của Ký Bần: Đó là chính sách và chủ trương nhất quán đứng đéng... của đảng và nhà nước ta...

  • Ba: Sau ngày các bác các chú liên khu 5 làm trùm băng đảng trên thành phố Đalat, người dân ở đây trở thành bần cố, còn các bác các chú trở thành giai cấp địa chủ, tư sản, cướp bóc... gọi là đại-gia tư-bản-đỏ như những lãnh chúa thời trung cổ ở Âu Châu. Rồi các bác các chú ra luật cho dân thi hành, chứ không phải các bác các chú thi hành. Điều nàychung cho cả nước chứ không riêng gì ở Đalat.

Khoảng năm bảy năm nay, các bác các chú công an cảnh sát ra luật phạt các chủ xe chạy quá tốc độ qui định. Mức phạt nặng nhẹ tùy theo, từ vài ba trăm nghìn đến vài triệu và giam xe 30 ngày. Nếu khổ chủ thuộc luật và thi hành một cách thông minh thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy! Nói cho dễ hiểu thì cứ tự động móc tiền ra và xin thông cảm. Những chuyện như thế là chuyện rất bình thường trong một xã hội đã đạt đến mức “có văn hóa” khắp “hang cùng ngõ hẻm”.

Ký Bần ưa lân la các quán cà phê rẻ tiền và được nghe nhiều chuyện kể giống y chang nhau:

- Các chủ xe du lịch và vận tải hàng hóa nộp tiền cho giới chức cảnh sát giao thông từ hai đến ba triệu một năm để chạy thoải mái và không bao giờ bị cảnh sát giao thông đụng tới vì chạy quá tốc độ giới hạn. Có một anh chủ xe quá hạn nộp tiền hai hôm bèn nhận được điện thoại nhắc nhở. Anh ta phải mất thêm một chầu nhậu cỡ ba triệu nữa!

Tin đã được nhiều giới chức xác minh là đúng: Muốn được làm Cảnh Sát Giao Thông phải chi từ một đến hai tỷ bạc VN!

Lời bàn của Ký Bần: Luật là để cho dân nghèo thi hành. Luật không thi hành đối với các bác các chú “nẩu” và các bậc đại gia.

  • Bốn: Cũng vẫn chuyện xe cộ. Đalat trước đây có hai bến xe. Một ở sát ấp Ánh Sáng và một ở phía sau dãy phố khu Hòa Bình. Hai chục năm trước các chú các bác đuổi hết ra bến xe mới trên đồi đối diện với ấp Saint Jean . Không một xe khách nào được bén mảng vào thành phố. Lý do là để cho thành phố sạch đẹp và văn minh lẫn văn hóa.

Thế nhưng, khi các đại gia tư bản đỏ làm ăn thì có ngoại lệ. Trước tiên các đại gia này bỏ tiền mua đứt bến xe mới. Hằng trăm loạixe chạy đi khắp các tuyến đường đất nước phải trả tiền hằng năm để xe được vào bến. Các đại gia này thành lập công ty cổ phần và biếu bác Năm chú Bảy dì Chín... gốc liên khu 5 mỗi người năm bảy cổ phần và mỗi năm lại được chia tiền lời kinh doanh. Cuộc đời các bác các chú các dì liên khu 5 sao mà sướng thế! Người dân Đalat ai ai cũng vừa khóc vừa mừng cho giai cấp lãnh đạo “cực kỳ sáng suốt”.

Tập đoàn nói trên không ai xa lạ là “tập đoàn xe khách Phương Trang” có xe chạy trên nhiều tuyến đường tại Việt Nam . Điều ngon lành hơn nữa là tập đoàn xe Phương Trang có một bến xe riêng của mình ngay trong thành phố ở 11A/2 Lê Quý Đôn (ngay góc Cường Để, Duy Tân, gần nhà đèn). Chuyện hay hơn nữa là nếu Phương Trang gây tainạn, cán chết dân thì báo đài không được đưa tin!

Nói thêm: Miệt Sàigòn có bến xe Miền Đông, bến xe Miền Tây. Không xe nào vào lọt được Sàigòn. Nhưng tập đoàn Phương Trang có một đoạn đường riêng (không phải bến xe) ở số 272-274-276 Đề Thám để bán vé, lên và xuống khách... làm cản trở lưu thông trầm trọng.

Lời bàn của Ký Bần: Các cấp lãnh đạo có văn hóa rất hiểu và thực hiện đúng câu của người xưa: “Đa Kim Ngân Phá Luật Lệ”.

Chuyện nghe ra rất nghịch nhĩ. Số là những kẻ nghèo khốn bần cùng (như Ký Bần tui) thì mới ngày đội nắng đêm hứng mưa để đứng đầu đường góc chợ Giữ Xe cho thiên hạ đi ăn chơi mua sắm... Thế nhưng nhiều năm qua tại Đalat, các bác các chú liên khu 5 muốn những người “Giữ Xe” phải có trình độ văn hóa cao và gốc gác cách mệnh cho nên Giữ Xe là đặc quyền chỉ dành cho vợ con, anh em, cháu chắc, cậu mợ, chú dì... của các cấp lãnh đạo anh minh của thành phố. Những ai có việc xuống phố ghé chợ, vào các hàng quán nếu dựng xe dưới lòng đường thì đã có mấy chú cảnh sát giao thông đến hỏi thăm sức khỏe.Vài trăm nghìn tiền phạt là chuyện bình thường. Còn nếu dựng xe trên lề đường thì tiền phạt tăng gấp đôi! Do đó, dù chỉ cần năm ba phút chạy vào cửa hàng cũng phải mang xe đến để cho dòng họ ba đời các bác các chú giữ dùm cho. Dĩ nhiên là phải trả tiền.

Chuyện nhà xí: Cũng như chuyện Giữ Xe. Những nơi có nhà xí công cộng, các bác các chú gọi là “Điểm Thơm” hoặc là “Nơi Có Ăn”. Cho nên hàng hàng lớp lớp những người làm cách mệnh vô sản tranh nhau những “Nơi Có Ăn” này. Những địa điểm thường tổ chức lễ hội, khu chợ búa, các trung tâm sinh hoạt đông người... đều có nhà xí công cộng. Bước vào bước ra hai nghìn. Cần giấy vệ sinh ba nghìn. Chỉ vài năm ăn nhà xí, phe cách mệnh đã có thể hiên ngang mua đất (vừa mua vừa giật) xây nhà nhiều tầng cao cấp. Việc kinh doanh nhà xí cũng nằm trong chủ trương “hồng hơn chuyên” đấy!

Lời bàn của Ký Bần: Sau ngày 4 tháng 3 ở Đalat, các bác các chú “nẩu” tại Đalat đông hơn “Ruồi Trâu” (tác phẩm vĩ đại của một nhà văn Liên Xô), gốc là dân liên khu 5, Nam-Ngãi-Bình-Phú. Chỉ trong vòng 30 năm, các bác các chú đã phá nát thành phố Đalat.

Ngày Dalat bị phỏng - 3 tháng 4.2010

Ký Bần

© 2005 HuyenThoai.Org – Sunday, 26 December, 2010 18:55