Dương Danh Dy

a

Đinh Lâm Thanh

a

Hoàng Nhật Thơ

a

Lê Nguyễn Huy Trần

a

Ngô Viết Trọng

a

Nguyễn Anh Tuấn

a

Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

a

Nông Đức Dân

a

Phạm Thanh Nghiên

a

Sinh viên Hà thành

a

Trần Marie France

a

Tina Tran

a

Tô Hải

Tâm bút người Lính VNCH

"Mũ Đen" Hoàng Nhật Thơ

Ngày Quân Lực và Người Lính
Việt Nam Cộng Hoà

Nhấn bên phải con chuột ở đây,chọn dòng Save Link(Target)As...tải(Download)Audio

a

     Kính thưa quý Niên trưởng.
Kính thưa quý Huynh trưởng.
Kính thưa quý Chiến hữu.
Các em, các cháu thuộc thế hệ hậu duệ QLVNCH thân mến.

     Từ sau cuộc chính biến 01/11/1963, cuộc chỉnh lý vào tháng 01/1964 cho đến năm 1965, tình hình chính trị của Miền Nam thật sự  rối  ren và bất  ổn  trải  qua  nhiều  thời  chính phủ  dân sự. Bọn Cộng sản Bắc Việt với  sự hổ trợ của cả khối Cộng sản Quốc Tế, đã lợi dụng tình trạng này để gia tăng đánh phá Miền Nam Việt Nam trong mưu đồ nhuộm đỏ nửa phần còn lại của đất nước. Trước tình hình lâm nguy của tổ quốc và sau nhiều phiên họp của Thượng Hội Đồng Quốc Gia, chính phủ dân sự của thủ  tướng Phan Huy Quát  đã quyết định trao quyền lãnh đạo quốc gia lại cho quân đội.
Ủy  Ban Lãnh  Đạo  Quốc Gia  và  Ủy  Ban  Hành Pháp Trung Ương được   thành   lập   và   trình   diện  trước  quốc  dân,  để  thay  mặt  cho QLVNCH  đứng  ra  nhận  lãnh trọng trách  lèo lái con thuyền quốc gia trong cơn phong ba trên dòng sông lịch sử. Đó là ngày 19/06/1965, ngày Quân Lực của  chính thể VNCH. Nhân dịp kỷ  niệm ngày Quân Lực lần thứ 45, tôi xin được nói sơ qua về Người Lính VNCH trong trách nhiệm "Bảo Quốc_An Dân"  trong  suốt  hai  mươi  năm chinh  chiến trên quê hương Việt Nam.
Từ những cảm nghĩ chân thành tận đáy sâu thẳm trong tâm hồn, các nhà văn, thi sĩ, nhạc sĩ đặt Người Lính VNCH vào một vị trí trang trọng nhất  và  cao  quý  nhất trong kho tàng văn chương, âm nhạc Việt Nam. Người Lính VNCH ... Anh là ai ?
Anh là  người  thanh niên tuổi  trẻ  Việt Nam lớn  lên khi  quê  hương dày lửa khói, ý  thức được trách  nhiệm của người  trai  trong thời loạn, anh  đã  xếp lại  trang vở  của  tương lai, gác bút  nghiên chưa  vơi  mực trong  bao  năm miệt  mài  đèn sách. Anh mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ  đặt  bước  chân bỡ  ngỡ  vào  ngưỡng cửa quân trường, tình nguyện hiến  dâng cuộc đời cho Non Sông, Tổ Quốc, mang hoài bảo giữ gìn quê hương đất mẹ  được  thanh bình, mang  lại  cuộc sống  an  lành,  ấm  no, hạnh  phúc cho  người  dân nơi  hậu  phương. Anh đã  khép mình  trong khuôn khổ  của  thời  gian, trong kỷ luật của quân đội, sau những tháng ngày dài  huấn luyện cam go, khổ cực ... Anh đã rèn luyện được một sức chịu đựng phi thường từ  thể  xác đến tinh thần cùng với  kiến thức  hấp thụ nơi quân trường. Cho  đến khi  đứng  nghiêm trước bàn thờ tổ quốc nơi  Vũ  Đình Trường trong  ngày  lễ  mãn  khóa, với  lời  thề  "Vị Quốc Vong Thân", người  thanh  niên tuồi  trẻ  ngày  nào giờ  đây da sạm đen màu  nắng  đổi  cuộc đời, anh hãnh  diện đã  trở  thành  Người Lính của QLVNCH. Người Lính mới mang gói hành trang vỏn vẹn chỉ có sáu chữ "Tổ Quốc_Danh Dự_Trách Nhiệm" ca  vang  lời  sông  núi,  hiên ngang hiện diện nơi tuyến đầu lửa đạn.
Trong suốt  hai  mươi  năm chinh chiến tang thương trên quê  hương Việt Nam, Người Lính VNCH đã đem thân xác của mình đắp xây thành lũy  để  ngăn bước quân thù, anh đã  bước đi  trên khắp nẻo  đường quê hương với  một tay cầm súng diệt lũ  giặc thù cộng sản, một tay che chở bảo  vệ  người  dân. Anh băng rừng vượt suối khi  mặt trời còn say ngủ, những hạt sương đêm đẫm ướt cả  đôi  vai, anh dừng gót khi hoàng hôn vừa  buông phủ, nuốt vội chút lương khô, gạo sấy rồi tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương, tổ quốc.
Hai mươi năm chinh chiến, hằng triệu quả đạn pháo đủ  loại, hằng tỷ viên  đạn  của  khối Cộng sản  Quốc Tế  được  bọn  Cộng sản Việt Nam dùng để  bắn  giết, gây  cảnh máu chảy, thịt  rơi, tang  tóc phủ  trùm đất mẹ. Với  một  khối  lượng đạn dược khổng lồ  như thế  thì  sắt cũng phải chảy, núi  đá cũng vỡ tan, chẳng có một sinh vật nào có thể tồn tại được thì  đừng nói  chi  là  thân xác của con người. Nhưng Người Lính VNCH vẫn  sừng sững hiên ngang dưới  những  trận pháo kinh hồn, những cơn mưa  đạn trùm phủ  đất trời  của quân thù. Anh đã  đem sinh mạng của mình để  bảo vệ từng tấc đất của quê hương, anh đã đem máu của mình để tô thắm uy linh lá cờ vàng hồn thiêng sông núi, anh đã đem tấm thân bé nhỏ hứng chịu  tất cả đạn pháo của quân thù để che chở cho 17 triệu người  dân được sống trong cảnh thanh bình, ấm no, hạnh phúc nơi hậu phương.
Hai mươi  năm chinh chiến, Người Lính VNCH  sống kề  cận với  cái chết   nhiều  hơn  là  kề  cận  với  cái  sống  của  chính  bản  thân  mình ; Người  Lính đi  vào  chỗ  chết để  cho quê hương, dân tộc được sinh tồn. Cái  chết  đến với  Người Lính bất cứ giờ phút nào, bất cứ  nơi đâu dưới nhiều hình thức khác nhau ... Người  thì  tan  xác  trong  chiếc "quan tài bay" đỏ lửa giữa vùng trời "Tổ Quốc Không Gian" ; Người thì nhổ neo theo  chiến  hạm "Tổ Quốc Đại Dương" miên viễn đi  vào lòng biển mẹ ; Người  thì  hiên ngang  bằng "viên  đạn  sau cùng đó, anh nào nghe tầm đạn đi  đâu em" ; Người thì chết hai lần, xác thân tan nát trộn lẫn trong cát bụi  vĩnh viễn ở  lại  với  ngọn đồi  Charlie ; Người thì  an giấc nghìn thu  và  sống  mãi  với  người  dân  nơi "An Lộc Địa Sử Ghi Chiến Tích, Biệt Cách Dù Vị Quốc Vong Thân" ; Người  thì  âm  thầm  trút hơi  thở cuối  cùng  trên  đất  Bắc, trong  mật  khu  của  giặc, đó  là những người chiến  sĩ  Biệt  Kích, Biệt  Hải ... những Kinh Kha  thời  đại  và  còn  bao nhiêu  người đã  xong nợ xương máu không trở về thuộc Nha Kỷ Thuật, hai  sư  đoàn  tổng  trừ  bị  "Thiên Thần  Mũ  Đỏ"  và  Thủy  Quân  Lục Chiến,  Liên  Đoàn  81  Biệt  Cách  Dù,  chín  liên đoàn Biệt Động Quân, mười  một  sư  đoàn bộ binh, sáu sư đoàn Không Quân, quân chủng Hải Quân  với  năm  vùng  duyên  hải,  các chiến sĩ  mũ đen "Cua sắt", Pháo Binh,  Địa Phương Quân,  Nghĩa Quân,  các  đơn  vị  Yểm Trợ Tiếp Vận .v..v... Người  Lính VNCH gục ngã  trên chiến trường hay chết âm thầm trên đất  giặc, hình ảnh những Người Lính khoác áo trận bạc màu khập khễnh với  đôi  nạng  gỗ  hoặc  những Người Lính với  đôi  ống quần  dư thừa  trên chiếc xe lăn ... tất cả sự hy sinh đó là để bảo vệ 17 triệu người dân có  được cuộc sống ấm no, hạnh phúc dưới bầu trời  tự do của miền Nam Việt Nam trong suốt  20 năm chinh chiến. Cũng có  những cái chết mà Người  Lính vẫn chưa biết mình đã  chết  khi một viên đạn của quân thù  bắn sẻ  xuyên qua  đầu, đôi  mắt mở trừng trong khi miệng vẫn còn đầy những hạt cơm sấy !
Hai  mươi năm khói lửa chiến chinh phủ dày quê hương, Người Lính đã  chứng kiến bao  nhiêu cảnh thê lương tang tóc bởi  bàn tay  của bọn cộng sản  gây ra. Người Lính căm thù  lũ giặc đến tận xương tủy, nhưng Người Lính luôn luôn đối  xử  tử  tế, nhân đạo với những thành phần tù binh  hoặc  hàng  binh địch. Người  Lính và  Chính phủ  Miền Nam Việt Nam  bao  giờ  cũng mở  rộng vòng tay  nhân ái  chào  đón những người "tung cánh chim tìm về tổ  ấm"  trong  tình  người  trên  nền tảng  nhân bản  của  chính  thể  VNCH,  trong  tình thương  yêu  của Mẹ Việt Nam.   
Hai  mươi  năm  chinh chiến, Người  Lính hít  thở khói thuốc súng sa trường đầy hai  lá  phổi,  bạn đường  là  cây súng, bạn đời đa dụng, hữu ích  nhất  là  chiếc nón sắt  vừa  che chở cái "gáo", vừa làm nồi  nấu ăn, làm  gối  kê  đầu,  làm  ghế  ngồi,  khi  thì  dùng  đựng  " nước  mắt  quê hương",  nâng  chén "Túy  ngọa sa  trường quân mặc tiếu ; Cổ lai chinh chiến  kỷ  nhân  hồi". Hơn  bảy  ngàn đêm  trên đoạn đường chiến binh, Người  Lính nhìn  ánh sáng "đèn  cày  trời"  nhiều hơn ánh đèn phố thị. Trên bảy ngàn đêm, hầu như anh chưa có một lần được tròn giấc ngủ ... Những giấc ngủ  chập chờn nơi địa đầu giới tuyến, những giấc ngủ lạnh buốt  dưới  cơn mưa  trên đồng ruộng ngập  nước, những giấc  ngủ  tinh thần bên sườn đồi núi cheo leo dưới cơn nắng cháy nung người ... Người Lính VNCH  ngủ  trong thức  và  thức trong từng giấc ngủ, tấm  poncho nhỏ  bé  không đủ  phủ ấm thân anh trong những cơn mưa buốt giá tầm tả,  không  đủ  che  mát  cho  anh dưới  sức  nóng cháy  đỏ  của mặt trời, nhưng tấm poncho đó  đã che cả  bầu trời  Miền Nam Việt Nam được tự do trong suốt hai mươi năm dài chinh chiến.
Người Lính VNCH có  một sức chịu đựng dẽo dai, một sức chiến đấu phi  thường không mệt mỏi trong suốt hai  mươi  năm chinh chiến, chưa có Người Lính của quân đội  nào trên thế giới có thể  so sánh với  Người Lính VNCH trên phương diện  này. Người  Lính VNCH  đã tạo nên bao nhiêu chiến  công  lừng  lẫy, Người Lính VNCH  đã  cắm ngọn  cờ  chiến thắng trên khắp  các  mặt trận  trên bốn  vùng  chiến thuật, Người Lính VNCH  đã  không để  một  tấc  đất  nào  lọt  vào tay  quân thù cộng sản. Những địa  danh Cổ Thành Quảng Trị,  Bồng Sơn,  Khe Sanh,  Tống Lê Chân,  Sa Huỳnh,  Komtum,  Bình Long,  An Lộc,  Đồng Tháp,  Rừng U Minh .v..v... đã đi vào trang quân sử oai hùng của QLVNCH. QLVNCH hãnh diện  và  vinh  dự được xếp hạng là một quân đội thiện chiến nhất, hùng  mạnh  nhất  vùng Đông Nam Á  và đứng vào hàng thứ tư trên thế giới.
Hai  mươi  năm  khói  lửa  trên  quê  hương  Việt  Nam,  Người  Lính VNCH không một  lời  than thở, không bao giờ  đòi  hỏi hay yêu cầu bất cứ một điều gì cho lợi ích cá nhân. Người Lính nghiêm chỉnh chấp hành quân lệnh của  thượng cấp  và  đem hết khả  năng để  hoàn thành nhiệm vụ  mà  tổ quốc giao phó cho dù phải hy sinh. Người Lính VNCH không đem  sinh  mạng  của  mình  để   đánh  đổi   cấp  bậc  trên  bâu,  vai  áo ; Người Lính VNCH không đem một phần thân thể  của mình để làm nấc thang  trong  cuộc  đời  binh  nghiệp ; Người  Lính VNCH  hy  sinh  một phần  thân thể  để  cắm ngọn cờ  chiến thắng trên xác giặc ; Người Lính VNCH đem thân xác của  mình chống đỡ ngọn cờ  ngạo nghễ  dưới  trời cao, để  bảo vệ  lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mãi  mãi tung bay phất phới trên từng  phần đất  mẹ. Người  Lính VNCH chấp nhận hy  sinh  mạng  sống của  mình cho  sự  tồn vong của  quê hương, dân tộc. Người Lính VNCH khi  bị thương nặng sắp từ giã cõi đời, nằm thoi thóp trong vòng tay của cấp chỉ  huy  giữa  những người  bạn đồng  đội,  trong những  giây  phút cuối  cùng  này,  Người Lính  thều  thào  trong  từng hơi  thở  đứt quảng "Ông thầy nhắn lại  với  mẹ của em là  em đã đáp đền nợ nước, nhắn lại với  vợ  con của em là em thương vợ con nhiều lắm, vĩnh biệttttttttttttttt ông thầy  cùng bạn ... bạn  bè !". Người Lính nằm  im  bất động, hồn  đã quyện vào Lá Cờ Hồn Thiêng Sông Núi trước khi thân xác được gởi vào lòng đất mẹ ! Suốt cuộc đời  vì  Nước vì  Dân, Người Lính không đòi hỏi hay  yêu  cầu  bất cứ  một điều gì  cho lợi ích cá nhân, ngay cả trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Hai  mươi năm chinh chiến, trong tất cả các cuộc hành quân tiêu diệt lũ  giặc thù cộng sản khi bọn chúng lén tràn về  đốt phá  xóm làng  hoặc những trận chiến  trong thành phố, một mệnh lệnh bao  giờ  cũng  được ban hành trước giờ  xuất quân  như  một lời  dặn dò, nhắn nhủ  của cấp chỉ huy "Tránh thiệt hại  tối  đa  sinh mạng cũng như tài  sản của người dân".  Người Lính VNCH  bao  giờ  cũng nghĩ đến sinh mạng của người dân  trước  sinh  mạng  của  mình.  Người  Lính  VNCH  ơi, Anh thật  là  cao cả.
Hai mươi năm chinh chiến, Người Lính VNCH đã hiến dâng và nhận được những gì ... Người Lính đã  hiến dâng  cả  quảng  đời  thanh  xuân tuổi  trẻ,  hy  sinh tình cảm cá  nhân, gia đình, hy  sinh cả  cuộc  đời  cho Non Sông, Tổ Quốc, hy  sinh  xương máu, một  phần  thân  thể  ngay  cả sinh mạng để  bảo  vệ  quê  hương,  dân  tộc. Người Lính đã  nhận  được những  gì  sau  những  chiến  thắng  được  đánh đổi  bằng xương máu ... Người Lính nhận được những vòng hoa mừng chiến thắng từ  các cô em gái  hậu phương choàng vào cổ, nhận được những chiếc huy chương cài trên  ngực  áo,  những  nấc  thang  binh  nghiệp  trên  bâu,  vai   áo ........ Nhưng cũng có  những thứ  Người  Lính  nhận  được  mà  họ không hay biết, đó  là  vòng hoa  thương tiếc "Tổ Quốc Ghi Ơn" trước quan tài  gỗ được trang trọng phủ lá quốc kỳ, kèm theo chữ "Cố".
Hai  mươi  năm  chinh  chiến, có  mấy ai  hiểu được nỗi  vui buồn của Người Lính ... Trên  bước  đường  quân  hành  xuôi  ngược, nỗi  vui  của Người Lính hiện lên trên đôi môi, ánh mắt khi  nhìn thấy người dân nơi thôn quê vui sống trong cảnh thanh bình ; Tiếng ê a của trẻ thơ nơi mái trường làng  cuối  xóm  văng  vẳng vọng vang  vào  tâm hồn Người Lính một niềm vui khôn tả ; Hình ảnh cuộc sống an bình của người dân ở hai bên đường hiện ra  và  vùn vụt lướt nhanh  xa  dần đoàn quân xa, đã để lại  trong lòng Người Lính một niềm hạnh phúc vô  biên ; Những lần  về phép với  bộ chiến  y  còn vương mùi  thuốc súng, nhìn người  dân nhộn nhịp sinh hoạt  an vui  nơi  phố thị, Người Lính mỉm một nụ  cười thanh thản thầm kín rồi lặng lẽ đếm bước. Hai mươi năm khói lửa chiến chinh lan tràn  phủ  dày  quê hương, hằn lên ánh mắt  u  buồn trên khuôn mặt trầm ngâm đã  kết đọng  thành nỗi  đau  xót xa  trong lòng Người Lính ; Hình ảnh đau thương, tang tóc của người dân trong thời chinh chiến đã làm  Người  Lính  trăn trở, thao thức trong từng  giấc  ngủ. Những buổi chiều tàn  khi  ánh nắng vàng sắp tắt trong ánh mắt đăm chiêu xa  vắng của Người  Lính nơi  tiền  đồn  biên giới, hay những đêm buốt  giá  cuộn mình  ôm nỗi  tâm tư trĩu nặng trong chiếc poncho nơi giao thông hào ... lúc đó ai hiểu được Người Lính đang nghĩ gì ...
Hai  mươi  năm  chinh chiến, không  ai  hiểu  được trong ánh mắt  xa vắng  hay  một  nụ  cười  mỉm  thầm  kín  của Người Lính đang nghĩ  gì, ngoại trừ ... Người Lính VNCH.
Những năm sau cùng của  cuộc chiến, Người Lính VNCH ngoài  việc lo  về  mặt  quân  sự,  Người  Lính còn đảm trách thêm  về  mặt  dân  sự hành chánh. Đó  là  những chức  vụ Tư Lệnh Quân Đoàn kiêm Đại Biểu Chính  Phủ  cấp  Vùng,  Tỉnh  Trưởng  kiêm  Tiểu  Khu  Trưởng,  Quận Trưởng  kiêm  Chi  Khu  Trưởng. Người  Lính  VNCH  vừa  đánh  giặc, vừa  bảo  vệ  và  quan  tâm  đến  đời  sống  của  người  dân.
Người   Lính  lớn   nhất  của   nền  Đệ  Nhị  Cộng  Hòa,  Tổng  thống Nguyễn Văn Thiệu kiêm tổng tư lệnh tối cao QLVNCH trong hai nhiệm kỳ (1967-1971-1975), đã  lèo  lái  con  thuyền Quốc Gia vượt  qua những cơn phong ba  bão  táp  của  thời  cuộc, đánh tan nát các cuộc  xâm lăng của  bọn  CSVN  trên  khắp  bốn  vùng  chiến  thuật,  mang   sự   tự   do, ấm no, hạnh phúc cho 17 triệu người dân miền Nam Việt Nam. Cho đến một ngày vì  lợi  ích và  các thế  lực chính trị của các cường quốc tư bản và cộng sản. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã  bị  áp  lực phải  từ chức và  trao  quyền lại  cho Phó tổng thống Trần Văn Hương ngày 21/04/75, đến ngày 28/04/1975, Tổng  thống  Trần  Văn  Hương  từ  chức  và  trao quyền  lại  cho  Quốc  Hội.  Sau  hai  ngày  họp,  Lưỡng  Viện  Quốc Hội VNCH đã  biểu  quyết trao quyền tổng thống cho đại tướng Dương Văn Minh, để  rồi  hai  ngày  sau  đó  người  dân  Việt  Nam  cùng Quân Cán Chính VNCH đã  hứng chịu  một sự đau thương tang tóc nhất bởi thảm họa cộng sản. Chiếc thuyền VNCH đã bị người bạn đồng minh gián tiếp nhận chìm vào  dòng sông máu  của bọn CSVN, trong thiên đàng đỏ của khối CSQT.
Hai  mươi  năm chinh chiến, có  biết bao nhiêu Người Lính cũng như hầu hết các đơn vị  đã  hãnh diện đặt bước chân vào trang chiến sử  hào hùng của QLVNCH bằng những chiến tích lẫy  lừng, những chiến  công hiển  hách.  Ngày  cuối  cùng  của  hai  mươi  năm chinh chiến ... Năm vị tướng  lãnh cùng một số  sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ các cấp hiên ngang, anh  dũng  đi  vào  lịch  sử  để  bảo  toàn  "Danh Dự" cho  đại  gia  đình QLVNCH và cũng để bảo vệ hai chữ "chính nghĩa" cho Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ  được  tung  bay  phất phới  nơi  các quốc gia tự  do trên thế giới ngày hôm nay. 
Bọn CSVN cưỡng  chiếm  quê  hương,  nhưng không  bao  giờ  chiếm đoạt  được  Tổ Quốc  của  Người  Lính VNCH.  Chúng ta,  những người  một  thời  khoác  chiến  y,  đang lưu  vong trên khắp nẻo đường thế  giới hay đang ngậm đắng nuốt cay ngay trên chính quê hương bị tạm chiếm, cho  dù  mái  đầu đã  bạc nhưng chí  cả  không phai, dù  thân thể bị  hao mòn  bởi  dòng  thời  gian  nhưng  nghị  lực và tinh thần vẫn không cạn. Người  Lính VNCH  còn  một  hơi  thở  là  còn  "Trách Nhiệm"  đối  với Quê  Hương, Dân Tộc.  Chúng ta,  những  gót giày  saut lưu  vong huyết thệ  phải  lái  con tàu "Lưu Vong Quốc Hận" chở ba triệu người Việt xa xứ  vượt trùng dương trở  về  siết  tay với  những "KBC của ngày xưa" cùng với  85  triệu người  dân  trong nước  diệt  trừ  lũ  cộng  sản, quang phục lại  Quê Hương.
Chúng  ta,   những   Người   Lính   VNCH   là  thế  hệ  hậu  duệ   của  Quang Trung Đại  Đế, Bắc Bình Vương Lê Lợi, Hưng Đạo Vương, Ngô Quyền ... quyết tâm giành lại  Giang San mà  các  bậc tiền nhân  đã  tạo dựng  và  gìn  giữ  bằng xương máu ; Chúng  ta  quyết  không để  những người  bạn đồng đội, những người đã  nằm xuống vì  hai chữ  tự do phải ôm  nỗi  quốc hận  mãi  mãi  ở  một  nơi  nào  đó  bên  kia  thế  giới.
Chúng ta,  những Người Lính VNCH  và những Người Lính hậu duệ của QLVNCH  cùng 85 triệu người dân trong nước sẽ  tổ chức một cuộc diễn hành vĩ  đại mừng ngày Quân Lực  từ  Thủ  đô Sài Gòn mến yêu ra tận  đến Thành phố  ngàn  năm Thăng Long Hà Nội.
Ngày Cộng sản Việt Nam sụp đổ sẽ thê thảm gấp trăm ngàn lần ngày 30/04/1975.
Ngày  đó  sẽ  không  xa.
Việt  Nam  Cộng  Hòa  muôn  năm.
Quân  Lực  VNCH  bất  diệt.
Người  Lính  VNCH  bất  tử.
Vinh  Danh_Tưởng  Niệm  và  Tri  Ân  Người  Lính  VNCH.
Trân  trọng  kính  chào  trong  niềm  tin  chiến  thắng.

                                                         Kỷ niệm ngày Quân Lực lần thứ 45
Người Lính VNCH

Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Truyện Lịch sử

Tủ sách "Vàng"

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

 
 
© 2005 HuyenThoai.Org – Tuesday, 1 February, 2011 6:17