Trang Chính

Vườn nhạc

Vườn phim

Vườn ảnh

Vườn thơ

Tâm bút

Danh ngôn

Truyện ngắn

Truyện Lịch sử

Tủ sách "Vàng"

Tội ác cộng sản

Tài liệu tham khảo

Chuyện xưa tích cũ

Danh nhân Việt Nam

Kiến thức phổ thông

Cười là liều thuốc bổ

Hướng tâm hồn lên

Nối kết thân hữu

Thư từ liên lạc

a

 

Biên Khảo

Chu Chỉ Nam

Cuộc cách mạng hoa Lài tại Tunisie, trông người, lại ngẫm tới ta

 

Cuộc Cách mạng, được mệnh danh là Cách mạng Hoa lài ( Révolution de Jasmin), vừa xẩy ra ở Tunisie, lật đổ nhà độc tài hữu Ben Ali, cầm quyền đã 23 năm. Đây là một chiến thắng cho phong trào dân chủ thế giới, chống lại mọi khuynh hướng, mọi chế độ độc tài, từ tả qua hữu.
Việt Nam hiện nay vẫn còn phải sống dưới chế độ độc tài tả cộng sản. Đâu là nguyên nhân kéo dài thảm nạn này cho dân tộc Việt ? Và làm thế nào để thoát khỏi ?

   Tunisie là một nước Bắc Phi, nằm ở phía nam biển Địa Trung hải, giáp với Lybie và Algérie. Diện tích khoảng hơn 160 000 KM2, bằng nửa Việt Nam. Dân số khoảng hơn 10 triệu người bằng1/8 Việt Nam. Tổng sản lượng quốc gia là khoảng 40 tỷ $, bằng gần ½ Việt Nam. Sản lượng tính theo đầu người hàng năm là 3 500$, đứng vào hàng 80 trên 231 quốc gia, gấp 3,5 Việt Nam với khoảng 1 000$, đứng vào hàng 191/231.

Tunisie là một nước văn minh rất sớm, vào thế kỷ thứ 6 trước Tây Lịch, Tunisie đã trờ thành một đế quốc rất mạnh về hàng hải, đương đầu với cả đế quốc La Mã, và dẫn đến 3 cuộc chiến với đế quốc này, sau bị đô hộ bởi La Mã. Với sự cai trị của La Mã, Tunisie phát triển rất mau lẹ, chấp nhận luật pháp của La Mã. Một kỹ sư thủy lợi đã xây cất hệ thống dẫn thủy nhập điền có thể nói là tối tân nhất vào thời bấy giờ, làm cho Tunisie trở thành vựa lúa, vựa dầu olive và rượu của đế quốc La Mã. Không những Carthage, thủ đô lúc bấy giờ, cách thủ đô hiện thời, Tunis, 16km, là trung tâm kinh tế, thương mại, mà còn là trung tâm trí thức văn hóa, gồm có Tertullien nhà văn nổi tiếng thế giới lúc bấy giờ, Thánh Cyprien, Thánh Augustin. Augustin là một trong 3 nhà triết gia lớn nhất tây phương, nếu không muốn nói là thế giới, cùng với Platon trước đó và Hégel sau này. Sau đó Tunisie bị Pháp đô hộ từ năm 1881 tới 1955. Phong trào đòi độc lập của Tunisie đã rất mạnh vào năm 1921, đưa đến sự thành lập đảng quốc gia Destour. Sau đó Bourguiba, tách ra khỏi, thành lập Tân Destour ( Néo – Destour), làm Thủ tướng, rồi làm Tổng thống từ năm 1956 tới 1987, bị đảo chính bởi Ben Ali.
Nếu nói về độc tài thì độc tài Ben Ali là độc tài hữu, vì ông vẫn chủ trương đa đảng, hiện nay ở Tunisie, ngoài đảng nắm quyền, còn những đảng khác, trong đó có cả Đảng Cộng sản, mặc dầu có đàn áp đối lập, nhưng đối lập vẫn có thể sinh hoạt, tự do ngôn luận và báo chí bị hạn chế, chứ không bị tuyệt đối cấm đoán như độc tài tả cộng sản Việt Nam.
Sở dĩ cuộc cách mạng này được gọi là Cách mạng Hoa lài ( Révolution de Jasmin), vì dân Tunisie lấy hoa lài làm biểu tượng cho quốc gia.
Cuộc cách mạng này diễn ra trong vòng không đầy 1 tháng, từ ngày anh Mohamed Bouazizi, một thanh niên bán rau dạo, mặc dầu tốt nghiệp đại học, bị cảnh sát tịch thu toàn bộ hàng hóa vì lý do «  Không giấy phép « . Anh đã van nài, năn nỉ cảnh sát, nhưng vì anh không chịu hối lộ, nên không xong. Hàng hóa của anh đã được đưa về bót cảnh sát. Anh đã đi về thị trấn, xin gặp Trưởng ty Cảnh sát. Nhưng không có ai tiếp và đơn không có ai nhận. Uất ức, anh đã tưới săng lên người và tự thiêu trước Tòa Tỉnh trưởng, anh được cấp cứu, đưa đến bệnh viện, nhưng đã chết một vài giờ sau đó.
Nguyên nhân sâu xa của cuộc cách mạng này là sự phẩn uất của dân đã chồng chất từ lâu, nhất là của giới sinh viên, vì tình trạng kinh tế và cuộc sống càng ngày càng khó khăn, vì sinh viên ra trường nhưng không có việc làm, hay phải làm những việc không đúng khả năng và ngành học, điển hình là Mohamed Bouazizi.
Nền kinh tế Tunisie bị nắm trong tay gia đình họ hàng của Tổng thống Ben Ali. Đúng như lời nhà kinh tế, giải Nobel kinh tế năm 1998, ông Amartya Senn, người Anh, gốc Ấn độ, đã nghiên cứu về nạn chậm tiến Á Phi :
«  Kinh nghiệm của hơn nửa thế kỷ qua cho chúng ta thấy rằng những nước Á Phi chậm tiến, ít là nạn nhân của thiên tai hay sức mạnh bên ngoài, mà chính là nạn nhân của những chế độ độc tài từ hữu qua tả, do một đảng nắm quyền hay một gia tộc, bộ lạc nắm quyền, đã thâu tóm phần lớn tài sản quốc gia trong tay họ và tha hồ thao túng. »
Nguyên nhân gần là ngọn lửa tự thiêu của anh bán hàng rong, nhưng đồng thời cũng là thái độ của quân đội, họ bất hợp tác với Ben Ali. Lần này mệnh lệnh từ Phủ Tổng thống xuống không được quân đội thi hành, vì họ thấy lòng dân uất ức trước chế độ tham nhũng. Vì sợ có cuộc đảo chính, tính mạng khó an toàn, nên Ben Ali đã lấy máy bay rời bỏ Tunisie.
Chỉ trong vòng không đầy 1 tháng cuộc Cách mạng Hoa Lài ở Tunisie đã thành công, cho ta những nhận xét sau :

  • Lịch sử nhân loại càng ngày càng đi đến tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền ; những chế độ độc tài, từ hữu qua tả, sẽ dần dần bị bánh xe lịch sử nhân loại đào thải.

  • Cuộc Cách mạng Hoa lài không phải là một cuộc cách mạng đẫm máu, mặc dầu có khoảng 60 người chết, trong đó có Bouazizi ; và sinh viên, học sinh cùng quân đội giữ vai trò quan trọng. Nó xẩy ra bất ngờ, bất ngờ chính đối với cựu Tổng thống và gia đình Ben Ali, và mau lẹ.

Nhưng một câu hỏi đến với chúng ta là tại sao có cách mạng tự do, dân chủ ở Tunisie và những nơi khác trước đây, mà lại không xẩy ra ở Việt Nam, vì chế độ cộng sản Việt Nam cũng là một chế độ độc tài ?

  • Có người cho rằng vì dân tộc Việt Nam quá bạc nhược, trí thức Việt Nam quá hèn.

Câu trả lời này không phải là hoàn toàn sai.
Thật vậy, sau một thời gian dài chiến tranh, sau khi cộng sản cải cách ruộng đất ở ngoài bắc, đánh tư bản mại sản ở trong nam, dân quá đói khổ, nay có chút miếng ăn là đã thỏa mãn. Thêm vào đó giới sỹ phu trí thức Việt Nam không đóng đúng vai trò của mình, ít ra là từ cuối thời nhà Nguyễn, bị tiêm nhiễm đầu óc học để lấy mảnh bằng, để được làm quan, «  Trên đội, dưới đạp « ,  trước kia thì đội triều đình, nay thì đội chính quyền và lúc nào cũng đạp dân.
Tất nhiên ở đây, tôi không vơ đũa cả nắm, và tôi còn cho rằng giới trí thức thời quân chủ phong kiến họ còn có nhân phẩm, danh dự, yêu nước. Ngược lại giới trí thức thân cộng thì không có một tý gì là danh dự, nhân phẩm, và lại vô cùng vọng ngoại. Ngày xưa thì vọng Liên sô, kiểu :
« Ôi ông Staline ơi ! Ông mất đất trời biết không ? Thương cha, thương mẹ, thương chồng. Thương mình, thương một, thương ông, thương mười !  « 
Ngày hôm nay thì vọng Trung cộng, kiểu tổ chức ngày Ngàn Năm Thăng long mà lấy ngày quốc khánh Trung Cộng 1/tháng10, làm ngày khai mạc và lấy ngày quốc khánh Đài Loan 10/10 làm ngày bế mạc, tâng bốc Trung cộng qua những bài viết : «  Trung cộng sẽ vượt mặt Hoa Kỳ và sẽ làm chủ thế giới « , « Đặng tiểu Bình là nhà cải cách kinh tế lớn nhất của thế kỷ 20 « .
Ngoài lý do dân bạc nhược, trí thức hèn, còn có lý do không kém phần quan trọng : Đó là chế độ độc tài cộng sản Việt Nam là một chế độ ác ôn, côn đồ, gian manh, giảo quyệt, vô liêm sĩ, có lẽ là nhất thế giới.
Thật vậy, chế độ độc tài Ben Ali là chế độ độc tài hữu, chỉ nắm quân đội và công an, trong khi đó, độc tài cộng sản là một độc tài toàn diện, đi từ A tới Z, đủ mọi lãnh vực, từ công an, quân đội, tới văn hóa giáo dục, kinh tế, xã hội. Hơn thế nữa, cộng sản Việt Nam lại là cộng sản ác ôn, côn đồ nhất, hơn cả cộng sản Pol Pot ; vì chúng ta nên nhớ rằng chế độ cộng sản Pol Pot là do cộng sản Việt Nam, do chính Lê đức Thọ, tạo dựng lên, con người được mang ba cái tên, đó là «  Anh Sáu búa « , vì ông chủ trương dùng búa để giết người, để tiết kiệm đạn, «  Anh Sáu Tú Bà », vì trong thời gian ở trong nam, đã tuyển lựa phụ nữ, gửi ra ngoài bắc, để dâng hiến «  Bác «  và các anh trong Bộ Chính trị, «  Anh Sáu hèn « , vì khi «  thắng 30/4 », thì hãnh tiến, lên mặt, ra lệnh cho Đại sứ Pháp, ông Mérillon, phải rời Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ ; khi cần thì quỵ lụy, khúm núm, hèn hạ, như việc xin sang Pháp chữa bệnh, rồi chết sau đó vào tháng 10/1990. Đây cũng là lời tuyên bố của chủ nhà tù thành phố Pnomph Penh, thời Pol Pot, trong phiên toà xử tội ác chế độ Pol Pot :
«  Những hành động chúng tôi làm là do cộng sản Việt Nam dạy. »
Độc tài hữu, họ hành động trên còn có trời, dưới còn có đất ; ngược lại, độc tài duy vật cộng sản Việt Nam hành động thì trên không có trời, dưới không có đất, làm bất cứ điều gì, dù là ác ôn,  vô lương tâm, vô liêm sĩ đến đâu cũng làm. Ngoài việc cai trị bằng cái súng và cái còng, cộng sản Việt Nam còn vô liêm sỉ đến nỗi, như Nguyễn minh Triết tuyên bố với báo chí quốc tế : «  Nước chúng tôi gái đẹp lắm, xin mời các ông viếng thăm. » hay Nguyễn tấn Dũng, vô liêm sĩ, thản nhiên, kêu gọi dân chủ cho Miến Điện. Cũng như hành động dùng những chất dơ bẩn, thuê côn đồ ném vào nhà bà Trần khải Thanh Thủy, ông Hoàng minh Chính v. v…

   Cuộc Cách Mạng Bông Lài Tunisie đã thâu hẹp địa bàn của những chế độ độc tài, từ tả qua hữu, có lẽ sẽ ảnh hưởng sang những nước Trung Đông và sang cả Á châu. Những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam, ở hải ngoại cũng như ở quốc nội, đừng thấy người ta làm thành công, mình chưa thành công, mà nản lòng. Hãy kiên cường, đấu tranh mạnh mẽ hơn, cố mang tin tức trung thực, ý thức cách mạng dân chủ kiến quốc và dân tộc cứu quốc, truyền bá rộng rãi thêm trong dân, đặc biệt là giới sinh viên, học sinh và trí thức, hãy can đảm đứng lên lãnh trách nhiệm của mình, và cũng đặc biệt là quân cán chính cộng sản, nhất là công an và quân đội, hãy sớm rời bỏ hàng ngũ chế độ phản dân, hại nước, quay về với chính nghĩa dân tộc, noi gương sinh viên, quân đội Tunisie !(1)

                                                        - Paris ngày 17/01/2011 -

 

Chu Chỉ Nam

a

Dương Thu Hương

a

Đào Như

a

Đinh Khang Hoạt

a

Đỗ Thông Minh

a

Lê Văn Xương

a

Lý Đại Nguyên

 

© 2005 HuyenThoai.Org – Monday, 31 January, 2011 16:16