a

 

 

Hoàng Nhật Thơ

a

Lê Nguyễn Huy Trần

a

Nguyễn Anh Tuấn

a

Phạm Thanh Nghiên

a

Sinh viên Hà thành

Tâm bút người Lính VNCH

"Mũ Đen" Hoàng Nhật Thơ

Người lính Việt Nam Cộng Hoà
và vành khăn tang Tổ Quốc

Nhấn bên phải con chuột ở đây,chọn dòng Save Link(Target)As...tải(Download)Audio

a

Kính thưa qúy Niên trưởng.
Kính thưa quý Huynh trưởng.
Kính thưa quý vị Quân Cán Chính VNCH.

     Cuộc chiến Việt Nam trên  mặt trận quân sự, thật  sự  chấm dứt lúc 1:15 trưa ngày 01/05/1975, sau khi Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn,Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu  Khu  Trưởng Tiểu  Khu  Chương Thiện  cùng  các chiến  sĩ dưới quyền bị  sa  vào  tay  giặc.
Trước  đó  một ngày, tức  là   vào  lúc 10:30  sáng ngày 30/04/1975, Tổng Thống* Dương  Văn Minh kêu  gọi  các  ơđơn  vị,  quân  nhân các  cấp   thuộc  QL/VNCH  buông súng, sau  này  cũng  có  người   gọi ông Dương Văn Minh  là  tổng thống "vi hiến". Trong phạm vi bài viết này, tôi không bàn về hai chữ "vi hiến" hay hợp hiến, mà tôi chỉ nhắc lại giờ phút lịch sử sang trang máu của 35 năm về trước, để cùng chia sẻ niềm đau  thương  dân  tộc  và  cũng  để  "Vinh Danh_Tưởng Niệm_Tri Ân" những Người Lính VNCH.  Sau lời kêu gọi buông súng của Ông Dương Văn Minh, một  số  đơn vị  trưởng và cấp chỉ  huy vì không muốn người  dân và  thuộc cấp phải  đổ  máu trong  giờ  thứ  25, nên  đã ra  lệnh kéo  mảnh  vải  trắng   lên  ngọn   cờ  tại  đơn  vị,  để  chấp  nhận  chấm  dứt  chiến  tranh. Từ  ngày  đau  thương  đó  đến   nay  đã 35 năm, mảnh vải  trắng đó  bị  xem là  lá  cờ  đầu hàng. Không, VNCH  bị  bán  đứng  chớ  Người  Lính  VNCH  không  thua ; Miền  Nam  Việt  Nam  bị  cộng  sản  cưỡng chiếm, nhưng Người Lính VNCH không đầu   hàng.   Người Lính VNCH  chẳng  những can trường để  chiến thắng,  mà  còn can   trường   ngay  cả  trong   chiến   bại.  Thiếu   Tướng  Nguyễn  Khoa  Nam, Thiếu   Tướng Phạm Văn  Phú,  Chuẩn  Tướng  Lê  Văn Hưng,  Chuẩn   Tướng   Trần   Văn   Hai,   Chuẩn  Tướng   Lê   Nguyên   Vỹ,  Đại  Tá  Hồ  Ngọc  Cẩn đã  hãnh diện  và  hiên  ngang  thay  mặt  cho toàn  thể   QL/VNCH  chứng  minh   điều  đó. Người  Lính VNCH không  bao  giờ   thua   hoặc  đầu  hàng cộng  sản.  Mảnh   vải   trắng  được Người  Lính  VNCH trân trọng  và  nghiêm trang  từ  từ  kéo  lên  đỉnh  ngọn  cờ,   kèm  theo  hai  dòng  lệ   nhạt  nhòa  trong  ngày  tang  thương  đó  là  "VÀNH   KHĂN  TANG TỔ  QUỐC" !

Mùa  Xuân đến rồi  qua đi, để  lại  trong lòng  người Việt tha hương một  nỗi  buồn  man  mác trên con đường viễn xứ ... Tháng Tư lại  đến, gợi  nhớ  trong  chúng  ta  một  tháng  tư   của  35  năm   về    trước .... Một  Tháng Tư  mà  cả  một  quân  đội  hùng  mạnh,  thiện  chiến  nhất Đông Nam  Á,   phải  tan  hàng  vì  sự   phản  bội  của  đồng minh,  một quân  đội  bách  chiến, bách  thắng  bị  trói  tay  trên  bàn cờ  chính  trị  thế  giới ; Một Tháng Tư  mà cả  quê hương Việt Nam, đã bị Cộng sản  Bắc  Việt  nhuộm  đỏ  bằng  máu  của  Quân  Dân  Cán Chính VNCH ;  Một Tháng Tư   mà   cả   một  dãy  Giang  san  Việt  Nam hoa  gấm  bị   bọn cộng  sản  phá  tan  nát,  nhận chìm trong máu  và  nước mắt   của   85  triệu  người  dân  Việt  trong   suốt   35   năm   qua.  "THÁNG TƯ ĐEN 1975" ...!!!

Trở  ngược  dòng  lịch  sử ... Trong  suốt chiều  dài  của  cuộc chiến trên quê  hương Việt Nam, Người  Lính VNCH  đã  dâng hiến  cả  cuộc đời  cho Quê Hương, Tổ Quốc ; Người Lính VNCH đã  đem sinh mạng của  mình đặt  trên  đường  bay  của  đạn,  để  hoàn thành trách  nhiệm  mà Tổ Quốc đã giao phó : "Bảo Quốc_An Dân".
Chúng ta  không thể  nào quên được  hình  ảnh Người Lính  VNCH bước  trên  những  đống  gạch  vụn  đổ  nát, trộn  lẫn  xác đồng đội   và  giặc thù, dưới từng cơn mưa đạn của  địch quân giăng kín cả  đất  trời, để  cắm  ngọn  cờ   chiến  thắng  trên Cổ  thành Quảng  Trị   vào  ngày 16/09/72 ;  Hình  ảnh  của   những  Người  Lính  VNCH  tiến  lên  trong lửa  khói  mịt  mờ, trong  những  trận mưa  pháo kinh hoàng của  quân thù,  máu  chảy  theo  mỗi   bước  đi,  để   chiếm  lại  từng  tấc  đất  của  quê  hương  nói  chung,  chiếm  lại  từng căn  nhà  góc  phố  cho  người  dân  nơi  thị trấn An  Lộc nói riêng, vào Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 .v..v...

Người  Lính  VNCH  gục  ngã   trên  khắp  các  mặt  trận  lớn  nhỏ, thân xác của  họ  nát  tan trong đạn  pháo của quân thù, để cho đất Mẹ  được  an  vui ; Máu của  họ  tuôn  chảy  trên  khắp các  nẻo  đường đất  nước, thấm vào  lòng đất Mẹ  để  cho  ruộng lúa  được xanh tươi, hoặc  một  phần  thân  thể  của  họ  đã   gởi  lại  trên  chiến  trường,  mục  rã   theo thời  gian. Tất cả  sự  hy  sinh đó  là  để  bảo  vệ  hai  chữ  Tự  Do  cho Miền Nam Việt Nam. Nhưng ... đớn  đau thay ! Người Lính VNCH  đã  bị  người  bạn  đồng minh phản bội và bức tử  phải buông tay  súng trong ngày 30/04/75. Để  rồi  bao  nhiêu  người  đã  tuẩn  tiết chết theo vận nước ; Hằng ngàn người  đã  bị  bọn cộng sản hành quyết ngay sau khi  bọn  chúng cưỡng  chiếm Miền Nam Việt Nam ; Hằng  trăm   ngàn Quân Cán Chính  đã  bị   đưa  vào  200  trại  tù  khổ  sai,  khắc  nghiệt  trên hai  miền Nam Bắc, nhận  lãnh sự  trả  thù đê tiện và  hèn hạ bằng  những cực hình tra tấn dã  man, độc ác của bọn cộng sản vô thần khát máu. Khoảng một trăm  sáu  mươi  lăm ngàn  người (165,000) đã  chết trong  các  trại  tù   khổ   sai.  Cho   đến  ngày  hôm  nay,  còn  khoảng  sáu  mươi lăm ngàn (65,000) Quân Cán Chính VNCH đã chết mất  xác vì  bị bọn cộng sản thủ tiêu.

Dòng đời  lặng lẽ  trôi  qua thoáng đó  đã  35 năm. Dù  cát bụi  thời  gian có  chôn vùi  tất  cả  và  mọi  việc sẽ  đi  vào lãng quên. Nhưng  có  những sự  việc, những hình  ảnh  sẽ  mãi  mãi trường tồn với  thời gian, trơ  gan cùng tuế  nguyệt. Đó  là  hình  ảnh, sức chiến đấu  phi  thường và  sự  hy  sinh  cao  cả  của  Người  Lính  Việt  Nam Cộng  Hòa.

Chúng tôi, những Người  Lính VNCH nhắc lại  dĩ vãng, không phải để  tiếc nuối  một thời  quá khứ  vàng  son, danh vọng. Đời Người Lính VNCH,  đầu đội   trời   quê  cha, chân  bước  đi   trên   mảnh  đất   mẹ, đôi  vai gầy bé nhỏ gánh  vác  cả  giang san, lưng mang balô  trĩu nặng tình  yêu  thương quê   hương,  dân  tộc,  đối  diện  với   cái   chết  từng   giây,   từng   phút.  Đường  hành  quân   trong   rừng   sâu,   núi   thẳm, có  khi cả  tháng không  thấy  ánh  nắng  mặt  trời,  đôi  giày trận chưa  hề  được  tháo  ra  một  lần,  những  buổi  cơm  gạo  sấy,   nuốt  vội  vã dưới  cơn mưa  tầm  tả. Cuộc đời  của Người Lính như  thế  thì  đâu có  gì  là  vàng  son, danh  vọng ... Nếu  có  danh  vọng chăng là chúng  tôi  hãnh  diện   và   tự   hào   được  khoác   vào  mình  bộ  quân  phục  của  QL/VNCH ; Vàng  son  của Người Lính là  đem máu xương để  đổi  lấy  sự  thanh bình cho quê hương.

Chúng tôi  nhắc  lại  dĩ  vãng, là để cho  những thế  hệ  trẻ  sau  này hiểu  rõ   về  một  quá  khứ  bi  hùng  và  sự   hy  sinh  của  Người  Lính  VNCH. Nhờ  những sự  hy  sinh đó, mà  chúng ta còn được hít  thở bầu không khí tự  do ngày hôm nay. Chúng tôi  cũng muốn cho thế  hệ   trẻ  đang  sống trong nước hiểu rõ  về  tánh  nhân  bản và chính nghĩa  của Người  Lính  VNCH ; Người  Lính VNCH  không phục  vụ  cho  bất  cứ  một  đảng phái  hay  tổ chức  nào, Người Lính VNCH đi chiến  đấu với một trách nhiệm và một lý tưởng duy nhất là "Bảo Quốc_An Dân".

Có một số người  thiển cận  đã  đổ  hết trách  nhiệm lên Người Lính VNCH về quốc  nạn 30/04/1975, cũng có  nhiều cấp chỉ  huy, lãnh  đạo đã  đứng ra  nhận lãnh  trách nhiệm này. Nếu nói  như  thế  thì  tội  cho Người Lính VNCH quá ! Người  Lính VNCH đã  làm hết sức của mình.

Người  Lính VNCH dù  không còn  đầy đủ  vũ  khí, đạn dược và  đã  bị  người  bạn đồng minh bỏ  rơi, nhưng  họ vẫn tiếp tục  chiến  đấu  trong đơn  độc  với  tỷ   lệ  một (1)  chọi  sáu (6),  tới   giờ   thứ  25  của  cuộc  chiến. Cuối cùng vì   quân  lệnh,  vì  kỹ  luật  của  quân  đội  mà  Người  Lính đành nghẹn  ngào  gãy  tay  súng ! Người  Lính đã  làm tròn trách nhiệm  mà  tổ  quốc  đã  giao  phó. Một bằng  chứng  hùng  hồn  và  cụ  thể   là  không  có  một  mảnh  đất  nào  của  Miền  Nam  Việt  Nam  bị  cộng sản chiếm, mà Người Lính VNCH không lấy lại  được  trong suốt  21 năm chinh  chiến.

Nếu   Miền  Nam   Việt  Nam  chế   tạo   được   vũ  khí,  đạn   dược, chiến  đấu  cơ,  chiến  hạm  và   các  phương  tiện thiết bị  chiến  tranh, thì  đừng nói  chi  là bọn Cộng sản Việt Nam, mà  trên thế giới này khó tìm ra  được  một quân  đội   nào được xem là  đối  thủ  của  Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Trong thời  chiến, Người Lính VNCH là người  chịu nhiều gian nan, cực khổ  và  hiểm nguy  nhất, nhưng  họ  lại  là những người bất  hạnh, tang  thương  nhất  sau  cuộc  chiến.

Những  Người  Lính  VNCH  may  mắn  đến  được  bến  bờ   tự   do, từ  những ngày hổn  loạn  cuối Tháng Tư  Đen, cho  đến những chuyến vượt  biển kinh  hoàng, những  chuyến  bay  ra  đi  theo  diện H.O hoặc chương trình đoàn tụ. Dù  họ ra  đi  bằng phương tiện hay  diện nào  đi nữa, không phải  là  họ  sợ  hoặc  trốn  chạy  cộng  sản.  Họ  ra  đi  với  một  lý  do duy  nhất  là "Người  Lính VNCH không đội  trời chung với cộng sản".

Người  Lính VNCH  buông súng  là  để  chấm  dứt  cuộc  chiến  trên mặt  trận quân sự,  để  chuyển qua  một  mặt trận  mới  trong một cuộc chiến  mới. Đó là  mặt  trận  chính  trị  trong  cuộc  chiến "Nhân Bản", cuộc chiến nhân bản này chỉ  có một trận chiến duy nhất, và trận chiến này sẽ  là  trận thư  hùng cuối cùng, chúng ta  dùng Lá Cờ Vàng Chính Nghĩa khai  tử  và  bôi  xóa  vĩnh viễn  đảng CSVN trong  dòng lịch  sử  dân tộc  Việt  Nam nói  riêng và  trong dòng lịch sử  thế giới nói chung.

Cho đến ngày  hôm  nay, 35  năm  sau  cuộc  chiến. Người Lính  trẻ  nhất của QL/VNCH cũng  đã  trên  50  tuổi. Những cấp  chỉ  huy,  lãnh đạo thì  sương tuyết đã  phủ trắng mái  đầu. Những Người Lính VNCH bây giờ  mắt  đã  yếu, thân thể  không còn  khỏe  mạnh, tráng kiện như ngày  xưa.  Nhưng  ý  chí  và   lý  tưởng  của  họ  vẫn  không  phai  sờn theo dòng thời  gian nghiệt ngã  của  tạo hóa. Dù họ đang sống  ấm  no  nơi  xứ  lạ  quê người,  nhưng  họ vẫn  đem  những chuỗi  ngày còn  lại, đóng  góp  công  sức   vào  công cuộc  đấu  tranh   giải  thể  bạo  quyền Cộng sản Việt Nam, để  mang lại sự  tự  do, hạnh phúc, ấm  no  cho  85  triệu  người  dân  trong nước  và những thế hệ mai sau.

Tất cả  những sự  hy sinh  của Nguời Lính VNCH được  trang trọng  lưu  vào  trang  sử  của  Quê Hương, kèm  theo bốn chữ  mang đầy  đủ  ý  nghĩa  nhất  "TỔ QUỐC GHI ƠN".

Ba  mươi lăm năm (35) chỉ  là một thoáng so với  thời gian vô cùng tận  của  tạo  hóa, nhưng  lại  là  một  chuổi  ngày dài đau  thương  của dân  tộc  Việt.  Ba  mươi  lăm (35)  năm  qua,  vết  thương cũ  hầu  như  chưa  một  lần  khép kín ;  Nhưng  đau  buồn  thay ...! Những hình  ảnh  kinh  hoàng,  hoang  man,  sợ   hãi   chen  lấn  nhau trong những  ngày cuối "Tháng Tư  Đen" khi  giặc  tràn  về  thành phố ; Những hình  ảnh  vượt biển cả  chống chọi  với phong ba bão táp, trực diện với thần chết  để  đi  tìm hai  chữ "Tự Do", hầu như  đã phai  mờ trong lòng của một số  người ; Cuộc  sống  cơm  no,  áo   ấm  nơi  xứ   lạ  đã   làm  cho  họ  quên   ngày  đại  tang  của   quê   hương ; Cuộc sống  vật  chất  xa  hoa  nơi  đất  khách đã  phủ  lấp đi sự hy sinh cao cả của những Người Lính VNCH.  Họ  đã  thờ  ơ,  lãnh  đạm  với   sự   tan  nát  của  Quê  Hương  cùng với  sự  khổ  đau, tang tóc của  85  triệu  người  dân  trong  nước. Tàn nhẫn hơn nữa là họ đã quay về quỳ mọp bắt tay, hợp tác với  giặc, bắt tay  và  hợp tác với  những kẻ  đã từng sát hại thân nhân của họ và truy  đuổi  họ  vào  con  đường  chết ......Hỡi ơi ...!!!

Xin  đừng  vứt  bỏ   hai  chữ  "Quốc  Hận" bên  lề  đường  viễn  xứ.  Xin  đừng  nhẫn  tâm   đâm  thêm   một   nhát   dao   vào   lưng   những Người  lính VNCH  đang  ôm  nỗi  quốc  hờn, lưu  vong  biệt  xứ,  hoặc  đang lê  lết  cuộc đời tăm tối, tang thương trên  quê  hương  Việt  Nam.  Xin  đừng  phản  bội  những  người  đã  gục ngã  và  những người đang nằm trong  lao  tù vì công cuộc đấu tranh giải thể bạo quyền cộng  sản.

Hãy đóng góp công sức, góp một  bàn tay  cho công cuộc  đấu tranh này sớm thành công.

Xin đừng để con đường viễn xứ mỗi ngày mỗi dài thêm./.

Trân trọng kính chào.

                                                   Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 35.

* 2 chữ "Tổng Thống" trong bài viết này là nói về giờ phút lịch sử sang trang máu của 35 năm về trước.

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Sách Lịch sử

Truyện Lịch sử

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Diễn đàn - Lưu bút

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

a

 
a
© 2005 HuyenThoai.Org – Wednesday, 8 December, 2010 3:23